Thiên Hạ Vô Đế
Chương 12

Chương 12
Lạc Trần tiếp tục hành trình qua vùng đất Lâm Xuyên rộng lớn. Những ngọn núi hùng vĩ lùi xa phía sau, nhường chỗ cho những đồng bằng xanh mướt, những con sông uốn lượn và những thị trấn nhỏ chen chúc. Tuy nhiên, dù cảnh sắc có thay đổi, cái không khí ngột ngạt của sự hỗn loạn, của luật rừng vẫn lảng vảng khắp nơi, như một lớp sương mù vô hình bao phủ lấy vạn vật. Các thế lực lớn nhỏ tranh giành lãnh địa, các bang phái mọc lên như nấm, mang theo những luật lệ riêng và sự áp bức đối với những kẻ yếu thế hơn.
Tu vi của Lạc Trần đã tiến triển đáng kể sau những trận chiến vừa qua. “Vô Danh Quyết” trong cơ thể anh vận hành ngày càng trôi chảy, linh khí luân chuyển tự do, không còn chút tắc nghẽn nào. Anh cảm nhận được sức mạnh đang cuồn cuộn trong từng mạch máu, từng thớ thịt. Nhưng điều quan trọng hơn cả là sự tinh diệu trong việc vận dụng linh khí, sự hóa giải các chiêu thức của đối thủ, và khả năng cảm nhận dòng chảy linh lực xung quanh. Đó là một con đường khác biệt, không giống với bất kỳ công pháp nào anh từng nghe nói, một con đường không chú trọng vào sự bạo lực tuyệt đối, mà là sự cân bằng và thấu hiểu.
Anh không ngừng suy tư về ý nghĩa của “Vô Đế” – một thiên hạ không có người đứng đầu. Liệu đó có thực sự là một thảm họa, hay chỉ là một giai đoạn chuyển tiếp để hướng tới một trật tự mới? Anh không tham vọng ngai vàng, không muốn quyền lực tối cao, nhưng anh khao khát một sự bình yên chân chính. Và để đạt được điều đó, anh biết mình phải mạnh lên, không phải để cai trị, mà để bảo vệ, để dẹp yên những bất công, dù là nhỏ nhất.
Một ngày nọ, Lạc Trần đi đến một thôn nhỏ ẩn mình giữa rừng núi, tên là Tịnh Vân. Khác với những nơi khác, thôn Tịnh Vân có vẻ yên bình hơn, những mái nhà tranh tre mộc mạc, những cánh đồng lúa xanh rì đang vào mùa. Tuy nhiên, khi anh đến gần, một cảm giác căng thẳng bao trùm lấy không khí. Những người dân nơi đây, dù vẫn cần mẫn làm việc, nhưng ánh mắt ai nấy đều lộ vẻ lo lắng, sợ hãi.
Tại trung tâm thôn, một nhóm hơn chục người ăn mặc hung hãn, lưng đeo đao kiếm, đang cười cợt lớn tiếng, bao vây lấy vài người dân. Thủ lĩnh của nhóm này là một nam nhân trung niên với bộ râu quai nón rậm rạp, ánh mắt sắc lạnh, tu vi khoảng Luyện Khí Kỳ hậu kỳ. Hắn đang quát tháo, đòi dân làng phải nộp đủ số cống vật mà chúng gọi là “thuế bảo hộ” cho Hắc Lang Bang.
“Lũ chuột nhắt các ngươi! Đã đến hạn nộp cống rồi mà vẫn chưa đủ sao?” Thủ lĩnh Hắc Lang Bang gầm lên, đạp đổ một chiếc bàn gỗ cũ kỹ. “Đừng tưởng trốn trong cái xó rừng này là chúng ta không tìm ra! Nếu không nộp đủ, đừng trách Hắc Lang Bang chúng ta không khách khí!”
Một thiếu nữ trẻ tuổi, thân hình mảnh mai nhưng ánh mắt kiên nghị, bước ra từ đám đông dân làng. Nàng vận một bộ y phục vải thô giản dị, mái tóc đen mượt buộc gọn sau gáy. Nàng không có chút linh lực dao động, rõ ràng là một người phàm, nhưng khí chất của nàng lại toát lên một vẻ thông minh và gan dạ hiếm có. Nàng chính là Vân Hi.
“Đại nhân Hắc Lang Bang,” Vân Hi cất tiếng, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng lại đầy dứt khoát. “Thôn chúng tôi năm nay mất mùa, thu hoạch không đủ. Chúng tôi xin ngài gia hạn thêm vài ngày, và chúng tôi sẽ cố gắng gom góp đủ số cống vật. Xin ngài rủ lòng thương.”
Thủ lĩnh Hắc Lang Bang phá lên cười lớn, những tên thuộc hạ của hắn cũng hùa theo. “Ha ha ha! Cô nương xinh đẹp này lại muốn dùng lời lẽ để lung lạc ta sao? Mất mùa à? Đó là chuyện của các ngươi! Hắc Lang Bang chúng ta chỉ biết kết quả! Hoặc là nộp đủ, hoặc là… chúng ta sẽ mang theo vài cô nương xinh đẹp về bang làm ‘cống vật’!” Hắn nhìn Vân Hi với ánh mắt dâm tà, khiến nàng rùng mình lùi lại.
Lạc Trần đứng cách đó không xa, chứng kiến toàn bộ sự việc. Anh cảm thấy một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lòng. Anh đã hứa với bản thân sẽ dẹp yên sự hỗn loạn, bảo vệ những người yếu thế. Đây chính là lúc anh phải hành động.
Anh chậm rãi bước tới, không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Cả nhóm Hắc Lang Bang và dân làng đều không ai nhận ra sự xuất hiện của anh cho đến khi Lạc Trần đứng chắn giữa Vân Hi và tên thủ lĩnh.
“Chuyện gì xảy ra ở đây?” Lạc Trần hỏi, giọng nói bình thản, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lùng khó tả.
Thủ lĩnh Hắc Lang Bang giật mình, quay phắt lại. Hắn nhìn Lạc Trần với vẻ khó chịu. “Thằng ranh con ngươi là ai? Dám xen vào chuyện của Hắc Lang Bang ta? Muốn chết sao?”
Lạc Trần không trả lời, chỉ quét mắt nhìn quanh những người dân đang run rẩy, rồi lại nhìn về phía Vân Hi, ánh mắt trấn an. “Các ngươi đang áp bức người dân yếu thế, đây là điều không thể chấp nhận được.”
“Ha! Lại là một kẻ anh hùng rơm! Ngươi nghĩ mình là ai? Thiên Đế sao?” Thủ lĩnh Hắc Lang Bang cười khẩy, rút ra thanh đại đao sáng loáng. “Ta sẽ cho ngươi biết, ở vùng đất này, ai mới là Thiên Đế!”
Hắn vung đao bổ xuống Lạc Trần. Một luồng linh lực sắc bén mang theo sát khí cuồn cuộn lao tới. Lạc Trần vẫn đứng yên, chỉ khẽ nghiêng người. Luồng đao khí sượt qua vai anh, cắt bay vài sợi tóc, nhưng không hề chạm vào cơ thể. Cùng lúc đó, Lạc Trần giơ tay, một đạo linh khí vô hình nhưng mạnh mẽ bao lấy cổ tay cầm đao của tên thủ lĩnh. Hắn cảm thấy một lực đạo kinh hoàng truyền đến, khiến cánh tay tê dại, thanh đao rơi xuống đất kêu loảng xoảng.
Trước khi tên thủ lĩnh kịp phản ứng, Lạc Trần đã áp sát, một chưởng nhẹ nhàng đặt lên ngực hắn. Không có tiếng nổ lớn, không có linh khí bạo liệt. Tên thủ lĩnh chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh mềm mại nhưng không thể chống đỡ, như một con sóng ngầm đẩy hắn lùi lại mấy bước, rồi khuỵu xuống đất, toàn thân tê liệt, không thể cử động.
Những tên thuộc hạ khác thấy thủ lĩnh của mình bị hạ gục dễ dàng như vậy thì hoảng sợ. Chúng xông lên, nhưng Lạc Trần chỉ nhẹ nhàng vung tay, từng luồng linh khí vô hình như những sợi tơ vô hình quấn lấy từng tên, khiến chúng ngã lăn ra đất, la hét thảm thiết vì không thể cử động.
Chỉ trong chốc lát, cả nhóm Hắc Lang Bang đã nằm la liệt, không ai bị thương nặng nhưng tất cả đều bất lực. Lạc Trần nhìn tên thủ lĩnh, ánh mắt vẫn bình thản. “Nếu còn dám làm loạn, ta sẽ không nương tay.”
Tên thủ lĩnh Hắc Lang Bang, mặt cắt không còn giọt máu, chỉ có thể gật đầu lia lịa, trong lòng tràn ngập sợ hãi. Hắn chưa từng thấy một tu sĩ nào có thủ đoạn quỷ dị như vậy, không dùng linh khí bạo liệt mà lại khiến người khác hoàn toàn mất khả năng phản kháng.
Dân làng nhìn Lạc Trần với ánh mắt kinh ngạc và xen lẫn lòng biết ơn sâu sắc. Họ không ngờ rằng một người xa lạ lại có thể ra tay giúp đỡ họ một cách dễ dàng như vậy. Vân Hi cũng nhìn Lạc Trần với vẻ phức tạp. Nàng đã chứng kiến rất nhiều tu sĩ, nhưng chưa ai có khí chất và thủ đoạn như Lạc Trần. Anh không hề phô trương sức mạnh, không hề nói những lời lẽ hoa mỹ, nhưng hành động lại đầy dứt khoát và hiệu quả.
Sau khi đảm bảo nhóm Hắc Lang Bang sẽ không còn dám quấy nhiễu thôn Tịnh Vân nữa, Lạc Trần quay sang dân làng. “Các vị không cần lo lắng nữa. Ta không muốn bất cứ thứ gì từ các vị. Ta chỉ mong các vị có thể sống yên bình.”
Vân Hi bước tới, cúi đầu thật sâu. “Đa tạ ân nhân đã ra tay cứu giúp thôn Tịnh Vân. Nếu không có ngài, không biết chúng tôi sẽ phải chịu đựng đến bao giờ.”
“Không cần đa tạ,” Lạc Trần đáp. “Ta chỉ làm điều mình nên làm.”
“Ngài… ngài là ai? Vì sao lại không muốn bất cứ thứ gì?” Vân Hi tò mò hỏi. Nàng đã quen với việc các tu sĩ thường ra tay giúp đỡ để đổi lấy lợi ích, nhưng Lạc Trần lại khác.
Lạc Trần khẽ lắc đầu. “Ta không có tên gọi đặc biệt. Ta chỉ là một người đang tìm kiếm con đường của riêng mình, một con đường không có Đế, nhưng lại mang đến bình yên cho thiên hạ.” Anh không giải thích nhiều, nhưng ánh mắt anh lại chất chứa một ý chí kiên định.
Vân Hi nhìn sâu vào đôi mắt của Lạc Trần, nàng cảm nhận được sự chân thành và khác biệt trong lời nói của anh. Nàng tin rằng anh không nói dối. Nàng bỗng nhớ đến một điều gì đó.
“Ân nhân,” Vân Hi nói. “Ngài nói là đang tìm kiếm con đường bình yên cho thiên hạ. Có lẽ một nơi này có thể giúp ngài một phần nào đó.” Nàng chỉ tay về phía một ngọn đồi phía xa, nơi có một kiến trúc đổ nát, rêu phong ẩn hiện trong tán cây cổ thụ. “Đó là một di tích cổ, người dân ở đây thường gọi là ‘Tàn Thiên Cung’. Từ nhỏ, ta đã nghe các cụ già kể lại rằng đó là tàn tích của một cung điện từ thời xa xưa, khi mà toàn bộ Thiên Hạ vẫn còn dưới sự cai trị của một vị ‘Thiên Đế’ tối cao.”
“Thiên Đế?” Lạc Trần lặp lại, trong lòng dấy lên một sự tò mò. Di vật cổ xưa trong cơ thể anh dường như khẽ rung động, một luồng khí tức quen thuộc nhưng mơ hồ tỏa ra, hòa lẫn với không khí cổ kính từ phía di tích.
“Vâng, Thiên Đế,” Vân Hi tiếp tục. “Họ nói rằng Thiên Đế là người thống trị vạn giới, mang lại sự thịnh vượng và trật tự tuyệt đối. Nhưng rồi, không ai biết vì sao, ngài đột nhiên biến mất, và từ đó, Thiên Hạ rơi vào hỗn loạn, không có Đế. Các cụ thường coi đó là những câu chuyện thần thoại, hoang đường. Nhưng trong Tàn Thiên Cung đó, có những bức họa cổ, những ký tự mà không ai hiểu, nói về một kỷ nguyên đã mất. Ta đã thử đến đó vài lần, nhưng chỉ thấy những bức tường đổ nát và sự im lặng.”
Lạc Trần nhìn về phía Tàn Thiên Cung. Anh cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, trầm mặc, và cả một chút bi thương từ nơi đó. Điều đó khác hẳn với những lời đồn đại đơn thuần. Di vật trong người anh phản ứng mạnh mẽ hơn, như thể đang chỉ dẫn anh tới đó.
“Ta muốn đến đó xem thử,” Lạc Trần nói, quyết định đã được đưa ra.
Vân Hi ngạc nhiên. “Ngài thật sự tin vào những lời truyền thuyết đó sao? Hơn nữa, nơi đó hoang phế đã lâu, có thể có nguy hiểm.”
“Chỉ có tận mắt chứng kiến mới biết được sự thật,” Lạc Trần đáp. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Có lẽ, những mảnh vỡ về sự biến mất của Thiên Đế mà cô gái này nhắc đến, lại có liên quan mật thiết đến con đường anh đang đi, đến bí ẩn của “Vô Danh Quyết” và di vật cổ xưa.
“Nếu ngài muốn đi, xin cho phép ta được đi cùng,” Vân Hi bỗng nói, ánh mắt kiên định. “Ta cũng muốn tìm hiểu thêm về lịch sử của thôn Tịnh Vân, về những gì đã xảy ra. Và… ta tin tưởng ngài, ân nhân.”
Lạc Trần nhìn Vân Hi. Nàng tuy là người phàm, nhưng sự thông minh và lòng dũng cảm của nàng đã gây ấn tượng với anh. Có một người đồng hành như vậy, dù không có tu vi, cũng sẽ là một sự bổ sung hữu ích, đặc biệt là khi nàng có kiến thức về lịch sử địa phương. Anh gật đầu.
“Được. Đi thôi.”
Cùng với sự biết ơn và tiễn biệt của dân làng Tịnh Vân, Lạc Trần và Vân Hi khởi hành, hướng về phía Tàn Thiên Cung ẩn mình trong rừng sâu. Lạc Trần biết rằng mỗi bước chân anh đi, mỗi bí mật anh khám phá, đều đang đưa anh đến gần hơn với chân tướng của “Thiên Hạ Vô Đế”, và với con đường mà anh định nghĩa. Con đường Vô Đế của anh, không chỉ là chiến đấu, mà còn là tìm hiểu, hàn gắn, và rồi có thể là kiến tạo một trật tự mới.