Thiên Hạ Vô Đế
Chương 11

Chương 11: Thanh Danh Vô Ý
Lạc Trần bước ra khỏi Tàn Giới Chi Môn, ánh nắng ban mai rọi thẳng vào mắt, khiến anh phải nheo lại. Không khí bên ngoài trong lành và tràn đầy sinh khí hơn hẳn sự tĩnh mịch của thế giới tàn tích. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể mình như đang được tái sinh, tràn đầy năng lượng. Sức mạnh mới trào dâng, hòa quyện với dòng khí tức cổ xưa mà anh đã lĩnh ngộ được trong Tàn Giới. Đó không phải là một loại linh lực thông thường, mà là một thứ khí chất đặc biệt, mang theo dấu ấn của thời đại Thiên Đế, một sự uy áp ngầm mà ngay cả chính Lạc Trần cũng chưa hoàn toàn hiểu rõ.
Nhưng ngay cả khi những thay đổi bên trong còn đang được nghiền ngẫm, tâm trí Lạc Trần đã nhanh chóng trở về với thực tại. Anh không ảo tưởng rằng thế giới bên ngoài Tàn Giới Chi Môn sẽ bình yên hơn. Ngược lại, những bài học về sự tàn khốc và hỗn loạn mà anh đã chứng kiến từ khi còn nhỏ vẫn còn hằn sâu trong ký ức. Anh đã từng là một kẻ yếu đuối, bị chèn ép, và giờ đây, dù đã mạnh hơn, anh vẫn không quên đi cảm giác đó. Khao khát một trật tự chân chính, một sự bình yên cho chúng sinh, không phải sự thống trị của một cá nhân, đã bắt đầu nhen nhóm mạnh mẽ hơn trong lòng anh.
Anh nhìn quanh khu rừng quen thuộc, nơi anh đã từng trốn chạy khỏi sự truy sát của những kẻ bắt nạt. Giờ đây, khu rừng dường như nhỏ bé hơn, nhưng những mối nguy hiểm tiềm tàng lại lớn hơn gấp bội. Ngay lập tức, một luồng khí tức hung hãn, pha lẫn mùi máu tanh và linh lực hỗn tạp, xộc thẳng vào khứu giác Lạc Trần. Anh nhíu mày, đó là dấu hiệu của một cuộc giao tranh, và nó đang diễn ra không xa.
Không chần chừ, Lạc Trần lập tức hành động. Anh vận dụng công pháp mới, thân pháp trở nên nhẹ bẫng và nhanh như gió. Chỉ trong chớp mắt, anh đã vượt qua hàng trăm trượng, tiếp cận nơi phát ra linh lực hỗn loạn. Trước mắt anh là một cảnh tượng hỗn độn: một nhóm tu sĩ hung hãn, ăn mặc tạp nham, đang vây công một thôn xóm nhỏ nằm sâu trong rừng. Những căn nhà gỗ bị đập phá, khói đen bốc lên nghi ngút. Tiếng khóc thét của phụ nữ, tiếng gầm thét của những người đàn ông cố gắng chống cự vang vọng khắp không gian.
Kẻ cầm đầu nhóm tu sĩ là một nam nhân trung niên, khuôn mặt đầy sẹo, đôi mắt lóe lên sự tàn bạo. Hắn ta khoác trên mình một bộ giáp da hổ, tay cầm một cây đại đao lớn, đang cười man rợ khi chém đổ một người đàn ông lớn tuổi. Linh lực của hắn ta đạt đến cảnh giới Hóa Hải sơ kỳ, mạnh hơn rất nhiều so với những kẻ đã từng truy sát Lạc Trần trước đây. Đây là một trong những thế lực địa phương, những kẻ tự xưng là “vua một cõi” trong vùng, sống ngoài vòng pháp luật và cướp bóc các thôn làng yếu thế.
“Cút hết đi! Nơi này từ nay thuộc về Báo Đầu Bang chúng ta!” Tên cầm đầu gầm lên, giọng điệu ngạo mạn. “Ai dám chống cự, giết không tha!”
Lạc Trần nhìn thấy sự tuyệt vọng trong ánh mắt của những người dân làng. Anh nhớ lại chính mình trong quá khứ, yếu ớt và bất lực. Quyết định đã được đưa ra. Anh không thể khoanh tay đứng nhìn.
“Dừng tay!”
Giọng nói của Lạc Trần vang lên, không quá lớn, nhưng lại mang theo một loại uy lực khó hiểu, xuyên thấu qua tiếng ồn ào của trận chiến. Tất cả mọi người, kể cả những tên cường đạo và người dân làng, đều giật mình quay lại nhìn.
Lạc Trần chậm rãi bước ra từ lùm cây. Anh mặc một bộ y phục giản dị, khuôn mặt thanh tú, nhưng đôi mắt lại sáng rực như những vì sao xa xăm. Trên người anh, ẩn hiện một luồng khí chất cổ xưa, mạnh mẽ nhưng lại không quá phô trương, khiến người ta có cảm giác như đang đối diện với một ngọn núi sừng sững, không thể lay chuyển.
Tên Báo Đầu nhìn Lạc Trần, nhíu mày khó chịu. “Thằng nhóc ranh ở đâu ra đây? Chán sống rồi sao? Mau cút đi, nếu không đừng trách lão gia không khách khí!”
Lạc Trần không đáp lời. Anh chỉ lặng lẽ giơ tay. Một luồng linh lực tinh thuần, mang theo chút khí tức huyền bí từ Tàn Giới, ngưng tụ trong lòng bàn tay anh. Đó là công pháp mà anh đã học được, kết hợp giữa linh lực cá nhân và chân ý cổ xưa. Anh phóng ra một chưởng, không hoa mỹ, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh kinh người.
Một tên tu sĩ của Báo Đầu Bang đứng gần nhất, cảnh giới Ngưng Khí trung kỳ, còn chưa kịp phản ứng đã bị chưởng phong của Lạc Trần đánh trúng. Hắn ta bay ngược ra sau, đâm sầm vào một cái cây lớn, bất tỉnh nhân sự.
Cảnh tượng bất ngờ này khiến Báo Đầu và những tên cường đạo khác sững sờ. Chúng không ngờ một thiếu niên trông có vẻ bình thường lại có thể ra tay mạnh mẽ đến vậy.
“Ngươi là ai? Dám xen vào việc của Báo Đầu Bang ta?” Báo Đầu gầm lên, rút đại đao ra, chỉ thẳng vào Lạc Trần. Hắn cảm nhận được một luồng áp lực vô hình từ Lạc Trần, tuy không rõ ràng nhưng lại khiến hắn có chút bất an.
“Ta là Lạc Trần. Ta không muốn xen vào việc của các ngươi, nhưng các ngươi đã phá vỡ sự bình yên nơi đây,” Lạc Trần bình thản đáp. “Rút lui đi, ta sẽ không truy cứu.”
“Ha ha ha! Láo xược!” Báo Đầu cười phá lên, nhưng trong mắt lại không có ý cười. Hắn vung đại đao, linh lực Hóa Hải bùng nổ, tạo thành một luồng đao khí sắc bén lao thẳng tới Lạc Trần. “Để lão gia dạy cho ngươi biết, thế nào là quy tắc của khu rừng này!”
Lạc Trần không hề né tránh. Anh đưa tay phải ra, một đạo linh lực màu xanh nhạt bao bọc quanh lòng bàn tay. Khi đao khí của Báo Đầu chạm tới, nó như đâm vào một bức tường vô hình, bị phân tán hoàn toàn. Lạc Trần khẽ nhích người, lao thẳng vào Báo Đầu, tốc độ nhanh đến mức đối phương không kịp phản ứng.
Anh tung một quyền, đơn giản và trực diện. Nhưng quyền này lại mang theo một chút “Đế Khí” vô hình, khiến không khí xung quanh như đông đặc lại, áp lực đè nặng lên Báo Đầu. Tên cường đạo cảm thấy một luồng sức mạnh kinh hoàng ập tới, xương cốt như muốn vỡ vụn. Hắn hoảng hốt vội vàng giơ đao đỡ, nhưng đã quá muộn.
Một tiếng “Rắc!” giòn tan vang lên, cây đại đao của Báo Đầu gãy làm đôi. Nắm đấm của Lạc Trần không chút suy giảm lực đạo, đánh thẳng vào ngực hắn. Báo Đầu phun ra một ngụm máu tươi, thân hình to lớn văng xa hàng chục trượng, đập mạnh vào thân cây cổ thụ, lún sâu vào đó. Hắn ta ngã xuống, thở thoi thóp, không còn khả năng chiến đấu.
Cả chiến trường im lặng như tờ. Những tên cường đạo khác của Báo Đầu Bang tái mặt, sợ hãi đến mức run rẩy. Một cường giả Hóa Hải sơ kỳ, kẻ thống trị khu vực này, lại bị một thiếu niên đánh bại chỉ bằng vài chiêu, thậm chí là một quyền! Sự việc này nằm ngoài sức tưởng tượng của chúng.
“Cút,” Lạc Trần lạnh lùng nói, ánh mắt quét qua từng tên cường đạo. “Nếu còn dám quay lại quấy nhiễu, giết không tha.”
Nghe vậy, những tên cường đạo còn lại lập tức buông vũ khí, quỳ rạp xuống đất cầu xin tha mạng, sau đó vội vàng cõng tên Báo Đầu đang hấp hối và những kẻ bị thương khác, bỏ chạy thục mạng vào rừng sâu, không dám quay đầu lại.
Người dân làng vẫn còn bàng hoàng, nhìn Lạc Trần như nhìn một vị thần giáng thế. Họ không ngờ rằng giữa lúc tuyệt vọng nhất, lại có một người xuất hiện và cứu giúp họ. Lạc Trần nhìn những căn nhà bị phá hủy, những người dân đang ôm nhau khóc nức nở. Anh không muốn nhận công, chỉ khẽ thở dài.
“Các ngươi tự lo liệu đi,” Lạc Trần nói, giọng điệu vẫn bình thản. “Từ nay, nơi này sẽ không còn bị quấy nhiễu nữa.”
Anh không chờ đợi lời cảm ơn, cũng không muốn ở lại để được tôn vinh. Lạc Trần quay người, chuẩn bị rời đi. Mục đích của anh đã đạt được: dẹp yên sự hỗn loạn, mang lại bình yên cho những kẻ yếu thế. Anh không muốn tranh đoạt quyền lực, không muốn trở thành lãnh chúa của một vùng đất. Anh muốn một trật tự chân chính, nơi mọi người có thể sống yên bình.
Khi Lạc Trần đang chuẩn bị hòa vào rừng sâu, một giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy nghi vang lên từ phía xa.
“Công tử trẻ tuổi, xin dừng bước.”
Lạc Trần khẽ nhíu mày, quay đầu lại. Từ một con đường mòn khác, một đoàn người đang tiến đến. Dẫn đầu là một thiếu nữ. Nàng khoác trên mình bộ y phục màu xanh lam tinh xảo, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sáng như sao, toát lên vẻ thông minh và khí chất phi phàm. Bên cạnh nàng là một lão giả râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc sảo ẩn chứa sự thâm sâu. Phía sau họ là những hộ vệ được trang bị vũ khí tinh xảo, linh lực vững vàng.
Thiếu nữ quan sát cảnh tượng trước mắt, ánh mắt dừng lại ở tên Báo Đầu đang bị lôi đi xa, rồi lại nhìn về phía Lạc Trần với vẻ tò mò và đánh giá. Rõ ràng, nàng đã chứng kiến toàn bộ sự việc.
“Không ngờ ở nơi hẻo lánh này lại có một vị anh hùng xuất thế,” thiếu nữ nói, giọng điệu có chút trêu chọc nhưng cũng đầy ngưỡng mộ. “Đạo hữu ra tay trượng nghĩa, thật khiến tiểu nữ bội phục.”
Lạc Trần không đáp lời, chỉ nhìn nàng một cách cảnh giác. Anh không muốn rắc rối, và sự xuất hiện của một thế lực có vẻ mạnh mẽ này không phải là điều anh mong muốn.
“Tiểu nữ là Mộ Dung Tuyết, đến từ Mộ Dung gia của Thiên Tinh Thành,” thiếu nữ tự giới thiệu, sau đó nhìn về phía lão giả bên cạnh. “Đây là ông nội của ta, Mộ Dung Thiên.”
Mộ Dung Thiên khẽ gật đầu với Lạc Trần, ánh mắt đầy thăm dò. Ông ta là một cường giả Thần Anh kỳ, và ông cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt từ Lạc Trần, một thứ mà ông chưa từng thấy ở bất kỳ tu sĩ trẻ nào. Nó không phải là linh lực đơn thuần, mà là một sự dung hòa giữa cổ xưa và sức sống, uy áp nhưng lại bình hòa.
“Lạc Trần,” anh đáp ngắn gọn, không muốn tiết lộ nhiều.
Mộ Dung Tuyết mỉm cười. “Lạc công tử có vẻ không thích giao du. Nhưng ân nghĩa hôm nay, Mộ Dung gia sẽ ghi nhớ. Không biết công tử có hứng thú đến Thiên Tinh Thành làm khách một chuyến không?”
Lạc Trần lắc đầu. “Không cần. Ta còn có việc phải làm.”
Anh biết mình đã thu hút sự chú ý. Việc đánh bại một cường giả Hóa Hải sơ kỳ một cách dễ dàng chắc chắn sẽ lan truyền, và điều đó sẽ mang lại những rắc rối không đáng có. Nhưng anh không hối hận. Bản tâm anh không cho phép anh làm ngơ trước sự bất công.
“Vậy sao…” Mộ Dung Tuyết có chút thất vọng, nhưng ánh mắt nàng vẫn lóe lên sự hứng thú. Nàng nhìn theo bóng lưng Lạc Trần khi anh xoay người, tiếp tục bước sâu vào rừng, biến mất khỏi tầm mắt.
“Ông nội, người thấy thế nào?” Mộ Dung Tuyết hỏi, quay sang lão giả.
Mộ Dung Thiên vuốt chòm râu bạc, đôi mắt nheo lại. “Đứa trẻ này không đơn giản. Khí tức trên người nó rất lạ, không thuộc bất kỳ môn phái nào ta biết. Mà sức mạnh của nó… không thua kém gì một lão quái vật Thần Anh kỳ, thậm chí còn có phần vượt trội hơn ở một số khía cạnh. Nhưng điều đáng nói là bản tâm của nó. Ra tay vì chính nghĩa, lại không màng danh lợi.”
“Người nghĩ hắn ta sẽ đi về đâu?” Mộ Dung Tuyết hỏi, ánh mắt vẫn nhìn về phía Lạc Trần biến mất.
“Con đường của nó… ta không nhìn thấu,” Mộ Dung Thiên lắc đầu. “Nhưng chắc chắn, nó sẽ không dừng lại ở những cuộc tranh đấu nhỏ bé này. Một con sóng lớn đang dâng lên, và đứa trẻ này… có lẽ sẽ là một trong những người dẫn đầu.”
Lạc Trần không biết rằng, hành động vô tình của mình đã thu hút sự chú ý của một thế lực lớn. Anh tiếp tục hành trình, bước chân vững vàng hơn, tâm trí kiên định hơn. Anh biết rằng con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều khó khăn và thử thách. Anh sẽ phải đối mặt với nhiều kẻ thù hơn, mạnh hơn, và cũng sẽ gặp gỡ những đồng minh chân chính. Anh sẽ tiếp tục dẹp yên sự hỗn loạn, từng bước tìm ra con đường Vô Đế cho riêng mình, không phải để ngồi lên ngai vàng, mà để mang lại bình yên cho thiên hạ. Cuộc chiến giành Đế Vị có thể đang diễn ra khắp nơi, nhưng anh sẽ đi theo con đường của riêng mình, con đường không có Đế, nhưng lại mang trong mình sứ mệnh cứu rỗi thiên hạ.
Anh nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong sương sớm. Hành trình của anh chỉ mới bắt đầu.