Thiên Hạ Vô Đế
Chương 9

CHƯƠNG 9: Bước Chân Tàn Giới
Rời khỏi Huyền Thư Các, Lạc Trần cảm thấy mảnh ngọc bội trên cổ mình nặng trĩu hơn bao giờ hết. Nó không còn chỉ là một kỷ vật của quá khứ, mà đã trở thành sợi dây xích vô hình, níu giữ anh vào một định mệnh mà anh chưa từng khao khát. “Tàn Giới Chi Môn” – cái tên ấy vang vọng trong tâm trí anh, vừa xa lạ vừa mang một sức hút ma mị. Anh không biết điều gì đang chờ đợi, nhưng một điều anh chắc chắn: con đường phía trước sẽ không còn là những cuộc tranh đấu nhỏ lẻ vì sinh tồn nữa.
Mộ Thanh Yên đã cung cấp cho anh một bản đồ phác thảo thô sơ về vị trí của Tàn Giới Chi Môn, một nơi nằm sâu trong Vong Uyên Cấm Địa, một vùng đất nổi tiếng là hiểm ác và ít người lui tới. Vong Uyên Cấm Địa là một trong những minh chứng rõ ràng nhất cho sự hỗn loạn của thời đại Vô Đế. Nơi đây từng là một khu vực hưng thịnh, nhưng sau sự kiện Thiên Đế ngã xuống hoặc biến mất, các quy tắc tự nhiên bị xáo trộn, linh khí trở nên bất ổn, và vô số loài yêu thú cường đại cùng những cạm bẫy chết người xuất hiện, biến nó thành một vùng đất cấm kỵ.
Trước khi khởi hành, Lạc Trần dành vài ngày để củng cố tu vi. Anh cảm nhận được công pháp “Vô Tự Thiên Thư” mà anh đang tu luyện ngày càng dung hợp sâu sắc với bản thân. Không giống như những công pháp khác yêu cầu tích lũy linh khí theo một quy tắc nhất định, Vô Tự Thiên Thư dường như hấp thụ và chuyển hóa mọi loại năng lượng xung quanh, biến chúng thành một nguồn sức mạnh thuần túy, không màu không mè, nhưng cực kỳ kiên cố và linh hoạt. Mỗi khi anh vận chuyển công pháp, không chỉ linh khí trong cơ thể lưu chuyển, mà dường như cả không gian xung quanh cũng hơi dao động, tạo ra một cảm giác kỳ lạ, như thể anh đang dần trở thành một phần của chính Thiên Đạo.
Anh cũng rèn luyện kỹ năng chiến đấu. Sau những cuộc đối đầu với các thế lực địa phương, anh nhận ra rằng sức mạnh cá nhân là chưa đủ. Anh cần sự tinh thông trong việc vận dụng sức mạnh, sự nhạy bén trong phán đoán và sự biến hóa trong chiến thuật. Anh đặc biệt chú trọng vào việc dung hợp khả năng điều khiển linh khí với các kỹ năng cận chiến, tạo ra những đòn đánh vừa mạnh mẽ vừa khó lường.
Với sự chuẩn bị kỹ lưỡng, Lạc Trần một mình lên đường. Anh không muốn liên lụy những người khác, đặc biệt là sau khi biết về sự nguy hiểm tiềm tàng của Tàn Giới Chi Môn. Con đường xuyên qua Vong Uyên Cấm Địa gập ghềnh và hoang vu. Cây cối cổ thụ mọc rậm rạp, thân cây vặn vẹo như những con quái vật đang vươn nanh vuốt. Sương mù dày đặc bao phủ, che khuất tầm nhìn, và thỉnh thoảng, tiếng gầm gừ trầm đục của yêu thú vọng lại từ sâu thẳm khu rừng, khiến không khí càng thêm căng thẳng.
Trong suốt hành trình, Lạc Trần không ít lần chạm trán với các loài yêu thú hung hãn. Chúng mạnh hơn nhiều so với những gì anh từng gặp ở các khu vực bên ngoài. Có những con yêu lang với đôi mắt đỏ rực như máu, tốc độ nhanh như chớp, và những con mãng xà khổng lồ với lớp vảy cứng như thép. Tuy nhiên, với sự tinh tiến trong tu vi và kinh nghiệm chiến đấu tích lũy, Lạc Trần đều có thể vượt qua. Anh không chỉ dựa vào sức mạnh, mà còn dùng trí tuệ và sự nhạy bén để tìm ra điểm yếu của đối thủ, hoặc đơn giản là tránh né những cuộc đối đầu không cần thiết.
Một ngày nọ, khi Lạc Trần đang tiến sâu vào một khu vực thung lũng bị bao phủ bởi những tảng đá sắc nhọn, anh bất ngờ cảm nhận được một luồng khí tức hung hãn đang khóa chặt mình. Anh dừng lại, ánh mắt quét qua xung quanh. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Bỗng nhiên, từ ba hướng khác nhau, ba bóng người vụt ra, chặn đứng lối đi của anh.
Họ là những kẻ tu luyện tà đạo, với khuôn mặt dữ tợn và ánh mắt tham lam. Kẻ cầm đầu là một nam nhân cao lớn, thân hình vạm vỡ, trên tay cầm một thanh đại đao nhuốm máu. “Tiểu tử, ngươi đi đâu vội vã vậy? Vong Uyên Cấm Địa này không phải là nơi để những kẻ yếu đuối như ngươi lang thang đâu.” Giọng hắn khàn đục, vang vọng trong thung lũng.
Lạc Trần nhíu mày. Anh đã cố gắng tránh né rắc rối, nhưng rắc rối dường như luôn tìm đến anh. “Ta không có ý gây sự. Xin nhường đường.”
Tên cầm đầu cười phá lên, tiếng cười của hắn thô tục và đáng ghét. “Nhường đường? Ngươi nghĩ Vong Uyên Cấm Địa là cái chợ sao? Ở đây, mạnh được yếu thua! Giao ra tất cả những gì ngươi có, và có lẽ chúng ta sẽ tha cho ngươi một mạng.” Hắn liếc nhìn chiếc nhẫn trữ vật trên tay Lạc Trần với vẻ thèm thuồng.
Lạc Trần thở dài. Anh không thể lùi bước nữa. “Nếu đã vậy, xin thứ lỗi.”
Ngay lập tức, tên cầm đầu cùng hai đồng bọn xông lên. Thanh đại đao của hắn bổ xuống, xé toạc không khí, mang theo một luồng kình phong mạnh mẽ. Hai tên còn lại cũng không kém, một tên dùng song kiếm chém tới, tên kia tung ra một chưởng pháp tà dị, kèm theo mùi tanh hôi của tử khí.
Lạc Trần không hoảng loạn. Anh vận chuyển “Vô Tự Thiên Thư”, toàn thân tỏa ra một luồng khí tức thanh tịnh nhưng lại ẩn chứa sức mạnh kinh người. Anh không dùng chiêu thức hoa mỹ, chỉ đơn giản là né tránh những đòn tấn công hiểm độc, rồi tung ra những quyền cước trực diện, mạnh mẽ và chính xác. Công pháp của anh dường như có khả năng hóa giải một phần kình lực của đối thủ, khiến đòn đánh của chúng trở nên kém hiệu quả hơn.
Tên cầm đầu kinh ngạc. Hắn là một cường giả Luyện Hư Kỳ đỉnh phong, vậy mà những đòn đánh của hắn lại không thể làm khó được Lạc Trần, một kẻ mà hắn nhìn qua chỉ là Hóa Thần Kỳ sơ cấp. “Quái lạ! Công pháp của ngươi là gì? Sao lại quỷ dị như vậy?”
Lạc Trần không trả lời. Anh lách mình qua một cú chém ngang của tên song kiếm, rồi tung một chưởng vào ngực tên đó. Một luồng lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ bùng nổ, khiến tên đó bay ngược ra sau, đập mạnh vào vách đá, bất tỉnh nhân sự.
Tên còn lại thấy vậy thì hoảng sợ, định bỏ chạy. Nhưng Lạc Trần đã nhanh hơn, anh xuất hiện trước mặt hắn như một bóng ma, một cước đá vào đầu gối, khiến hắn quỳ rạp xuống. Sau đó, một chưởng ấn vào huyệt đạo, phong bế tu vi của hắn.
Chỉ còn lại tên cầm đầu. Hắn gầm lên một tiếng, toàn thân tỏa ra hắc khí, dùng hết sức lực vung đại đao. “Ta không tin! Chết đi!”
Lạc Trần khẽ lắc đầu. Anh không muốn giết người, nhưng cũng không thể để những kẻ này tiếp tục gây họa. Anh dùng “Vô Tự Thiên Thư” ngưng tụ linh khí vào lòng bàn tay, tạo thành một quả cầu ánh sáng trắng bạc. Quả cầu đó không có sát khí, nhưng lại ẩn chứa một uy năng cực lớn, như thể là một phần của Thiên Đạo chân chính. Anh đẩy nhẹ quả cầu về phía tên cầm đầu.
Quả cầu ánh sáng va chạm với hắc khí của đại đao, không gây ra tiếng nổ long trời lở đất, mà chỉ là một sự tan chảy lặng lẽ. Hắc khí bị ánh sáng tiêu diệt từng chút một, rồi thanh đại đao cũng bắt đầu rạn nứt, biến thành tro bụi. Tên cầm đầu trợn mắt kinh hãi, cảm thấy linh lực trong cơ thể mình bị một lực lượng vô hình rút cạn. Hắn ngã quỵ xuống, ánh mắt đầy sự sợ hãi và hối hận.
Lạc Trần không giết hắn, chỉ phế bỏ tu vi và phong bế kinh mạch, khiến hắn không thể gây họa nữa. Anh lục soát trên người tên cầm đầu, không phải để cướp bóc, mà để tìm kiếm bất kỳ manh mối nào về Tàn Giới Chi Môn. Anh tìm thấy một cái túi càn khôn, bên trong có một vài linh thạch, một ít đan dược, và một cuốn nhật ký cũ kỹ.
Cuốn nhật ký được viết bằng một loại chữ cổ, nhưng may mắn Lạc Trần đã học được một vài loại cổ ngữ từ Huyền Thư Các. Anh đọc lướt qua. Đó là nhật ký của một tên cướp bóc lang thang. Hắn ghi lại những cuộc cướp bóc, giết chóc, và cả những lần hắn mạo hiểm vào sâu Vong Uyên Cấm Địa để tìm kiếm bảo vật. Hắn cũng nhắc đến một vài truyền thuyết địa phương về Tàn Giới Chi Môn.
Theo nhật ký, Tàn Giới Chi Môn không chỉ là một cổng vào một thế giới khác, mà còn là nơi lưu giữ “Tàn Khí Thiên Đế” – những mảnh tàn niệm hoặc năng lượng còn sót lại của Thiên Đế tiền nhiệm. Hắn cũng nhắc đến việc có những kẻ tu luyện cấp cao hơn, thuộc các đại thế lực bí ẩn, cũng đang âm thầm tìm kiếm Tàn Giới Chi Môn, tin rằng nó chứa đựng bí mật để đoạt được Đế Vị.
Một đoạn ghi chú đặc biệt thu hút sự chú ý của Lạc Trần: “Người canh giữ cổng nói rằng, chỉ kẻ mang ‘Khí tức của Đạo’ mới có thể mở ra Tàn Giới. Nhưng Đạo là gì? Đạo có thật sự tồn tại nữa không, khi Thiên Đế đã không còn?”
Lạc Trần siết chặt mảnh ngọc bội trên cổ. “Khí tức của Đạo”? Liệu có phải là công pháp Vô Tự Thiên Thư của anh? Hay là chính mảnh ngọc bội này? Anh nhớ lại lời Mộ Thanh Yên, rằng mảnh ngọc bội có thể là một phần của một loại pháp bảo cổ xưa, liên quan đến thời đại Thiên Đế.
Những thông tin trong cuốn nhật ký tuy rời rạc nhưng đã vẽ ra một bức tranh lớn hơn về Tàn Giới Chi Môn và sự biến mất của Thiên Đế, củng cố thêm những gì Mộ Thanh Yên đã nói. Nó không chỉ là một nơi bí ẩn, mà còn là một chiến trường tiềm tàng cho những kẻ tham vọng quyền lực tối thượng.
Sau khi xử lý xong ba tên cướp, Lạc Trần tiếp tục hành trình. Anh đã tiến gần hơn đến Vong Uyên Cấm Địa, nơi không gian trở nên càng lúc càng méo mó, những tàn tích của pháp trận cổ xưa hiện hữu khắp nơi, và linh khí thỉnh thoảng lại bùng nổ dữ dội, tạo ra những cơn bão năng lượng nguy hiểm.
Cuối cùng, sau nhiều ngày đêm vượt qua những hiểm nguy, Lạc Trần cũng đến được một vùng đất hoang tàn và rộng lớn. Trước mặt anh là một thung lũng sâu hun hút, được bao quanh bởi những ngọn núi đá đen sì, cao vút chạm mây. Không có lấy một ngọn cỏ, chỉ toàn là đá sỏi và những thân cây khô trụi, cong queo như xương cốt.
Ở trung tâm thung lũng, một kiến trúc cổ đại khổng lồ hiện ra. Đó là một cánh cổng bằng đá đen, cao hàng trăm trượng, sừng sững giữa không gian tĩnh mịch. Cánh cổng không có bất kỳ hoa văn nào, chỉ có những đường nét thô ráp và những vết rạn nứt thời gian, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề và uy nghiêm, như thể nó đã đứng đó từ thuở khai thiên lập địa.
Đây chính là Tàn Giới Chi Môn.
Lạc Trần đứng trước cánh cổng, cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc nhưng cũng xa lạ đang tỏa ra từ đó. Nó giống như khí tức của mảnh ngọc bội trên cổ anh, nhưng mạnh mẽ hơn gấp vạn lần, mang theo sự tàn phai và cả một chút gì đó của sự hy vọng mong manh. Anh biết, đằng sau cánh cổng này, chân tướng về sự biến mất của Thiên Đế, về “Thiên Hạ Vô Đế”, và về số phận của chính anh đang chờ đợi.
Anh hít một hơi thật sâu, nắm chặt tay. Dù không muốn, nhưng anh đã bị cuốn vào vòng xoáy này. Và giờ đây, anh sẽ không trốn tránh nữa. Anh bước những bước chân vững chắc về phía cánh cổng đá khổng lồ, chuẩn bị cho cuộc đối mặt với quá khứ và định mệnh.