Thiên Hạ Vô Đế
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-17 13:21:27 | Lượt xem: 3

Ảo Ảnh Chương 5

CHƯƠNG 5

Dưới ánh trăng tà mị, Lạc Trần đứng giữa đống đổ nát của cứ điểm Hắc Lang Bang. Gió đêm lùa qua, mang theo mùi máu tanh và sự tang thương của chiến trận. Hắc Lang Bang, từng là nỗi ám ảnh của Lạc Hà trấn và các làng mạc lân cận, giờ đây đã tan rã. Bang chủ Hắc Lang đã chết, những kẻ còn sống sót thì chạy trốn tán loạn, mang theo nỗi sợ hãi tột cùng về thiếu niên áo xanh lạnh lùng, bí ẩn.

Người dân Lạc Hà trấn, sau khi nghe tin, đã đổ xô đến. Ban đầu là sự sợ hãi, e dè. Họ nhìn Lạc Trần như nhìn một ác ma vừa đánh bại một ác ma khác. Nhưng khi Lạc Trần không ra lệnh cướp bóc hay tàn sát, mà chỉ lặng lẽ bắt đầu thu dọn chiến trường, giúp đỡ những người bị thương, ánh mắt họ dần thay đổi. Từ sợ hãi, chuyển sang kính nể, rồi cả một chút hy vọng.

Lạc Trần không để ý đến những ánh mắt đó. Trong lòng anh, một sự mệt mỏi khó tả dâng lên. Anh đã mạnh mẽ, đã đánh bại kẻ thù. Lạc Hà trấn tạm thời được bình yên. Nhưng đổi lại là gì? Là đôi bàn tay nhuốm máu, là sự cô đơn khi nhận ra mình đang ngày càng xa rời cuộc sống bình dị anh hằng mong muốn. Di vật cổ xưa trong cơ thể anh, sau trận chiến, dường như lại càng tỏa ra một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn, như một con sông ngầm chảy xiết, thúc đẩy anh về phía trước.

“Sư phụ… Người có thấy không? Con đã làm được.” Lạc Trần khẽ thì thầm, ngước nhìn vầng trăng treo lơ lửng. Người sư phụ đã khuất, người đã dạy anh những kiến thức đầu tiên về tu luyện, người đã luôn mong anh sống một cuộc đời bình an. Giờ đây, bình an lại trở thành một thứ xa xỉ.

Một bóng người khập khiễng tiến đến gần. Đó là lão Hồ, người bán rượu ở Lạc Hà trấn, cũng là người đã cưu mang Lạc Trần khi anh còn nhỏ. Lão Hồ đặt tay lên vai Lạc Trần, đôi mắt già nua ánh lên vẻ xúc động. “Tiểu Trần… con đã trưởng thành rồi. Con đã cứu Lạc Hà trấn.”

Lạc Trần quay lại, nở một nụ cười gượng gạo. “Lão Hồ, con không muốn những chuyện này. Con chỉ muốn mọi người được sống yên ổn.”

Lão Hồ thở dài. “Thiên hạ này, có ai không muốn yên ổn đâu con? Nhưng muốn yên ổn, thì phải có sức mạnh để bảo vệ nó. Con bây giờ… đã trở thành trụ cột của Lạc Hà trấn rồi.”

Trụ cột. Hai chữ đó nặng trĩu. Lạc Trần không muốn gánh vác, nhưng anh hiểu, anh không thể chối bỏ. Dưới sự hướng dẫn của anh, những người dân Lạc Hà bắt đầu tổ chức lại. Một đội tuần tra được thành lập từ những thanh niên khỏe mạnh. Các vết tích của Hắc Lang Bang bị xóa bỏ. Một trật tự nhỏ, sơ khai, dần được thiết lập tại Lạc Hà trấn.

Tuy nhiên, sự bình yên này chỉ là tạm thời. Tin tức về việc Hắc Lang Bang bị diệt nhanh chóng lan truyền. Các thế lực nhỏ khác trong khu vực, từng e ngại Hắc Lang Bang, giờ đây bắt đầu dò xét. Một số kẻ tham lam muốn chiếm đoạt tài sản của bang phái bị diệt, một số khác lại cảnh giác trước sự trỗi dậy bất ngờ của một thiếu niên. Lạc Trần biết, anh không thể ngồi yên. Anh phải mạnh hơn, hoặc Lạc Hà trấn sẽ lại rơi vào hỗn loạn, có khi còn tồi tệ hơn.

Trong những đêm tĩnh lặng, Lạc Trần tập trung tu luyện. Công pháp độc đáo mà anh vô tình có được từ di vật cổ xưa ngày càng cho thấy sự huyền diệu. Nó không giống bất kỳ công pháp nào anh từng nghe nói đến. Mỗi khi vận chuyển, một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ, nhưng cũng đầy bi tráng, lan tỏa khắp cơ thể anh. Anh cảm nhận được sự kết nối với thiên địa, với vạn vật, một cách sâu sắc hơn. Đó không chỉ là sức mạnh, mà là một loại “chân ý”, một sự thấu hiểu về bản chất của vũ trụ.

Anh vô tình chạm vào những mảnh ký ức mơ hồ, những hình ảnh chớp nhoáng về một thời đại huy hoàng, nơi có một tồn tại tối cao ngự trị, và rồi… sự sụp đổ. Những hình ảnh đó quá nhanh, quá rời rạc, nhưng đủ để gieo vào lòng anh sự tò mò và một nỗi bất an khó tả. Anh linh cảm, di vật này, và cả công pháp này, có liên quan đến một bí mật lớn hơn rất nhiều so với những cuộc tranh giành quyền lực nhỏ bé ở Lạc Hà trấn.

*

Cách đó hàng vạn dặm, trong một tòa điện phủ nguy nga, ẩn mình giữa những tầng mây đen kịt, nam tử áo đen đang ngồi trên ngai vàng, khẽ nhếch môi. Trước mặt hắn, hai bóng đen quỳ phục.

“Tình hình Lạc Hà trấn thế nào?” Hắn hỏi, giọng điệu hờ hững nhưng ẩn chứa sự sắc bén.

“Bẩm Điện Chủ, thiếu niên Lạc Trần kia… quả nhiên phi phàm. Hắn không chỉ đánh bại Hắc Lang Bang một cách thần tốc, mà còn thiết lập trật tự tại Lạc Hà trấn. Hắn không chiếm đoạt, không xưng bá, mà chỉ muốn bình yên cho dân chúng.” Một bóng đen cung kính bẩm báo.

Bóng đen còn lại tiếp lời: “Tuy nhiên, thuộc hạ phát hiện, khí tức trên người hắn càng ngày càng mạnh mẽ, và có một loại uy áp cổ xưa, tương tự như khí tức mà Điện Chủ từng nhắc đến. Hắn đang thu hút sự chú ý của các thế lực nhỏ trong khu vực. E rằng, Lạc Hà trấn sẽ không thể giữ chân hắn được lâu.”

Nam tử áo đen cười khẩy. “Không muốn xưng bá? Chỉ muốn bình yên? Thật là một kẻ ngây thơ. Bình yên trong loạn thế, vốn dĩ là một giấc mộng hão huyền. Nhưng chính sự ngây thơ đó, lại càng khiến hắn thú vị.”

Hắn đứng dậy, bước xuống khỏi ngai vàng, chậm rãi đi lại. “Khí tức cổ xưa… Ta đã đoán không sai. Mảnh vỡ của Thiên Đạo Chân Ý, hay tàn hồn của vị Đế kia? Dù là gì, nó đã chọn hắn. Một con rối mới, hay một biến số thực sự?”

Hắn quay lại nhìn hai bóng đen. “Tiếp tục theo dõi. Đừng can thiệp, nhưng hãy đảm bảo hắn an toàn cho đến khi hắn đủ mạnh để tham gia vào ván cờ lớn. Khi thời cơ đến, hãy đẩy hắn vào ‘Đế Lộ’. Ta muốn xem, kẻ mang trong mình khí tức của Thiên Đế sẽ làm gì trong thế giới Vô Đế này.”

Hai bóng đen cúi đầu lĩnh mệnh, rồi tan biến vào bóng tối.

Nam tử áo đen ngước nhìn lên trần điện, nơi có bức họa một vị Thiên Đế uy nghiêm đang sụp đổ giữa biển lửa và lôi kiếp. “Thiên Đế… Ngươi đã để lại một mớ hỗn độn. Liệu kẻ này có thể dọn dẹp nó, hay lại trở thành một phần của hỗn độn mới?”

Hắn nở một nụ cười đầy ẩn ý. “Kỷ nguyên Vô Đế… đã quá lâu rồi. Đã đến lúc phải có một màn kịch mới.”

*

Tại Lạc Hà trấn, sau vài tuần bình yên giả tạo, một biến cố đã xảy ra. Một phái tu sĩ nhỏ tên là “Thanh Vân Môn”, từng bị Hắc Lang Bang chèn ép, nay thấy Hắc Lang Bang tan rã, liền có ý định thôn tính Lạc Hà trấn. Chúng không mạnh bằng Hắc Lang Bang trước đây, nhưng lại có số lượng đông hơn và có một vị Trưởng lão tu vi khá cao.

Chúng cử người đến Lạc Hà trấn, ban đầu là những lời lẽ ngon ngọt dụ dỗ, sau đó là hăm dọa. Chúng muốn Lạc Trần giao nộp tài sản của Hắc Lang Bang và quy thuận Thanh Vân Môn. Lạc Trần từ chối. Anh không muốn liên lụy đến bất kỳ thế lực nào, nhưng cũng không thể để Lạc Hà trấn bị chiếm đoạt.

Cuộc đối đầu diễn ra chóng vánh. Lạc Trần, với sức mạnh đã tăng tiến vượt bậc và sự thấu hiểu sâu sắc hơn về công pháp, dễ dàng đánh bại Trưởng lão của Thanh Vân Môn. Tuy nhiên, thay vì giết chết hắn, Lạc Trần chỉ phế đi một phần tu vi, cảnh cáo hắn không được quay lại quấy nhiễu Lạc Hà trấn nữa.

Hành động này của Lạc Trần khiến người dân Lạc Hà trấn càng thêm kính phục. Nhưng cũng chính nó, lại đẩy Lạc Trần vào một vị thế khó khăn hơn. Thanh Vân Môn dù yếu, nhưng cũng là một môn phái có gốc gác. Việc Trưởng lão của họ bị phế tu vi sẽ khiến cả môn phái nổi giận, và có thể thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn nữa.

Lão Hồ, với kinh nghiệm sống lâu năm, đã nhận ra điều này. “Tiểu Trần, con không thể ở lại đây mãi được. Con đã quá nổi bật. Sức mạnh của con, sẽ mang đến tai họa cho Lạc Hà trấn nếu con cứ cố chấp bảo vệ nó từ bên trong.”

Lạc Trần trầm mặc. Lão Hồ nói đúng. Anh đã cố gắng tạo dựng một vùng đất bình yên, nhưng chính sự bình yên đó lại trở thành điểm yếu, một gánh nặng. Nếu anh cứ ở lại, Lạc Hà trấn sẽ mãi là mục tiêu của kẻ khác.

“Con phải đi.” Lão Hồ nói tiếp, ánh mắt nhìn xa xăm. “Con phải mạnh hơn nữa, phải đi ra ngoài, tìm hiểu về thế giới này, về bí mật trong con. Chỉ khi đó, con mới có thể thực sự bảo vệ được những điều con trân trọng.”

Trong đêm đó, Lạc Trần ngồi thiền. Luồng khí tức cổ xưa trong cơ thể anh không ngừng vận chuyển, như muốn thúc đẩy anh rời đi. Anh cảm nhận được những cánh cửa lớn đang chờ anh khám phá, những bí mật kinh thiên động địa đang chờ được vén màn. Lạc Hà trấn chỉ là một hạt cát nhỏ trong vũ trụ rộng lớn, và anh, không thể mãi mãi là hạt cát đó.

Anh đã cố gắng tránh xa quyền lực, tránh xa tranh đấu. Nhưng số phận dường như đã định sẵn anh phải bước vào con đường ấy. Di vật cổ xưa trong anh không cho phép anh lùi bước. Ánh mắt Lạc Trần kiên định. Anh không muốn làm Đế, nhưng anh sẽ không bao giờ để những người anh yêu thương phải chịu cảnh lầm than. Để bảo vệ, anh phải mạnh. Để mạnh, anh phải đi.

Sáng hôm sau, Lạc Trần từ biệt Lão Hồ và những người dân Lạc Hà trấn. Anh không hứa hẹn sẽ quay về, nhưng trong lòng anh, hình ảnh Lạc Hà trấn bình yên sẽ là động lực để anh bước tiếp. Anh hiểu rằng, đây chỉ là bước khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy và những sự thật kinh hoàng mà anh chưa từng hay biết. Nhưng Lạc Trần đã sẵn sàng. Anh sẽ không trốn tránh nữa. Anh sẽ đối mặt với thế giới “Vô Đế” rộng lớn, và tìm ra con đường của riêng mình.

Lạc Trần quay lưng, bước đi, bóng dáng dần khuất sau những rặng núi. Phía trước anh, là một thế giới tu chân rộng lớn, đầy rẫy cơ duyên và cạm bẫy, nơi những Thiên Kiêu đang tranh giành, và những bí mật cổ xưa đang chờ được khai mở. Bước chân đầu tiên trên Đế Lộ, dù Lạc Trần không muốn, đã chính thức bắt đầu.

[DIỄN BIẾN CUỐI CHƯƠNG NÀY: Lạc Trần rời Lạc Hà trấn, mang theo sứ mệnh bảo vệ và bí mật về di vật cổ xưa. Anh dấn thân vào thế giới tu chân rộng lớn, nơi những cuộc tranh giành quyền lực địa phương đang chờ đợi, và những manh mối đầu tiên về sự biến mất của Thiên Đế sẽ dần hé lộ.]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8