Thiên Hạ Vô Đế
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-17 13:20:21 | Lượt xem: 3

Ảo Ảnh Chương 4

Chương 4: Hắc Lang Cuồng Bạo và Khí Tức Cổ Xưa

Vụ việc ở Lạc Hà chắc chắn sẽ không dừng lại ở đây. Hắc Lang Bang sẽ không bỏ qua. Và những thế lực khác, khi nghe tin về một thiếu niên bí ẩn với sức mạnh lạ thường, cũng sẽ bắt đầu chú ý đến hắn. Lạc Trần nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả một vùng trời. Tương lai phía trước còn mịt mờ, nhưng trong lòng Lạc Trần, một con đường đã dần hiện rõ. Đây chỉ mới là bước chân đầu tiên.

Sự bình yên hiếm hoi của Lạc Hà chỉ kéo dài vỏn vẹn hai ngày. Hai ngày đó, Lạc Trần không ngừng tu luyện. Phiến ngọc bội trong lòng ngực hắn không chỉ là nguồn sức mạnh, mà còn là một cuốn công pháp sống. Những dòng khí tức cổ xưa chảy trong huyết mạch hắn, không ngừng tẩy rửa kinh mạch, củng cố cơ thể. Mỗi khi hắn hít thở, dường như cả không khí xung quanh đều mang theo một chút linh khí khác lạ, chỉ mình hắn cảm nhận được. Hắn không biết đây là công pháp gì, chỉ cảm thấy nó khác biệt hoàn toàn so với những gì hắn từng nghe về tu chân. Nó không tạo ra những luồng linh lực hùng hậu hay những pháp quyết hoa mỹ, mà tập trung vào sự tinh thuần, vào việc hòa hợp với một thứ “Đạo” vô hình, khiến cơ thể hắn trở nên kiên cố và linh hoạt đến khó tin.

Đêm thứ ba, khi vầng trăng treo lơ lửng trên đỉnh núi, một tiếng hú dài xé tan màn đêm yên tĩnh. Tiếng hú mang theo sự cuồng nộ và khát máu, báo hiệu một tai họa mới đang ập đến Lạc Hà. Lạc Trần bật dậy khỏi thiền định, đôi mắt hắn sắc lạnh như chim ưng. Hắn cảm nhận được, lần này, số lượng người đến đông hơn, và khí tức hung hãn hơn nhiều.

Từ phía rừng sâu, hàng chục bóng người lướt đi thoăn thoắt, lao về phía Lạc Hà như bầy sói đói. Dẫn đầu là một gã đàn ông vạm vỡ, khuôn mặt đầy sẹo, đôi mắt đỏ ngầu, chính là Dã Lang, bang chủ Hắc Lang Bang. Bên cạnh hắn là một lão già gầy gò, đôi mắt ti hí nhưng ánh lên vẻ hiểm độc. Đó là Phù Đồ Lão Nhân, phó bang chủ Hắc Lang Bang, một kẻ tu luyện tà thuật khét tiếng trong vùng.

“Thằng ranh con! Mày dám giết người của Hắc Lang Bang tao sao?” Dã Lang gầm lên, giọng nói vang vọng khắp thung lũng. “Hôm nay, Lạc Hà sẽ thành bình địa, và mày sẽ phải hối hận vì đã chọc vào Hắc Lang Bang!”

Dân làng Lạc Hà hoảng sợ, co rúm lại trong nhà. Một số người dũng cảm hơn, cầm theo cuốc xẻng, đứng sau Lạc Trần, nhưng ánh mắt họ lộ rõ sự tuyệt vọng. Lạc Trần tiến lên một bước, đứng chắn trước lối vào làng. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát đối phương.

“Ha ha, gan lớn đấy.” Phù Đồ Lão Nhân cười khẩy, giọng the thé. “Để ta xem, một thằng nhóc con như mày có thể làm được gì.”

Hắn vung tay, một luồng hắc khí u ám từ lòng bàn tay bắn ra, biến thành một con rắn đen khổng lồ lao về phía Lạc Trần. Con rắn bằng hắc khí mang theo mùi tử khí nồng nặc, há to miệng muốn nuốt chửng hắn.

Lạc Trần không né tránh. Hắn nhắm mắt, phiến ngọc bội trong ngực lại ấm lên. Một luồng chân khí tinh thuần từ đan điền dâng lên, lan tỏa khắp cơ thể, tụ về lòng bàn tay. Hắn vung tay, không phải là một chiêu thức nào cả, mà chỉ là một động tác tùy ý, nhưng lại mang theo một lực đạo khó lường. Một luồng khí vô hình nhưng mạnh mẽ va chạm với con rắn hắc khí. Tiếng rít chói tai vang lên, con rắn tan biến thành khói đen, hắc khí bị đẩy ngược trở lại, khiến Phù Đồ Lão Nhân lảo đảo mấy bước, sắc mặt biến đổi.

“Cái gì?” Dã Lang kinh ngạc, chưa bao giờ thấy Phù Đồ Lão Nhân lại bị đánh bật dễ dàng như vậy. “Thằng nhóc này có chút bản lĩnh.”

Phù Đồ Lão Nhân nghiến răng, không ngờ một thiếu niên lại có thể hóa giải tà thuật của mình. “Hừ, chỉ là may mắn thôi!” Hắn lại kết ấn, lần này, hắc khí dày đặc hơn, biến thành hàng chục con quạ đen, mỗi con đều mang theo móng vuốt sắc nhọn và đôi mắt đỏ ngầu, lao xuống cào xé Lạc Trần.

Lạc Trần nhíu mày. Hắn cảm nhận được sự ô uế từ những con quạ này. Hắn không muốn dính vào chúng. Hắn vận công, thân hình chợt trở nên nhẹ bẫng, tốc độ nhanh hơn trước rất nhiều. Hắn lướt đi như một bóng ma, tránh né những đòn tấn công của bầy quạ, đồng thời lao thẳng về phía Phù Đồ Lão Nhân. Hắn không dùng pháp thuật, không dùng vũ khí, chỉ dùng tốc độ và nắm đấm.

“Thằng khốn!” Phù Đồ Lão Nhân hoảng hốt, không ngờ Lạc Trần lại nhanh đến thế. Hắn vội vàng lùi lại, nhưng Lạc Trần đã ở ngay trước mặt. Một cú đấm đơn giản, không hoa mỹ, nhưng mang theo sức mạnh kinh hoàng, đánh thẳng vào ngực Phù Đồ Lão Nhân.

“Phập!”

Tiếng xương sườn gãy vang lên khô khốc. Phù Đồ Lão Nhân phun ra một ngụm máu tươi, thân hình gầy gò bay ngược ra sau, đập mạnh vào một gốc cây cổ thụ rồi ngã gục, không còn nhúc nhích.

Toàn bộ Hắc Lang Bang ngẩn người. Dã Lang trừng mắt, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Phù Đồ Lão Nhân, một tu sĩ Luyện Khí kỳ trung cấp, lại bị một thiếu niên đánh bại chỉ bằng một chiêu?

“Giết! Giết nó cho tao!” Dã Lang gào thét, sự sợ hãi ban đầu biến thành điên cuồng. Hắn cùng hàng chục đệ tử Hắc Lang Bang lao lên, cầm đao kiếm, hò hét xung quanh Lạc Trần.

Lạc Trần thở sâu. Hắn không muốn giết chóc, nhưng những kẻ này không cho hắn lựa chọn. Hắn không thể để chúng tiến vào Lạc Hà. Phiến ngọc bội trong ngực hắn lúc này không chỉ ấm, mà còn tỏa ra một chút ánh sáng mờ nhạt, như đang đáp lại ý chí của hắn. Công pháp vô danh vận chuyển càng lúc càng nhanh, cơ thể hắn dường như không còn giới hạn. Hắn cảm thấy mình có thể hòa mình vào gió, vào đất, vào mọi thứ xung quanh.

Hắn lao vào giữa vòng vây. Không có chiêu thức phức tạp, chỉ là những động tác đơn giản nhưng cực kỳ hiệu quả. Hắn né tránh, đỡ đòn, phản công. Mỗi cú đấm, mỗi cú đá đều mang theo lực đạo ngàn cân, khiến đối thủ không kịp phản ứng. Đao kiếm không thể chạm vào hắn, thân pháp hắn nhanh đến mức chỉ còn lại những tàn ảnh. Hắn không tấn công vào yếu huyệt, mà chỉ đánh vào tay, chân, khiến đối thủ mất khả năng chiến đấu.

Tiếng la hét, tiếng rên rỉ vang lên liên tục. Hàng chục tên côn đồ lần lượt ngã xuống, không chết, nhưng không còn khả năng tiếp tục chiến đấu. Dã Lang nhìn thấy cảnh tượng đó, nỗi sợ hãi chiếm lấy lý trí. Hắn là một kẻ tu luyện thể tu, sức mạnh hơn người, nhưng so với tốc độ và sự tinh thuần của Lạc Trần, hắn không là gì cả.

“Mày là ai? Tại sao lại có sức mạnh như vậy?” Dã Lang lùi lại, đôi mắt lộ rõ sự kinh hoàng.

Lạc Trần không đáp. Hắn tiến lên một bước, khí thế bức người. Dã Lang nuốt nước bọt, biết rằng nếu tiếp tục, hắn cũng sẽ có kết cục như Phù Đồ Lão Nhân. Với sự tàn bạo của mình, hắn không thể chấp nhận mình sẽ chịu thảm bại như vậy.

“Rút! Rút lui!” Dã Lang gào lên, quay lưng bỏ chạy. Những tên còn lại, thấy bang chủ đã bỏ chạy, cũng vội vàng tháo chạy tán loạn.

Lạc Trần không đuổi theo. Hắn biết, việc này sẽ còn tiếp diễn. Hắc Lang Bang đã bị đánh bại, nhưng chắc chắn sẽ có những kẻ khác. Hắn nhìn xuống những tên côn đồ đang rên rỉ dưới đất, trong lòng không hề có sự hả hê, chỉ có một nỗi mệt mỏi và nặng trĩu.

Dân làng Lạc Hà lúc này mới dám ra ngoài, nhìn Lạc Trần với ánh mắt vừa kính phục, vừa sợ hãi. Họ biết ơn hắn, nhưng cũng lo sợ rằng hắn sẽ mang đến rắc rối lớn hơn.

“Sẽ ổn thôi.” Lạc Trần nói, giọng khàn khàn. Hắn hiểu nỗi lo của họ. Hắn quay về căn nhà tranh của mình, ngồi xuống, nhắm mắt. Phiến ngọc bội vẫn ấm áp, nhưng lúc này, nó dường như đang truyền cho hắn một thông điệp khác. Một cảm giác quen thuộc, nhưng cũng rất xa lạ. Đó là một thứ khí tức cổ xưa, hùng vĩ, nhưng cũng đầy bi tráng.

Hắn biết, công pháp hắn tu luyện không phải là của thế giới này, hay ít nhất là không phải của thời đại này. Nó mang theo hơi thở của một thời kỳ đã lùi xa, một thời kỳ mà có lẽ chỉ có “Thiên Đế” mới có thể tồn tại. Càng tu luyện, hắn càng cảm thấy mình đang chạm vào một bí mật lớn hơn. Bí mật về sự biến mất của Thiên Đế, về sự hỗn loạn của thế giới “Vô Đế” này.

Những gì hắn trải qua ở Lạc Hà chỉ là một vết gợn nhỏ trong đại dương hỗn loạn của thiên hạ. Việc hắn đánh bại Hắc Lang Bang, dù chỉ là một bang phái nhỏ, cũng sẽ không thoát khỏi tai mắt của những thế lực lớn hơn. Tin tức về một thiếu niên bí ẩn, với sức mạnh kỳ lạ, chắc chắn sẽ lan truyền. Sẽ có kẻ muốn lợi dụng hắn, sẽ có kẻ muốn diệt trừ hắn, sẽ có kẻ muốn tìm hiểu bí mật đằng sau hắn.

Lạc Trần không muốn tranh đấu, nhưng hắn đã bước vào con đường này. Con đường không thể quay đầu. Hắn muốn bảo vệ những người yếu thế, muốn kiến tạo một trật tự chân chính, nhưng để làm được điều đó, hắn buộc phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa. Hắn không muốn làm Đế, nhưng nếu chỉ có sức mạnh của một “Đế” mới có thể mang lại bình yên, thì hắn sẽ không ngần ngại đối mặt với nó.

Đêm đó, Lạc Trần không ngủ. Hắn tiếp tục tu luyện, hấp thụ từng tia linh khí vi diệu từ phiến ngọc bội. Trong tâm trí hắn, những hình ảnh mờ ảo bắt đầu hiện lên: những chiến trường rộng lớn, những luồng sáng chói lòa, và một bóng hình vĩ đại đứng giữa trời đất, nhưng lại mang theo một nỗi cô đơn vô tận. Có lẽ đó là ký ức của Thiên Đế, hoặc là một phần của “Đạo” mà hắn đang vô tình chạm tới.

Sáng hôm sau, Lạc Trần thức dậy. Hắn không còn là thiếu niên yếu đuối của mấy ngày trước. Hắn đã thay đổi, không chỉ về sức mạnh, mà còn về ý chí. Hắn đã chấp nhận số phận của mình, ít nhất là ở thời điểm hiện tại. Hắn sẽ đi ra khỏi Lạc Hà, sẽ đối mặt với thế giới rộng lớn bên ngoài. Hắn biết, cuộc hành trình mới chỉ vừa bắt đầu.

Ở một nơi xa xôi, trong một tòa thành cổ kính, một nam tử trung niên vận áo bào đen, khuôn mặt lạnh lùng, đang ngồi trên ngai vàng. Hắn nhắm mắt, một luồng thần niệm bay vút qua không gian, dừng lại ở Lạc Hà. Hắn khẽ mở mắt, đôi mắt sâu thẳm như vũ trụ, lóe lên một tia sáng kỳ dị.

“Khí tức của Thiên Đế…” Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp. “Vẫn còn sót lại sao? Hay là, một kẻ kế thừa mới đã xuất hiện?”

Hắn nhếch mép cười lạnh. “Thiên Hạ Vô Đế… đã quá lâu rồi. Có lẽ, đã đến lúc định nghĩa lại trật tự.”

Một bóng đen lướt vào, quỳ xuống. “Bẩm Điện Chủ, tin tức từ Lạc Hà… Hắc Lang Bang bị một thiếu niên bí ẩn đánh bại.”

Nam tử áo đen vẫy tay. “Ta đã biết. Hãy cử người theo dõi. Đừng làm kinh động, nhưng cũng đừng để mất dấu. Kẻ này, có lẽ sẽ là một quân cờ thú vị trong ván cờ lớn sắp tới.”

Bóng đen lui đi. Nam tử áo đen lại nhắm mắt, nhưng khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười bí hiểm. Lạc Trần, vô tình hay cố ý, đã trở thành một phần của một âm mưu lớn hơn, một cuộc tranh đoạt quyền lực mà hắn chưa từng hay biết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8