Thiên Hạ Vô Đế
Chương 1

Chương 1: Bụi Trần Giữa Thiên Hạ Vô Đế
Dưới vòm trời xám xịt của Cửu Châu, nơi những vệt nắng hiếm hoi phải vật lộn để xuyên qua màn khí tức hỗn loạn, cuộc sống của Lạc Trần gói gọn trong hai chữ: sinh tồn. Hắn không có cha mẹ, không ký ức về một mái ấm, chỉ biết mình lớn lên ở Phế Thành, một khu ổ chuột khổng lồ nằm ở rìa Tây Nam của Dược Vương Sơn Mạch. Phế Thành đúng như tên gọi của nó, là nơi tập trung của những kẻ bị bỏ rơi, những người yếu thế, và những mảnh đời vỡ vụn trong cái kỷ nguyên “Vô Đế” này.
Hàng vạn năm trước, Thiên Đế tối cao bỗng nhiên biến mất, để lại một khoảng trống quyền lực khổng lồ. Từ đó, cái gọi là Thiên Đạo trở nên mơ hồ, các giới tự trị và tranh giành lẫn nhau. Pháp tắc yếu đi, linh khí hỗn tạp, và cường giả coi trời bằng vung. Những kẻ yếu như Lạc Trần chỉ có thể cúi đầu, sống qua ngày bằng cách nhặt nhạnh phế liệu, bẫy thú nhỏ, hoặc đôi khi là đào bới trong những tàn tích cổ xưa với hy vọng mong manh tìm được thứ gì đó có giá trị. Tham vọng? Lạc Trần không có. Ước mơ? Một bữa no, một đêm yên giấc, và không bị đánh đập mỗi khi đi ngang qua địa bàn của Hắc Lang Bang – đó đã là một xa xỉ.
Sáng nay, ánh bình minh nhuốm màu cam nhạt lên những mái nhà xiêu vẹo làm từ gỗ mục và đá vụn. Lạc Trần, một thanh niên gầy gò với đôi mắt sâu thẳm nhưng luôn ánh lên vẻ kiên nghị, đang cẩn thận buộc chặt mấy cọng cỏ dại khô vào cái giỏ tre sau lưng. Chúng có thể dùng làm thuốc thô, hoặc ít nhất là củi đốt. Bên cạnh hắn, Tiểu Nguyệt, một cô bé mồ côi nhỏ hơn hắn vài tuổi, ho khan vài tiếng. Bệnh dịch đã hoành hành Phế Thành suốt mấy tháng nay, cướp đi sinh mạng của không ít người. Lạc Trần đã cố gắng hết sức để tìm thuốc cho Tiểu Nguyệt, nhưng những loại thảo dược quý hiếm chỉ có ở các đại tông môn hoặc phải đổi bằng những thứ mà hắn không thể có.
“Ca ca, huynh đi cẩn thận. Đừng vào sâu quá…” Tiểu Nguyệt thì thầm, giọng khàn đặc. Cô bé biết rõ sự nguy hiểm rình rập bên ngoài Phế Thành. Không chỉ có dã thú, mà còn có những “tu sĩ” cấp thấp – những kẻ chỉ mới bước chân vào con đường tu luyện nhưng đã tự cho mình quyền sinh sát, sẵn sàng ra tay với bất cứ ai cản đường hoặc có vẻ ngoài đáng nghi.
Lạc Trần gật đầu, nở một nụ cười gượng gạo. “Yên tâm, ta chỉ quanh quẩn ven rừng thôi. Đừng lo lắng.” Hắn xoa đầu Tiểu Nguyệt, cảm nhận lớp tóc mỏng manh và cái trán nóng hầm hập. Sức khỏe của cô bé đang suy yếu dần. Nếu không có thuốc, e rằng không chống đỡ được bao lâu nữa. Chính ý nghĩ đó đã thôi thúc Lạc Trần, đẩy hắn ra khỏi vùng an toàn thường ngày, tiến sâu hơn vào Dược Vương Sơn Mạch, nơi được đồn đại là có những linh dược quý giá hơn, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn hiểm nguy.
Hắn vừa đặt chân ra khỏi Phế Thành, mùi ẩm mốc và mục rữa đã bị thay thế bởi mùi đất rừng và lá khô. Cây cối trong Dược Vương Sơn Mạch vẫn còn giữ được vẻ hoang sơ, hùng vĩ, nhưng không có nghĩa là bình yên. Lạc Trần phải vô cùng cẩn trọng, né tránh những con đường mòn quen thuộc của Hắc Lang Bang – đám côn đồ tu sĩ địa phương. Chúng không mạnh, nhưng đông, tàn bạo, và luôn tìm cách cướp bóc những người dân Phế Thành yếu ớt.
Khi Lạc Trần đang cố gắng hái một loại nấm linh chi mọc trên thân cây mục, một tiếng quát thô lỗ vang lên từ phía sau. “Thằng nhãi rách! Dám xâm phạm địa bàn của Hắc Lang Bang?”
Lạc Trần giật mình quay lại. Ba tên côn đồ mặc áo đen, lưng đeo đao lớn, đang nhe răng cười hiểm ác. Tên cầm đầu, một gã mặt sẹo tên là Hồ Tam, ánh mắt lộ vẻ tham lam. “Ồ, lại là mày à, thằng nhóc Lạc Trần. Mấy ngày nay không thấy mày nộp ‘phí bảo hộ’, giờ lại dám vào đây hái linh chi? Linh chi này là của bang chủ tao, biết không?”
“Linh chi mọc tự nhiên, đâu phải của ai?” Lạc Trần cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng tim hắn đập thình thịch. Hắn chỉ là một phàm nhân, làm sao đấu lại được những tu sĩ đã khai mở linh mạch? Dù chúng chỉ là tu sĩ cấp thấp nhất, nhưng một chưởng của chúng cũng đủ khiến hắn nát xương.
“Ha! Tự nhiên à? Ở cái Phế Thành này, cái gì không thuộc về Hắc Lang Bang thì thuộc về ai?” Hồ Tam cười khẩy, bước tới, giơ tay tát mạnh vào mặt Lạc Trần. Một tiếng “chát” vang lên, Lạc Trần loạng choạng ngã xuống, khóe môi rách toạc, máu tươi rỉ ra.
“Đưa hết những gì mày hái được đây! Và nhớ lần sau, phải biết điều hơn!” Một tên khác đạp mạnh vào bụng Lạc Trần, khiến hắn ôm bụng quằn quại. Chúng lục lọi giỏ tre của hắn, vứt bỏ những cọng cỏ dại không giá trị, chỉ lấy đi mấy cây nấm nhỏ và một ít quả dại mà Lạc Trần đã dành cả buổi sáng để thu thập.
Lạc Trần nằm đó, nhìn chúng cười cợt bỏ đi, nước mắt lẫn máu tươi chảy dài trên má. Cảm giác bất lực, yếu đuối lại dâng trào. Hắn căm ghét cái thế giới này, căm ghét sự hỗn loạn, căm ghét bản thân mình vì không thể bảo vệ được bất cứ thứ gì, kể cả một cọng linh chi cho Tiểu Nguyệt. Ý nghĩ đó xé nát tâm can hắn. Hắn không muốn tranh đấu, không muốn quyền lực, nhưng có vẻ như, muốn sống yên bình trong cái thế giới “Vô Đế” này lại là một mong ước viển vông.
Hắn gắng gượng đứng dậy, tựa vào một thân cây già. Cảm giác đau đớn thể xác không bằng nỗi đau trong lòng. Hắn nhìn chằm chằm vào khu rừng rậm rạp trước mặt, nơi những lời đồn về các di tích cổ xưa vẫn luôn ám ảnh. Người ta nói, nơi đó có thể có linh dược, có công pháp, có cả cơ duyên của thời Thiên Đế. Nhưng cũng là nơi chết chóc, nơi không ai dám đặt chân đến.
“Phải rồi… Tiểu Nguyệt…” Ý nghĩ về cô bé lại bùng lên, mạnh mẽ hơn bất cứ nỗi sợ hãi nào. Hắn không thể cứ mãi yếu đuối như vậy. Hắn phải mạnh lên, dù chỉ một chút, để bảo vệ những người hắn quan tâm.
Với quyết tâm mới le lói, Lạc Trần bước đi. Hắn không đi theo lối mòn, mà len lỏi vào những bụi cây rậm rạp, xuyên qua những tán lá dày đặc, hướng về phía một ngọn đồi nhỏ bị lãng quên, nơi có một phế tích miếu cổ mà người dân Phế Thành vẫn thường truyền tai nhau là “nơi quỷ ám”. Hắn từng nghe nói, nơi đó từng là một ngôi đền thờ cổ kính, nhưng đã sụp đổ từ rất lâu, trước cả khi Thiên Đế biến mất. Không ai dám đến gần, vì sợ hãi những linh hồn vất vưởng hoặc những cạm bẫy cổ xưa.
Hắn mất gần một canh giờ để đến được chân đồi. Ngôi miếu cổ hiện ra trước mắt hắn, chỉ còn là một đống đổ nát, những tảng đá rêu phong nằm chồng chất lên nhau, những bức tường vỡ vụn bị dây leo chằng chịt bao phủ. Không khí nơi đây nặng nề, tĩnh mịch đến đáng sợ. Lạc Trần nuốt nước bọt, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Hắn không tin vào ma quỷ, nhưng sự im lặng tuyệt đối này khiến hắn cảm thấy bất an.
Hắn cẩn thận bước vào trong, ánh mắt dò xét từng ngóc ngách. Mùi ẩm mốc và đất mục xộc thẳng vào mũi. Giữa đống đổ nát, một cây cổ thụ khô héo vươn lên, rễ của nó đan xen vào những khối đá tảng. Lạc Trần dùng tay gạt đi những lớp bụi dày đặc, hy vọng tìm thấy thứ gì đó có thể bán được, dù chỉ là một đồng tiền nhỏ. Hắn đi sâu vào một gian phòng đã sụp đổ gần hết, chỉ còn lại một phần mái che. Dưới một tảng đá lớn, hắn phát hiện một khe hở nhỏ.
Tò mò, Lạc Trần dùng hết sức đẩy tảng đá. Nó nặng đến kinh ngạc, nhưng sau vài lần cố gắng, nó cũng dịch chuyển một chút, đủ để hắn luồn tay vào khe hở. Bàn tay hắn chạm vào một vật lạnh lẽo, nhẵn nhụi. Hắn kéo nó ra. Đó là một phiến ngọc bội, cổ kính và sờn cũ, màu xanh xám. Nó không có vẻ gì đặc biệt, chỉ là một phiến ngọc bình thường bị nứt một vết dài ở giữa, như thể đã trải qua hàng ngàn năm phong hóa. Tuy nhiên, khi hắn nắm chặt nó trong tay, một luồng ấm áp kỳ lạ truyền thẳng vào lòng bàn tay, rồi lan tỏa khắp cơ thể hắn.
Lạc Trần ngạc nhiên. Đây không phải là sự ấm áp của ngọc bình thường. Luồng nhiệt này không mạnh, nhưng dai dẳng, và mang theo một cảm giác cổ xưa, tĩnh mịch. Hắn nhìn kỹ hơn vào phiến ngọc. Vết nứt trên bề mặt dường như ẩn chứa những hoa văn cực kỳ tinh xảo, như những dòng chữ cổ đại được khắc sâu vào bên trong. Hắn không hiểu những ký tự đó, nhưng hắn có cảm giác, chúng không phải là thứ mà người hiện đại có thể tạo ra.
Trong khoảnh khắc, một luồng sáng xanh nhạt lóe lên từ phiến ngọc, rồi chìm vào bên trong. Lạc Trần cảm thấy đầu óc choáng váng, một lượng thông tin khổng lồ đột nhiên tràn vào tâm trí hắn. Không phải là những hình ảnh rõ ràng, mà là những cảm giác, những khái niệm, những dòng chảy năng lượng. Hắn như thấy một con đường tu luyện hoàn toàn khác biệt, không giống bất kỳ công pháp nào hắn từng nghe nói đến qua những lời đồn đại của tu sĩ Hắc Lang Bang. Công pháp này không chú trọng vào việc hấp thu linh khí ào ạt, mà là “cảm nhận Thiên Địa”, “hòa mình vào vạn vật”, “khai mở tiềm năng sâu thẳm nhất của bản thân”.
Nó không có tên, không có tông phái, nhưng lại mang một khí tức vô cùng cổ xưa và vĩ đại, như thể nó đến từ một thời đại đã bị lãng quên, một thời đại mà Thiên Đế còn ngự trị. Lạc Trần cảm nhận được sự thuần túy, sự nguyên thủy trong đó, khác hẳn với những công pháp tu luyện tranh giành, cướp đoạt mà hắn từng biết. Đây không phải là một công pháp để trở thành bá chủ, mà là một công pháp để “trở thành một phần của Đạo”.
Hắn biết, đây chính là cơ duyên. Một cơ duyên mà hắn chưa bao giờ dám mơ tới. Phiến ngọc bội này, dù nứt vỡ, nhưng chắc chắn là một di vật cổ xưa, mang theo bí mật của một thời đại đã qua. Và công pháp ẩn chứa trong đó, chính là chìa khóa để hắn thoát khỏi số phận yếu đuối, để hắn có thể đứng vững trong cái thế giới hỗn loạn này.
Cơn đau trên mặt, vết bầm trên bụng dường như tan biến. Trong tâm trí Lạc Trần, hình ảnh Tiểu Nguyệt ho khan, hình ảnh những kẻ cường quyền giẫm đạp lên người yếu thế, lại hiện lên rõ ràng. Hắn không muốn làm Đế, không muốn tranh giành Thiên Hạ, nhưng hắn phải mạnh lên. Mạnh lên để bảo vệ, mạnh lên để sinh tồn, mạnh lên để tìm một con đường bình yên cho những người như hắn. Phiến ngọc bội trong tay hắn như một ngọn lửa nhỏ, nhóm lên hy vọng trong trái tim tưởng chừng đã chai sạn của Lạc Trần. Con đường phía trước chắc chắn đầy chông gai, nhưng hắn đã có một khởi đầu. Một khởi đầu trong cái kỷ nguyên “Vô Đế” đầy rẫy hỗn loạn này.
Hắn siết chặt phiến ngọc, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, nơi những tán cây cổ thụ vươn mình che khuất cả bầu trời. Đây là con đường của hắn, con đường mà hắn không muốn, nhưng buộc phải đi.