Nghịch Thiên
Chương 977
Cánh cổng không gian tím đen khép lại phía sau, Lạc Thần không cảm nhận được bất kỳ sự giằng xé hay áp lực nào thường thấy khi xuyên qua các giới vực. Thay vào đó, một cảm giác vô trọng lực, vô định bao trùm lấy hắn, như thể bản thân hắn đã hòa tan vào hư vô. Xung quanh không phải là một thế giới mới với núi non, sông hồ hay tinh cầu lấp lánh, mà là một không gian nguyên thủy đến mức khó tin, nơi mọi khái niệm về thời gian và không gian dường như đều bị bẻ cong, hoặc chưa từng được hình thành.
Hắn lơ lửng giữa một biển ánh sáng và bóng tối đan xen, không có phương hướng, không có điểm tựa. Ánh sáng ở đây không phải là thứ quen thuộc từ các vì sao hay mặt trời, mà là những dải năng lượng đa sắc, uốn lượn như những dòng sông ngân hà thu nhỏ, phát ra từ sâu thẳm hư không. Bóng tối cũng không phải là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là một thực thể cô đặc, nuốt chửng mọi thứ, nhưng lại không mang theo cảm giác lạnh lẽo hay đáng sợ. Chúng cùng tồn tại, cùng va chạm, tạo nên một bức tranh hỗn độn nhưng lại ẩn chứa vẻ đẹp hùng vĩ đến rợn người.
Đây chính là nơi bản nguyên của vũ trụ, hay là tàn tích của một “Thiên Đạo” đã sụp đổ? Lạc Thần tự hỏi. Hắn cảm nhận được vô số sợi Đạo vận đang trôi nổi xung quanh, vô cùng nguyên sơ, chưa bị định hình. Chúng không mang ý chí, nhưng lại chứa đựng tiềm năng vô hạn, có thể trở thành bất cứ quy tắc nào, bất cứ định luật nào của vạn vật. Chúng là những hạt giống của vũ trụ, đang chờ đợi một bàn tay, một ý chí để gieo trồng và định hình.
Một làn sóng ý niệm cổ xưa đột ngột ập đến, không phải là một cuộc tấn công, mà là một dòng chảy ký ức, một bản tấu chương về sự hình thành và sụp đổ. Lạc Thần không cần hấp thu, mà chỉ cần cảm nhận. Hắn thấy được những hình ảnh chớp nhoáng về một “Thiên Đạo” hùng mạnh từng thống trị Chư Thiên Vạn Giới, những quy tắc cứng nhắc đã áp đặt lên mọi sinh linh, những vòng luân hồi không lối thoát. Hắn cũng thấy được sự mục nát dần theo thời gian, sự tha hóa của những kẻ tự xưng là đại diện cho “Thiên,” và cuối cùng là tiếng gào thét của vô số sinh linh bị áp bức, tiếng gào thét đã dần dần hình thành nên một luồng ý chí Nghịch Thiên, một luồng ý chí mà chính hắn đã tiếp nối và bùng cháy thành ngọn lửa cuối cùng.
Trận chiến ở Giới Vực Thường Hằng, nơi hắn đã cùng vô số cường giả và những người có chung chí hướng lật đổ ngai vàng của “Thiên Đạo” cũ, chỉ là một phần của quá trình này. “Thiên” không chỉ là một thực thể, một ý chí cụ thể, mà là một hệ thống, một trật tự đã ăn sâu vào tận gốc rễ của vạn vật. Khi hắn phá vỡ nó, hắn không chỉ đánh bại một kẻ thù, mà là phá hủy một nền móng đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên. Và giờ đây, hắn đang đứng giữa đống đổ nát của nền móng đó, nơi mọi thứ đang chờ đợi để được tái tạo.
Một cảm giác cô độc bao trùm Lạc Thần. Hắn là kẻ Nghịch Thiên, là người đã phá vỡ, nhưng liệu hắn có đủ sức mạnh và trí tuệ để kiến tạo? Mục tiêu của hắn chưa bao giờ là trở thành “Thiên” mới để cai trị, để áp đặt ý chí của mình lên vạn vật. Hắn muốn tự do, muốn một trật tự công bằng, nơi mọi sinh linh đều có quyền tự định đoạt số phận của mình. Nhưng để đạt được điều đó, hắn phải làm gì với cái hư không vô định này, với những sợi Đạo vận nguyên sơ đang trôi nổi?
Lạc Thần nhắm mắt lại. Hắn không tìm kiếm sức mạnh để chinh phục, mà tìm kiếm sự thấu hiểu. Hắn thả lỏng toàn bộ cơ thể, để linh hồn mình hòa vào dòng chảy của những sợi Đạo vận. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của Khởi Nguyên, cảm nhận được nỗi sợ hãi của những quy tắc cũ đang tan biến, và cả sự háo hức của những khả năng mới đang chờ đợi. Hắn không cố gắng kiểm soát, mà chỉ lắng nghe.
Trong khoảnh khắc đó, một tia sáng yếu ớt lóe lên trong tâm trí Lạc Thần. Đó là hình ảnh của những người hắn đã chiến đấu cùng, những khuôn mặt của đồng đội, những nụ cười của người thân, những giọt nước mắt của những kẻ yếu thế mà hắn từng bảo vệ. Họ không cần một “Thiên” để cai trị, họ cần một “Đạo” để sống. Một Đạo của hy vọng, của sự lựa chọn, của sự phát triển không ngừng.
Hắn mở mắt. Ánh nhìn của Lạc Thần không còn vẻ bối rối, mà thay vào đó là sự kiên định. Hắn vươn tay ra, không phải để nắm giữ, mà để chạm vào một sợi Đạo vận gần nhất. Sợi Đạo vận đó, vốn vô hình vô sắc, bỗng phản ứng, phát ra một luồng ánh sáng dịu nhẹ, như một lời chào hỏi. Lạc Thần không cố gắng uốn nắn nó theo ý mình, mà chỉ dùng ý chí Nghịch Thiên của mình để truyền vào đó một khái niệm: Tự Do.
Ngay lập tức, sợi Đạo vận đó rung động dữ dội, như thể vừa được ban cho một sinh mệnh. Nó không còn trôi nổi vô định, mà bắt đầu xoắn lại, kết nối với những sợi khác xung quanh, hình thành nên một mạng lưới mong manh nhưng lại vô cùng bền chặt. Đây là những quy tắc sơ khai của một “Thiên Đạo” mới, không phải do Lạc Thần tạo ra, mà do ý chí của sự sống, của tự do và của hy vọng cùng nhau định hình.
Lạc Thần mỉm cười. Hắn hiểu ra. Trận chiến với “Thiên” không phải là kết thúc, mà là sự mở đầu của một hành trình vĩ đại hơn. Hắn không cần phải trở thành người cai trị, mà là người dẫn đường, người bảo hộ cho “Đạo” mới. Hắn sẽ là ngọn lửa vĩnh cửu của sự Nghịch Thiên, đảm bảo rằng không bao giờ có một “Thiên” nào có thể áp đặt lên ý chí tự do của vạn vật nữa. Hắn sẽ du hành qua những tàn tích của “Thiên Đạo” cũ, gieo mầm những khái niệm mới, chữa lành những vết thương cũ, và xây dựng lại một trật tự công bằng hơn.
Hắn bắt đầu di chuyển. Không còn lơ lửng vô định, mà có một mục đích rõ ràng. Từng bước chân của Lạc Thần, dù vô hình trong không gian này, đều mang theo ý chí kiên định. Hắn không đơn độc. Trong sâu thẳm của hư không nguyên thủy, hắn cảm nhận được những tia hy vọng le lói từ các Giới Vực đang hồi sinh, từ những linh hồn đang chờ đợi một bình minh mới. Và hắn, Lạc Thần, chính là bình minh đó.
Chương mới của vũ trụ, của tự do, đã thực sự bắt đầu. Và Lạc Thần, người đã mở ra trang sử đầu tiên của nó, sẽ là người viết tiếp những dòng chữ vĩ đại nhất bằng chính ý chí Nghịch Thiên của mình, định nghĩa lại ý nghĩa chân thật của vĩnh hằng và tự do cho toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới.