Nghịch Thiên
Chương 941
Cửu Thiên Phá Chướng, không phải là một chiêu thức đơn thuần, mà là sự hội tụ ý chí của vạn linh, là sự bùng nổ của mọi quy tắc bị bẻ gãy, được dẫn dắt bởi một ý niệm duy nhất: lật đổ. Dưới sự dẫn dắt của La Chân, nó không còn là một thần thông mà biến thành một mũi khoan vũ trụ, một cơn hồng thủy phá tan mọi giới hạn, lao thẳng về phía những cánh cửa Hỗn Độn sâu nhất.
Những cánh cửa ấy, không ai từng thấy rõ hình hài. Từ xa xưa, các Cổ Thần, Tiên Đế hùng mạnh nhất cũng chỉ dám mơ hồ suy đoán về sự tồn tại của chúng. Chúng không phải là vật chất, cũng chẳng phải năng lượng, mà là những khe nứt trong bức màn thực tại, nơi Hỗn Độn nguyên thủy còn đang cuộn trào, nơi thời gian và không gian chưa từng được định hình. Từ những khe nứt ấy, một áp lực vô hình nhưng nặng nề đến nghẹt thở tỏa ra, đè nén vạn vật, khiến ngay cả những Tiên Vương cấp cao nhất cũng phải quỳ gối, run rẩy trước sự vĩ đại của Đạo.
Mũi khoan Cửu Thiên Phá Chướng va chạm vào khe nứt đầu tiên. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có luồng chấn động hủy diệt. Thay vào đó, toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới bỗng nhiên im lặng một cách đáng sợ. Từng vì sao trên bầu trời tối sầm lại, ánh sáng chư thiên đồng loạt vụt tắt. Thời gian dường như ngừng trôi, không gian đông cứng lại. Đó là phản ứng của Thiên Đạo. Nó không tức giận, không hoảng sợ, mà là sự bàng hoàng, là sự phủ nhận tuyệt đối trước một hành động chưa từng có tiền lệ.
La Chân cảm nhận được sự im lặng ấy. Nó không phải là sự yên bình, mà là sự giận dữ tột cùng của một thực thể đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa. Hắn cảm thấy mình như một con kiến đang cố gắng chọc thủng một ngọn núi cao ngất trời. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, nụ cười mờ ảo kia vẫn hiện hữu, không ngừng tiếp thêm cho hắn sức mạnh và niềm tin.
“Phá!” La Chân gầm lên. Huyết mạch Nghịch Thiên trong cơ thể hắn bùng cháy, hóa thành ngọn lửa màu tím đen rực rỡ, xuyên thẳng qua Hỗn Độn Phá Chướng, truyền năng lượng vô tận vào điểm va chạm. Cửu Thiên Phá Chướng bắt đầu xoay tròn, không ngừng bào mòn, xé toạc lớp màn vô hình của cánh cửa Hỗn Độn.
Lần này, phản ứng của Thiên Đạo đã rõ ràng hơn. Từ sâu thẳm những cánh cửa vô hình, những sợi xích bằng luật tắc hiện ra. Chúng không phải là vật chất, mà là những sợi dây được dệt nên từ quy luật sinh diệt, nhân quả, luân hồi, trói buộc lấy Cửu Thiên Phá Chướng, cố gắng nghiền nát nó. Mỗi sợi xích đều mang theo một sức mạnh của một Đại Đạo, khiến mọi sinh linh trong Tam Giới đều cảm thấy linh hồn mình bị xiềng xích, ý chí bị bóp nghẹt.
Các cường giả trong Liên minh Nghịch Thiên, những người đang kề vai sát cánh cùng La Chân, cảm thấy một áp lực cực lớn đè nặng lên mình. Tiên Vương, Thần Tôn, Ma Chủ, Yêu Hoàng, tất cả đều vận dụng toàn bộ sức mạnh, kết thành một trận pháp khổng lồ, cố gắng chống đỡ lại sự phản công của Thiên Đạo. Những tia sáng từ các thần thông, những luồng năng lượng từ các bảo vật, va chạm với sợi xích luật tắc, tạo ra những đợt sóng xung kích đủ để hủy diệt một tinh hệ.
Mộ Dung Yên, với huyết mạch Thái Âm Thần Thể, phóng xuất ra vầng trăng lạnh lẽo, cố gắng đóng băng những sợi xích luật tắc. Diệp Vô Trần, với kiếm ý vô tận, chém ra những nhát kiếm xé rách không gian, tạo thành những khoảng trống tạm thời. Tuyết Nguyệt, với khả năng điều khiển sinh tử, vận dụng sinh mệnh lực cường đại để hồi phục cho những chiến hữu đang bị thương tổn. Mỗi người đều là một trụ cột, một vị thần hộ mệnh cho con đường Nghịch Thiên.
Nhưng Thiên Đạo quá mạnh. Nó không có cảm xúc, không có suy nghĩ, chỉ có quy tắc. Nó là hiện thân của trật tự, và bất kỳ sự phá vỡ trật tự nào cũng sẽ bị nó nghiền nát. Những sợi xích luật tắc ngày càng dày đặc, chúng quấn lấy Cửu Thiên Phá Chướng như một con rắn khổng lồ, cố gắng bóp nát nó. Âm thanh cọ xát của quy tắc và ý chí vang vọng khắp Chư Thiên Vạn Giới, như tiếng gầm của một con quái vật đang thức tỉnh.
La Chân cảm thấy một cơn đau thấu xương. Không phải là đau về thể xác, mà là đau từ sâu trong linh hồn. Thiên Đạo đang cố gắng xóa bỏ hắn, xóa bỏ khái niệm về “Nghịch Thiên” khỏi vũ trụ này. Hắn cảm nhận được sự phản kháng từ chính những tế bào trong cơ thể, từ từng sợi gân, từng thớ thịt. Chúng đang cố gắng tuân theo quy tắc của Thiên Đạo, chống lại ý chí chủ quan của hắn.
“Không thể!” La Chân gầm lên, máu trong cơ thể hắn sôi trào. “Ta là dị số! Ta không thuộc về quy tắc của ngươi!”
Hắn nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm trí, bóng hình mờ ảo kia lại hiện ra, mỉm cười. Lần này, nụ cười ấy không chỉ là sự cổ vũ, mà còn là một tia sáng, một gợi ý. La Chân bỗng hiểu ra. “Thiên” không phải là một thực thể vật chất có thể bị đánh bại bằng sức mạnh thuần túy. “Thiên” là một khái niệm, một trật tự. Để phá vỡ nó, phải dùng một khái niệm khác, một trật tự khác.
Hắn mở mắt ra, đôi mắt rực sáng với một quyết tâm điên cuồng. Hắn không còn chỉ dựa vào sức mạnh hủy diệt của Cửu Thiên Phá Chướng. Hắn bắt đầu truyền vào đó một ý niệm, một ý chí, một “Đạo” hoàn toàn đối lập với Thiên Đạo.
“Nếu ngươi là trật tự, ta sẽ là hỗn loạn!”
“Nếu ngươi là định mệnh, ta sẽ là tự do!”
“Nếu ngươi là luân hồi, ta sẽ là vĩnh hằng!”
Mỗi câu nói của La Chân đều như một tia sét đánh thẳng vào cốt lõi của vũ trụ. Cửu Thiên Phá Chướng không còn chỉ là một mũi khoan, mà biến thành một biểu tượng của sự phản kháng. Những sợi xích luật tắc của Thiên Đạo, khi chạm vào ý chí “Nghịch Đạo” của La Chân, bắt đầu phát ra những âm thanh chói tai, như thể chúng đang bị ăn mòn, bị bẻ cong.
Những cánh cửa Hỗn Độn sâu nhất, nơi được cho là bất khả xâm phạm, bắt đầu rung chuyển. Những khe nứt nhỏ xuất hiện trên bề mặt vô hình của chúng, như những vết rạn trên một tấm gương cổ xưa. Từ những vết rạn ấy, một luồng năng lượng đen tối, nguyên thủy và đáng sợ hơn bất kỳ thứ gì từng được biết đến, bắt đầu rò rỉ ra ngoài.
Đó là Nguồn Gốc của Hỗn Độn, là Bản Thể của Thiên Đạo. Nó không phải là một vị thần, mà là một lực lượng nguyên thủy, một ý chí vô tri nhưng tuyệt đối, đã định hình nên vũ trụ này. Nó không có khuôn mặt, không có hình hài, nhưng sự tồn tại của nó là chân lý.
Áp lực tăng lên gấp vạn lần. Các cường giả trong liên minh Nghịch Thiên, dù đã dốc hết sức lực, cũng bắt đầu lảo đảo. Mộ Dung Yên ho ra một ngụm máu tươi, cơ thể lung lay. Diệp Vô Trần kiếm ý suy yếu, lưỡi kiếm của hắn xuất hiện những vết nứt nhỏ. Ngay cả những vị Tiên Tôn cổ xưa nhất cũng không thể chịu đựng được sự phản kháng từ cội nguồn của vũ trụ.
Nhưng La Chân thì không. Hắn đứng vững vàng, đôi mắt rực lửa, ý chí kiên định như một ngọn núi không thể lay chuyển. Hắn là hiện thân của “Nghịch Thiên”, là kẻ thách thức mọi định luật. Hắn biết rằng, đây là giới hạn cuối cùng, là cánh cửa quyết định. Phía sau nó, có lẽ là sự hủy diệt, hoặc là một kỷ nguyên hoàn toàn mới.
Cửu Thiên Phá Chướng, thấm đẫm ý chí “Nghịch Đạo” của La Chân, cuối cùng cũng xuyên thủng một cánh cửa Hỗn Độn. Không phải là hoàn toàn phá hủy, mà là tạo ra một lỗ hổng, một con đường đủ để một người có thể bước qua.
Một luồng khí tức Hỗn Độn nguyên thủy ập tới, mang theo sự trống rỗng và vô tận của thuở khai thiên lập địa. Nó không chỉ là năng lượng, mà là sự phủ nhận của mọi khái niệm, mọi sự sống. Nếu một sinh linh bình thường chạm vào nó, sẽ lập tức tan biến thành hư vô.
Nhưng La Chân lại cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ. Dường như, hắn đã từng thuộc về nơi đây, hoặc hắn chính là một phần của sự hỗn loạn nguyên thủy này. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức mạnh Hỗn Độn chảy vào cơ thể, hòa quyện với huyết mạch Nghịch Thiên, khiến hắn trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Vào thôi!” La Chân gầm lên, giọng nói vang vọng khắp Chư Thiên Vạn Giới. Hắn là người đầu tiên, và có lẽ là duy nhất, dám chủ động bước vào cội nguồn của Thiên Đạo.
Không chần chừ, không sợ hãi, La Chân lao thẳng vào lỗ hổng Hỗn Độn, biến mất khỏi tầm mắt của các cường giả liên minh. Phía sau hắn, lỗ hổng bắt đầu thu hẹp lại, và những sợi xích luật tắc của Thiên Đạo lại bùng phát mạnh mẽ hơn, cố gắng hàn gắn vết thương trên bức màn thực tại.
Trận đại chiến bên ngoài vẫn tiếp diễn, nhưng trọng tâm đã chuyển vào bên trong, nơi La Chân đang một mình đối mặt với cội nguồn của mọi thứ. Hắn đã bước vào một cảnh giới hoàn toàn mới, một cuộc đối đầu mà không ai có thể hình dung được. Cuộc chiến định đoạt vạn giới, giờ đây, đã thực sự bắt đầu.