Nghịch Thiên
Chương 940

Cập nhật lúc: 2026-03-17 00:34:04 | Lượt xem: 5

Con thuyền Cửu Thiên Phá Chướng, tựa một mũi tên được bắn ra từ tận cùng ý chí, không chút do dự lao thẳng vào tâm bão. Những cánh cửa Hỗn Độn, đen kịt và xoáy sâu, không ngừng phun trào ra vô số Thiên Vệ – những thực thể được kết tinh từ Thiên Đạo, mang theo sức mạnh hủy diệt và sự vô cảm của quy luật. Chúng không có hình thù cố định, lúc là binh lính áo giáp bằng tinh thể, lúc lại là quái vật dữ tợn mang vảy sắt, tất cả đều tỏa ra khí tức thần uy đáng sợ, tạo thành một bức tường thép không thể xuyên thủng.

“Keng!”

Âm thanh va chạm chói tai xuyên thấu cả vũ trụ, không phải là tiếng kim loại chạm vào kim loại, mà là tiếng của quy luật và ý chí đối kháng. Cửu Thiên Phá Chướng không hề giảm tốc, đầu thuyền như một mũi khoan khổng lồ, nghiền nát hàng vạn Thiên Vệ đầu tiên thành những mảnh vụn năng lượng, tan biến vào hư không. Những tia sét vàng rực, những luồng sáng hủy diệt từ Thiên Vệ bắn tới tấp, nhưng lớp phòng ngự của con thuyền, được củng cố bởi vô số trận pháp cổ xưa và năng lượng Nghịch Thiên của liên minh, vẫn kiên cố đứng vững.

Trên boong thuyền, La Chân đứng sừng sững, ánh mắt không còn vẻ trầm tư, thay vào đó là sự quyết đoán đến cực điểm. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong huyết mạch của hắn bùng cháy dữ dội, lan tỏa ra từng tế bào, khiến khí tức của hắn trở nên cuồng bạo và bất khuất. Hắn không cần ra lệnh, chỉ một cái nhìn, một cái nhếch mép, cũng đủ để truyền đi ý chí chiến đấu đến từng thành viên trong liên minh.

“Cửu Thiên Phá Chướng, mở đường!” Giọng La Chân vang vọng, không quá lớn nhưng chứa đựng uy lực chấn động tâm can. Hắn giơ tay, một luồng sức mạnh Hỗn Độn nguyên thủy được hắn tinh luyện, kết hợp với Nghịch Đạo của chính mình, hóa thành một đạo thần quang đen tuyền, rực rỡ và hủy diệt. Thần quang này không bắn ra ngoài, mà hội tụ vào mũi thuyền, khiến tốc độ và sức xuyên phá của Cửu Thiên Phá Chướng tăng lên gấp bội.

“Rắc! Rắc! Rắc!”

Từng lớp Thiên Vệ như những con sóng dữ dội bị xé toạc. Hàng ngàn, hàng vạn Thiên Vệ bị nghiền nát thành tro bụi, chúng không kịp phản kháng, cũng không thể phản kháng. Cửu Thiên Phá Chướng không phải là một con thuyền, nó là một lưỡi kiếm, lưỡi kiếm của sự Nghịch Thiên, được dùng để xẻ đôi cái gọi là Thiên Đạo.

Phía sau La Chân, các cường giả của liên minh Nghịch Thiên cũng không hề nhàn rỗi. Tộc trưởng Long Nhân tộc, với thân hình khổng lồ và vảy rồng lấp lánh, gầm lên một tiếng, phun ra Long Tức hủy diệt, quét sạch một mảng lớn Thiên Vệ đang cố gắng vây hãm. Nữ hoàng Yêu tộc, với vẻ đẹp mê hoặc nhưng ẩn chứa sức mạnh kinh hồn, triệu hồi hàng vạn cánh hoa độc, mỗi cánh hoa đều là một lưỡi dao sắc bén, cắt nát hàng ngũ địch.

Các đạo sĩ Khổ Tu từ Cổ Tự, những chiến binh Thần Tộc, những dị nhân từ các tiểu thế giới, tất cả đều đồng lòng, không ngừng thi triển thần thông, công pháp của riêng mình. Họ không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng niềm tin, niềm tin vào La Chân, vào con đường mà hắn đã khai phá – con đường thoát khỏi xiềng xích của định mệnh.

Tuy nhiên, số lượng Thiên Vệ là vô tận. Từ những cánh cửa Hỗn Độn, chúng như thủy triều không ngừng tuôn ra, bao trùm cả một vùng vũ trụ. Càng tiến sâu, những Thiên Vệ càng trở nên mạnh mẽ và đáng sợ hơn. Những Thiên Vệ cấp Tướng, thân hình cao lớn gấp trăm lần Thiên Vệ bình thường, cầm theo những binh khí khổng lồ, mỗi đòn đánh đều mang theo quy luật của Thiên Đạo, uy lực đủ để phá vỡ một tinh cầu. Chúng tạo thành một vòng vây kiên cố, cố gắng chặn đứng bước tiến của Cửu Thiên Phá Chướng.

“Tất cả liên thủ, phá vỡ vòng vây này!” Một vị trưởng lão Thần Tộc quát lớn, thân thể hóa thành một luồng sáng chói mắt, lao thẳng vào một Thiên Vệ cấp Tướng. Trận chiến trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Mỗi một giây trôi qua, đều có cường giả của liên minh ngã xuống, hóa thành những đốm sáng tan biến vào Hỗn Độn. Nhưng không ai lùi bước, ánh mắt của họ vẫn rực cháy ngọn lửa kiên cường.

La Chân cảm nhận được sự hy sinh, cảm nhận được từng tia sinh mệnh vụt tắt. Trái tim hắn thắt lại, nhưng ý chí của hắn càng thêm sắt đá. Hắn biết, đây là cái giá phải trả để thay đổi tất cả. Hắn không thể để những hy sinh này trở nên vô nghĩa. Hắn phải thành công, vì tất cả những người đã đặt niềm tin vào hắn, vì hàng tỷ sinh linh đang chờ đợi một tương lai không bị Thiên Đạo định đoạt.

“Thiên Đạo, ngươi tưởng rằng ta sẽ run sợ trước những con rối vô hồn này sao?” La Chân lẩm bẩm, thanh âm trầm thấp như tiếng gầm của dã thú. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận được sự dao động của Hỗn Độn, cảm nhận được sự hiện diện của ý chí vô hình đang chi phối mọi thứ. Rồi, hắn mở bừng mắt. Lúc này, đồng tử của hắn không còn là màu đen bình thường, mà là một xoáy nước Hỗn Độn thu nhỏ, phản chiếu sự hỗn loạn và nguyên thủy của vạn vật.

Một luồng sức mạnh kinh thiên động địa bùng nổ từ La Chân. Không phải là thần thông, không phải là công pháp, mà là sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của Hỗn Độn và Nghịch Đạo. Hắn dung hợp hai khái niệm tưởng chừng đối lập này, tạo ra một chiêu thức mang tên “Hỗn Độn Nghịch Chuyển”.

“Hỗn Độn Nghịch Chuyển!”

La Chân vung tay, không khí xung quanh hắn bỗng nhiên vặn vẹo. Một vòng xoáy Hỗn Độn khổng lồ, mang theo năng lượng hủy diệt và sinh cơ, xuất hiện ngay phía trước Cửu Thiên Phá Chướng. Vòng xoáy này không tấn công, mà là đảo ngược. Nó đảo ngược quy luật của Thiên Đạo, biến những đòn tấn công của Thiên Vệ thành hư vô, và thậm chí còn hút ngược lại năng lượng từ chính những Thiên Vệ đó.

Những Thiên Vệ cấp Tướng đang hùng hổ lao tới, bỗng nhiên bị cuốn vào vòng xoáy. Chúng không bị nghiền nát ngay lập tức, mà là bị “phân rã” từng chút một, các quy luật tạo nên chúng bị phá vỡ, tan biến thành những hạt năng lượng nguyên thủy. Thậm chí, một số Thiên Vệ còn bị biến đổi, trở thành những thực thể Hỗn Độn vô tri, không còn trung thành với Thiên Đạo mà quay lại tấn công đồng loại.

Cửu Thiên Phá Chướng, được bảo vệ bởi Hỗn Độn Nghịch Chuyển của La Chân, xuyên thủng vòng vây một cách ngoạn mục. Phía sau nó, một con đường bị quét sạch, một khoảng trống hình thành giữa biển Thiên Vệ vô tận. Cả liên minh reo hò, khí thế tăng vọt.

Tuy nhiên, La Chân không hề lơ là. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Từ sâu thẳm những cánh cửa Hỗn Độn, một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ khủng khiếp đang dần thức tỉnh. Đó không phải là sức mạnh của Thiên Vệ, mà là ý chí của chính Thiên Đạo, hoặc một tồn tại cao cấp hơn đang đại diện cho nó. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ, sự khinh bỉ và cả một chút bối rối từ phía đối diện. Hắn, một phàm nhân, một dị số, đang thực sự làm dao động trật tự vũ trụ.

Một tia sáng lóe lên trong tâm trí La Chân, là hình ảnh nụ cười của bóng hình mờ ảo kia. Nụ cười ấy không phải là sự yếu đuối, mà là lời hứa hẹn, là sự cổ vũ cho con đường đầy chông gai mà hắn đang bước. “Con đường Nghịch Thiên… sẽ không bao giờ kết thúc,” hắn nghĩ. “Và ta, sẽ là người viết nên kết thúc của Thiên Đạo cũ, và khởi đầu của một kỷ nguyên mới.”

Trận đại chiến tiếp tục bùng nổ, dữ dội hơn, khốc liệt hơn. Cửu Thiên Phá Chướng, dưới sự dẫn dắt của La Chân, lao thẳng về phía những cánh cửa Hỗn Độn sâu nhất, nơi có lẽ là cội nguồn của mọi thứ, nơi Thiên Đạo đang ngự trị. Cuộc đối đầu trực diện giữa ý chí cá nhân và quy luật vũ trụ đã chính thức bước vào cao trào.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8