Nghịch Thiên
Chương 938
Nụ cười nhạt của Ly in hằn giữa đại dương ý niệm vô tận, một thách thức trơ trọi trước sự tĩnh lặng vĩnh hằng. Ngay lập tức, sự tĩnh lặng đó tan vỡ.
Không có tiếng gầm rít, không có sấm sét, chỉ có một cảm giác đè nén đến cực điểm, như thể toàn bộ vũ trụ đang thở dốc, nuốt chửng không khí xung quanh nàng. Đại dương ý niệm, vốn chỉ là những luồng tư tưởng và khái niệm, bỗng trở nên nặng trịch, cô đặc lại thành những khối kiến thức nguyên thủy, những quy tắc bất di bất dịch. Chúng không tấn công, mà chỉ tồn tại, bao vây Ly, cố gắng hòa tan nàng, đồng hóa ý chí Nghịch Thiên của nàng vào dòng chảy vô tận của sự an bài.
Đó là “Thiên”, không phải một thực thể có hình hài, mà là một ý chí, một bản năng vũ trụ đã hình thành nên vạn vật, chi phối sinh diệt, luân hồi. Nó phản ứng với Ly như một cơ thể sống phản ứng với tế bào ung thư – không phải bằng căm thù, mà bằng sự cần thiết phải loại bỏ.
Xung quanh Ly, “Nghịch Đạo” của nàng bùng cháy dữ dội. Đó không phải là ngọn lửa vật lý, mà là một sự bóp méo không gian và thời gian trong ý niệm, một vòng xoáy hỗn loạn đầy màu sắc rực rỡ nhưng cũng tiềm ẩn sự hủy diệt. “Nghịch Đạo” của nàng không tuân theo bất kỳ quy tắc nào của “Thiên”, nó là ý chí tự do thuần túy, là sự phá vỡ mọi xiềng xích, là lời khẳng định rằng cá nhân có thể vượt lên trên định mệnh.
Trong khoảnh khắc đó, Chư Thiên Vạn Giới đồng loạt rung chuyển. Ở Thượng Giới, những Tiên Đế đang bế quan đột phá cảnh giới đột nhiên phun ra máu tươi, linh khí trong cơ thể bạo động, đan điền chấn vỡ. Các trận pháp cổ xưa bảo vệ những tông môn vĩ đại nhất bỗng chốc mất đi năng lượng, đá thiêng nứt toác, hào quang mờ nhạt. Dưới hạ giới, những hành tinh xa xôi bỗng chốc đổi quỹ đạo, kéo theo thảm họa thiên thạch, núi lửa phun trào. Những nền văn minh đang phát triển bỗng rơi vào hỗn loạn, những kẻ mang huyết mạch đặc biệt bỗng thức tỉnh những năng lực bị phong ấn từ ngàn xưa, nhưng cũng có những kẻ chịu đựng nỗi đau xé nát tâm hồn, mất đi lý trí.
Những luồng sóng chấn động từ “thượng nguồn ý thức” không chỉ là sự nhiễu loạn vật lý. Chúng là những lời thì thầm của một chân lý mới, len lỏi vào tâm trí của mọi sinh linh. Những kẻ bị áp bức bỗng cảm thấy một tia hy vọng lóe lên, một ý chí phản kháng chưa từng có. Những kẻ thống trị, những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử”, bỗng cảm thấy quyền năng của mình lung lay, một nỗi sợ hãi mơ hồ xâm chiếm tâm hồn.
Ly cảm nhận được tất cả. Nàng là trung tâm của cơn bão, đồng thời cũng là ngọn hải đăng của nó. Áp lực từ “Thiên” không ngừng gia tăng, cố gắng ép nàng phải khuất phục, phải chấp nhận số phận. “Thiên” không muốn tiêu diệt nàng, “Thiên” muốn uốn nắn nàng, biến nàng thành một phần của trật tự của nó, một dị số đã được kiểm soát. Nhưng đó là điều Ly không bao giờ chấp nhận.
Từng ký ức, từng trải nghiệm đau thương và vinh quang trong hành trình của nàng bùng lên trong tâm trí. Hình ảnh người thân đã mất, những kẻ thù đã bị nàng đánh bại, những lời hứa nàng đã trao, và trên hết, là ý chí không bao giờ cúi đầu trước bất công. Đó là những nền tảng vững chắc cho “Nghịch Đạo” của nàng, biến nó thành một bức tường không thể xuyên thủng giữa Ly và ý chí đồng hóa của “Thiên”.
Ly không đối đầu với “Thiên” bằng sức mạnh tuyệt đối, mà bằng sự tồn tại của một khả năng khác. Nàng không cố gắng phá hủy “Thiên”, mà cố gắng chứng minh rằng “Thiên” không phải là chân lý duy nhất. Nàng phóng chiếu “Đạo” của mình ra xung quanh – một Đạo của sự lựa chọn, của tự do, của ý chí cá nhân – vào những khối khái niệm nguyên thủy của “Thiên”. Đó là một cuộc chiến của những định nghĩa, một cuộc đối đầu giữa trật tự và sự hỗn loạn có ý thức.
Đáp lại, đại dương ý niệm bỗng cô đọng lại, không còn là những khối kiến thức rời rạc, mà hình thành nên một Nhãn Cầu khổng lồ, vô cảm, không có con ngươi, chỉ là một xoáy nước ý niệm thuần túy. Nó không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, chỉ có sự quyết đoán lạnh lùng, tuyệt đối. Từ Nhãn Cầu đó, vô số sợi chỉ ánh sáng mỏng manh nhưng bền chắc bắn ra, chúng không phải là năng lượng, mà là những sợi dây nhân quả, những dòng chảy định mệnh. Chúng bao vây Ly, tìm cách dệt nàng vào tấm thảm đã được định sẵn của vũ trụ, xóa bỏ từng dấu vết của sự dị biệt.
Ly cảm thấy linh hồn mình bị kéo căng, bị xé rách. Từng mảnh ý thức của nàng như muốn bị hòa tan, bị biến thành một phần của “Thiên”. Nhưng nàng bám trụ. Nàng nhớ đến những gương mặt của liên minh Nghịch Thiên, những hy vọng họ đặt vào nàng, những lời thề họ đã cùng nhau lập nên. Và trong khoảnh khắc cận kề sự đồng hóa đó, vật phẩm nghịch thiên đã đồng hành cùng nàng từ thuở Phàm Trần Khởi Điểm, Hạt Giống Nghịch Thiên, bỗng chốc bừng sáng trong sâu thẳm ý thức. Nó không chỉ là một vật phẩm, nó là một biểu tượng, một lá chắn cho ý chí bất khuất của nàng, một nguồn năng lượng chưa từng cạn kiệt của sự phản kháng.
Sự xung đột trong “thượng nguồn ý thức” càng lúc càng kịch liệt, và phản ứng của Chư Thiên Vạn Giới cũng trở nên bạo lực hơn. Những sợi chỉ nhân quả mà “Thiên” phóng ra không chỉ tấn công Ly. Chúng biểu hiện thành những cánh cổng không gian mở toác giữa hư vô, nơi những sinh vật cổ xưa bị phong ấn từ kỷ nguyên Hỗn Độn bỗng chốc được giải thoát. Những hạm đội chiến tranh của các đế quốc Thượng Giới, vốn đang nằm im lìm trong các kho vũ khí, bỗng tự động kích hoạt, lao đi không mục đích. Những Cổ Thần đang ngủ say hàng tỷ năm bỗng chốc giật mình tỉnh giấc, ánh mắt đầy sự bối rối và giận dữ.
Đây không còn là một cuộc đối đầu triết học. “Thiên” đang tuyên chiến. Nó đang huy động mọi nguồn lực, mọi thực thể được nó định hình và chi phối để tiêu diệt mầm mống Nghịch Thiên. Nó không chỉ là một ý chí, mà còn là một bộ máy khổng lồ, và bộ máy đó đã bắt đầu chuyển động.
Ly hiểu. Cuộc chiến trong ý niệm đã đạt đến giới hạn. Nàng đã thành công trong việc buộc “Thiên” phải lộ diện, phải phản ứng. Nàng đã tạo ra những “khoảng trống”, những lỗ hổng trong trật tự của nó, những khe hở cho liên minh của nàng tấn công. Nhiệm vụ của nàng ở đây đã hoàn thành. Giờ là lúc cuộc chiến thực sự bắt đầu, một cuộc chiến sẽ định đoạt số phận của toàn bộ Vạn Giới.
Ly tập trung toàn bộ “Nghịch Đạo” của mình, kết hợp với sức mạnh của Hạt Giống Nghịch Thiên, phóng ra một luồng năng lượng mạnh mẽ, một tia sáng bùng nổ xuyên qua Nhãn Cầu vô cảm của “Thiên”. Đó không phải là đòn tấn công để hủy diệt, mà là một tín hiệu, một lời tuyên bố rõ ràng. Tia sáng đó, mang theo ý chí bất khuất của nàng, bùng nổ, tạo thành một vết rách tạm thời trong màn sương ý niệm, một con đường thoát hiểm.
Cùng lúc đó, trong một góc xa xôi của Chư Thiên Vạn Giới, những thủ lĩnh của liên minh Nghịch Thiên, đang tập hợp quân đội và chuẩn bị chiến lược, bỗng cảm nhận được một luồng chấn động xuyên thấu tâm can. Họ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao bỗng chốc rực sáng một màu tím biếc, rồi lại vụt tắt. Một tín hiệu rõ ràng. Một lời khẳng định. Thời khắc đã đến.
Trận đại chiến trên quy mô vũ trụ, trận chiến mà liên minh Nghịch Thiên đã chuẩn bị từ rất lâu, không còn là lời tiên đoán. Nó đã chính thức bùng nổ.