Nghịch Thiên
Chương 914

Cập nhật lúc: 2026-03-17 00:22:33 | Lượt xem: 5

Giữa tận cùng Hỗn Độn, nơi không gian và thời gian trở nên vô nghĩa, trận chiến của hai chân lý đối lập vẫn tiếp diễn, dữ dội hơn bao giờ hết. Hư Vô Chi Nhãn của “Thiên” không ngừng gầm rít, mỗi tia sáng xanh lục từ chúng không chỉ xé toạc lớp vỏ Hỗn Độn mà còn như muốn xóa sổ mọi ý niệm về sự tồn tại. Chúng là hiện thân của sự hủy diệt tuyệt đối, là ý chí của “Thiên” muốn đưa mọi thứ trở về điểm khởi đầu, để không còn gì có thể thách thức trật tự đã được định sẵn.

Nhưng La Chinh vẫn đứng đó, một mình, như một ngọn hải đăng kiên cường giữa biển cả hư vô. Ánh sáng xanh lục chói lòa từ Cây Đạo Nghịch Thiên sau lưng anh không hề suy suyển, thậm chí còn bùng lên mạnh mẽ hơn, chiếu rọi vào sâu thẳm của sự hủy diệt. Những rễ cây vô hình, tựa như những sợi dây định mệnh, đan xen và xuyên thủng qua từng tầng lớp phòng ngự của “Thiên”. Chúng không tìm kiếm điểm yếu, mà tìm kiếm mạch nguồn, tìm kiếm những vết tích của một “Đại Đạo” đã từng tồn tại, một “Đại Đạo” công bằng hơn, tự do hơn, bị chôn vùi dưới lớp vỏ của “Thiên Đạo” hiện tại.

La Chinh nhắm mắt, toàn bộ ý thức của anh hòa mình vào Cây Đạo Nghịch Thiên. Anh cảm nhận được sự kháng cự mãnh liệt từ “Thiên”. Đó không chỉ là sức mạnh vật chất, mà là một ý chí cổ xưa, lạnh lẽo, một sự kiên định đã tồn tại qua vô số kỷ nguyên. “Thiên” không có hình hài cụ thể, nhưng nó là tất cả, là quy tắc, là sự vận hành, là cội nguồn của mọi thứ. Để chống lại nó, La Chinh không thể chỉ dùng sức mạnh; anh phải dùng ý niệm, dùng chân lý của riêng mình để đối chọi.

“Ngươi là dị số. Ngươi là sai lầm. Ngươi phải bị xóa bỏ!” Một âm thanh vọng thẳng vào tâm thức La Chinh, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng một luồng ý niệm sắc lạnh, mang theo sự phán xét và uy áp của toàn bộ vũ trụ. Đó là tiếng nói của “Thiên”, không phải lời nói, mà là một mệnh lệnh, một định luật.

La Chinh mở mắt, đôi mắt anh rực lên ánh sáng xanh lục từ Cây Đạo Nghịch Thiên. Anh không đáp lời, nhưng ý chí của anh bùng nổ. “Sai lầm? Vậy thì hãy để cái sai lầm này định nghĩa lại chân lý!”

Cây Đạo Nghịch Thiên rung chuyển kịch liệt, những rễ cây vô hình như được tiếp thêm sức mạnh, chúng không chỉ xuyên thủng mà còn bắt đầu *phân tích*, *giải mã* cấu trúc của “Thiên”. La Chinh cảm nhận được những dòng chảy năng lượng khổng lồ, những quy tắc phức tạp đan xen, tạo nên cái gọi là “Thiên Đạo”. Anh nhận ra, “Thiên Đạo” hiện tại không phải là một thực thể thuần túy, mà là một hệ thống khổng lồ, một sự sắp đặt được tạo nên từ vô số định luật, quy tắc, và cả những ký ức cổ xưa nhất của vũ trụ.

Những Hư Vô Chi Nhãn phản công dữ dội hơn, chúng không chỉ bắn ra tia sáng hủy diệt mà còn bắt đầu tự biến đổi. Không gian xung quanh La Chinh tan chảy, không phải bị xé toạc mà bị *xóa bỏ* khỏi sự tồn tại. Những hạt vật chất nhỏ nhất, những khái niệm trừu tượng nhất đều bị cuốn vào vòng xoáy hư vô, biến mất không dấu vết. “Thiên” đang cố gắng xóa bỏ La Chinh và Cây Đạo Nghịch Thiên ra khỏi dòng chảy của hiện thực, như thể anh chưa từng tồn tại.

“Vô dụng!” Tiếng nói của “Thiên” lại vang lên, lần này mang theo một chút giễu cợt. “Ngươi chỉ là một phàm nhân, một hạt bụi trong dòng chảy thời gian. Làm sao có thể chống lại bản nguyên của tất cả?”

La Chinh cười khẩy. “Phàm nhân? Đúng vậy, ta là phàm nhân. Nhưng chính phàm nhân mới biết được nỗi đau của sự bất công, mới khao khát một trật tự công bằng hơn. Ngươi, ‘Thiên’, đã quá lâu rồi không cảm nhận được điều đó!”

Cây Đạo Nghịch Thiên bỗng nhiên bùng nổ một luồng năng lượng mới. Không phải là sức mạnh hủy diệt, mà là sức mạnh của *sự sống*, của *sự sáng tạo*. Những rễ cây vô hình, sau khi xuyên thủng lớp vỏ của “Thiên”, đã tìm thấy một điều gì đó. Một mạch nguồn âm ỉ, một dòng chảy năng lượng nguyên thủy, thuần khiết hơn bất kỳ thứ gì La Chinh từng cảm nhận. Đó không phải là năng lượng của “Thiên Đạo” hiện tại, mà là một thứ gì đó cổ xưa hơn, sâu xa hơn. Đó là tàn dư của “Đại Đạo” nguyên thủy!

Khi những rễ cây chạm vào mạch nguồn đó, một luồng chấn động lan tỏa khắp Hỗn Độn. Ngay cả những Hư Vô Chi Nhãn cũng phải khựng lại trong giây lát, ánh sáng hủy diệt của chúng như bị một lực lượng vô hình làm cho yếu đi. “Thiên” dường như đang chịu một cú sốc, một sự bất ngờ chưa từng có.

“Không thể nào! Ngươi… Ngươi đã chạm tới… nguồn gốc!” Ý niệm của “Thiên” lần đầu tiên xuất hiện sự hoảng loạn, dù chỉ là thoáng qua. Nó không còn giữ được vẻ lạnh lùng, tự mãn như trước. Nỗi sợ hãi của một sự tồn tại vĩnh hằng khi bị xâm phạm vào bản nguyên đã lộ rõ.

La Chinh cảm nhận được điều đó. Anh biết mình đã đúng. “Thiên Đạo” hiện tại không phải là bản chất nguyên thủy của vũ trụ. Nó là một sự biến chất, một sự chiếm đoạt. Và mạch nguồn mà Cây Đạo Nghịch Thiên vừa chạm tới, chính là chìa khóa để lật đổ nó.

Nhưng “Thiên” không dễ dàng đầu hàng. Sự hoảng loạn nhanh chóng biến thành cuồng nộ. Hư Vô Chi Nhãn bùng nổ với một sức mạnh chưa từng có, không còn chỉ là xóa bỏ, mà là bẻ cong thực tại, đảo ngược định luật. Các quy tắc vật lý, quy tắc sinh mệnh, quy tắc nhân quả đều bị bóp méo, nhằm mục đích duy nhất là nghiền nát La Chinh. Những tia sáng không còn là ánh sáng, mà là những lưỡi dao của hư vô, cắt xuyên qua mọi thứ, mọi ý niệm.

Cùng lúc đó, từ sâu thẳm Hỗn Độn, những hình bóng khổng lồ bắt đầu hiện ra. Chúng không phải là sinh vật, mà là những thực thể được tạo thành từ ý chí của “Thiên”, những “Thủ Hộ Giả” của trật tự cũ. Chúng có hình dạng quỷ dị, không thể định nghĩa, mỗi một cử động đều mang theo sức mạnh có thể hủy diệt một Đại Thế Giới. Vô số Hư Vô Chi Nhãn nhỏ hơn mở ra trên thân thể chúng, cùng lúc bắn phá vào La Chinh.

“Ngươi nghĩ ta chỉ có một mình sao?” Ý niệm của “Thiên” gầm lên. “Vạn Giới này, tất cả đều là một phần của ta! Tất cả đều sẽ chống lại ngươi!”

La Chinh gồng mình chống đỡ. Cây Đạo Nghịch Thiên rung lên dữ dội, ánh sáng xanh lục của nó tạo thành một lá chắn kiên cố, nhưng cũng bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt. Những Thủ Hộ Giả của “Thiên” không ngừng lao tới, mỗi cú đánh của chúng đều mang theo sức nặng của hàng tỷ năm tích lũy. Anh không thể tiếp tục tập trung vào việc hồi sinh “Đại Đạo” nếu bị tấn công dồn dập như vậy.

Nhưng đúng lúc đó, một tia sáng vàng rực rỡ xé toạc Hỗn Độn, lao thẳng vào một trong những Thủ Hộ Giả. Đó là kiếm khí! Theo sau là những luồng năng lượng ngũ sắc, những pháp thuật cổ xưa, những thần thông quen thuộc. Liên minh Nghịch Thiên đã đến!

Huyết Ảnh Ma Tôn, Đại Đế Vô Cực, Nữ Đế Nguyệt Lam, cùng vô số cường giả từ các giới vực khác nhau, những kẻ đã từng bị “Thiên” ruồng bỏ, bị định mệnh chèn ép, giờ đây tất cả đều xuất hiện. Họ không có sức mạnh để đối đầu trực tiếp với “Thiên” như La Chinh, nhưng họ có thể cản bước những Thủ Hộ Giả, tạo cơ hội cho anh.

“La Chinh! Chúng ta đến rồi!” Giọng Nữ Đế Nguyệt Lam vang vọng, dù nhỏ bé trong Hỗn Độn nhưng lại mang theo sức mạnh của niềm tin. Ánh mắt nàng kiên định, không chút sợ hãi trước những Thủ Hộ Giả khổng lồ.

La Chinh nhìn thấy đồng đội, một nụ cười khó khăn nở trên môi. Anh không còn đơn độc. Nỗi đau và sự bất công mà anh cảm nhận, họ cũng cảm nhận. “Đại Đạo” mà anh muốn hồi sinh, cũng là hy vọng của họ.

“Tốt lắm!” La Chinh gầm lên, sức mạnh trong anh bùng nổ trở lại. Cây Đạo Nghịch Thiên sau lưng anh phát ra ánh sáng chói lòa hơn bao giờ hết, những rễ cây đã chạm vào mạch nguồn của “Đại Đạo” nguyên thủy giờ đây như hút lấy sức mạnh từ nó, không ngừng mở rộng. Chúng bắt đầu không chỉ tìm kiếm, mà còn *kích hoạt* mạch nguồn đó, cố gắng đánh thức một chân lý đã ngủ quên từ thuở sơ khai.

“Thiên” cảm nhận được mối đe dọa thực sự. Không phải từ những đòn tấn công của liên minh Nghịch Thiên, mà là từ Cây Đạo Nghịch Thiên của La Chinh, đang từng bước làm lung lay nền móng của nó. Ý niệm của “Thiên” bỗng nhiên co rút lại, tập trung toàn bộ sức mạnh vào một điểm. Hư Vô Chi Nhãn khổng lồ nhất, mạnh mẽ nhất, từ trung tâm của “Thiên”, bắt đầu tụ tập một luồng năng lượng kinh hoàng. Đây là đòn cuối cùng, là sự hủy diệt tuyệt đối, không chỉ nhằm vào La Chinh mà còn vào toàn bộ Vạn Giới, nếu cần thiết, để bảo vệ sự tồn tại của chính nó.

La Chinh cảm thấy một dự cảm không lành. Mạch nguồn của “Đại Đạo” nguyên thủy đang dần được kích hoạt, nhưng cái giá phải trả có thể là sự hủy diệt của tất cả. Anh phải nhanh hơn. Anh phải hoàn thành sứ mệnh của mình, trước khi “Thiên” kịp xóa sổ mọi thứ.

Cây Đạo Nghịch Thiên bỗng nhiên vươn ra một cành cây mới, không phải vô hình, mà là một cành cây bằng xương bằng thịt, khắc họa vô số phù văn cổ xưa nhất, mang theo hơi thở của khai thiên lập địa. Cành cây đó, với sức mạnh của “Đại Đạo” nguyên thủy vừa được đánh thức, đâm thẳng vào trung tâm của Hư Vô Chi Nhãn đang tụ tập năng lượng hủy diệt, như một mũi tên xuyên phá mọi định luật, mọi ý chí, nhắm thẳng vào trái tim của “Thiên Đạo” hiện tại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8