Nghịch Thiên
Chương 909
Vụ nổ kinh thiên động địa bùng phát, không phải là thứ có thể đo lường bằng bất kỳ đơn vị nào của phàm trần hay thậm chí là tiên thần. Nó xé toạc Hỗn Độn, không phải theo nghĩa vật lý thông thường, mà là làm rách nát tấm màn vô biên của không gian và thời gian, phơi bày những vết thương nguyên thủy của vũ trụ. Những luồng sáng Nghịch Đạo màu tím đen của La Chinh và những tia sét Hỗn Độn trắng xóa của Thiên va chạm, tạo ra một lỗ đen xoáy sâu, nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Ánh sáng bị bẻ cong, âm thanh bị hút vào, cả những quy tắc cơ bản của tồn tại cũng dường như bị đình trệ trong khoảnh khắc đó. Vô số tinh vân xa xôi trong Chư Thiên Vạn Giới bỗng chốc mờ đi, những ngôi sao vĩnh hằng tắt lịm, như thể vũ trụ đang nín thở, chờ đợi kết quả của cuộc đối đầu định mệnh này.
La Chinh đứng sừng sững tại tâm điểm của sự hỗn loạn. Thân thể anh như một ngọn hải đăng giữa cơn bão vũ trụ, không hề suy suyển. Năng lượng Nghịch Đạo cuồn cuộn chảy trong huyết quản, tạo thành một lớp giáp vô hình bảo vệ anh khỏi sự hủy diệt của chính đòn đánh do mình gây ra. Máu từ khóe miệng anh rỉ ra, nhưng ánh mắt anh lại rực cháy, không chút nao núng, thậm chí còn ánh lên vẻ hưng phấn tột độ, một sự hưng phấn của kẻ đã tìm thấy đối thủ xứng tầm, đối thủ của định mệnh. Anh cảm thấy toàn bộ gánh nặng của Chư Thiên Vạn Giới, của vô số sinh linh đang đặt trên vai mình, nhưng đồng thời, một sức mạnh vô song cũng dâng trào, củng cố ý chí Nghịch Thiên không gì lay chuyển của anh.
Đây mới chỉ là khởi đầu. Thiên đã đáp trả lời tuyên chiến của anh bằng sự im lặng chết chóc và một đòn phản công mang tính hủy diệt tuyệt đối. Những tia sét Hỗn Độn không ngừng tuôn ra từ khoảng không vô định phía trên, không còn là những tia đơn lẻ mà kết thành một lưới điện khổng lồ, bao trùm lấy La Chinh và khu vực xung quanh. Mỗi tia sét đều mang theo sức mạnh đủ để nghiền nát một Đại Giới, và hàng ngàn, hàng vạn tia sét đang đổ xuống, tạo thành một cơn bão năng lượng nguyên thủy, một cơn thịnh nộ không lời nhưng lại hùng tráng hơn bất kỳ tiếng gầm nào.
La Chinh hít sâu một hơi. “Nghịch Đạo” không chỉ là một công pháp, nó là một triết lý, một ý chí. Nó không chỉ đối kháng mà còn hấp thu, biến đổi. Anh không né tránh, mà vươn hai tay ra, đón nhận cơn thịnh nộ của Thiên. Quả cầu Nghịch Đạo trong lòng bàn tay anh không còn là một vật thể hữu hình mà đã hòa tan vào cơ thể, biến anh thành hiện thân của Nghịch Đạo. Từng sợi tóc, từng thớ thịt, từng tế bào đều rung động, hấp thụ năng lượng của Thiên Đạo, chuyển hóa nó thành sức mạnh của chính mình, như một cái cây hút chất dinh dưỡng từ đất để vươn lên mạnh mẽ, thách thức cả bầu trời.
Tiếng gầm thét của Thiên vang vọng không có âm thanh, nhưng mọi sinh linh trong Chư Thiên Vạn Giới đều cảm nhận được sự phẫn nộ vô biên. Những hành tinh xa xôi bỗng nhiên rung chuyển, các quy tắc tự nhiên ở một số giới vực bắt đầu hỗn loạn, thậm chí có những giới vực yếu kém hơn đã bắt đầu sụp đổ, tan biến vào hư vô, hóa thành những hạt bụi nguyên thủy. Thiên đang dùng toàn bộ vũ trụ làm chiến trường, dùng tất cả sinh linh làm con tin, để chứng minh rằng ý chí của nó là tối thượng, là không thể lay chuyển.
Nhưng đúng lúc đó, từ phía sau La Chinh, những cột sáng rực rỡ bắt đầu phóng lên, xuyên thủng màn sương Hỗn Độn. Đó là những cường giả của Liên minh Nghịch Thiên, những người đã từng bị Thiên ruồng bỏ, bị định mệnh đè nén, nhưng giờ đây lại đứng chung chiến tuyến với La Chinh. Một bóng hình khổng lồ bằng xương trắng, mang theo khí tức tử vong và tái sinh, vung rìu khổng lồ chém nát một chuỗi sét Hỗn Độn, tiếng xương va chạm với năng lượng tạo ra những âm thanh kỳ dị, xé rách cả Hỗn Độn. Đó là Cốt Hoàng, kẻ đã từng bị Thiên Đạo phong ấn hàng triệu năm trong Hư Vô Địa Ngục, nay đã được giải thoát và tràn đầy khao khát báo thù, đôi mắt rỗng tuếch của hắn ánh lên ngọn lửa hận thù vĩnh cửu.
Bên cạnh Cốt Hoàng, một luồng kiếm khí sắc bén như có thể chém đứt cả Hỗn Độn bay vút tới, tạo thành một vòng xoáy bảo vệ La Chinh. Kiếm quang lấp lánh, mang theo ý chí kiên định không gì lay chuyển, mỗi nhát kiếm đều ẩn chứa Đạo lý về sự phá hủy và tái tạo. Đó là Kiếm Tổ, người đã tu luyện kiếm đạo đến mức độ nghịch thiên, từng một mình đối đầu với Thiên Đạo ở một vũ trụ khác và thất bại, nhưng nay đã tìm thấy hy vọng mới, một cơ hội cuối cùng để chứng minh kiếm đạo của mình không thua kém Thiên Đạo, để lại dấu ấn của một phàm nhân trên bầu trời.
Và không chỉ có họ. Từ khắp nơi trong Hỗn Độn, những chiến thuyền cổ xưa, được phủ đầy phù văn thần bí, phóng ra những luồng năng lượng hủy diệt, xé tan từng mảng không gian Hỗn Độn. Những pháp bảo trấn áp vũ trụ, từng bị niêm phong trong các cấm địa, giờ được khai mở, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, mỗi pháp bảo đều là một tiểu thế giới thu nhỏ. Những đạo sĩ cưỡi mây đạp gió, vung phất trần hóa giải vô số luồng sét, miệng niệm chú ngữ cổ xưa, triệu hồi sức mạnh của thiên địa. Những chiến thần mình đồng da sắt, hóa thân thành cự nhân, trực tiếp dùng thân thể đối kháng với năng lượng Hỗn Độn, mỗi bước chân đều làm rung chuyển cả Hỗn Độn. Họ là những Tiên Đế từng bị phế, những Thần Chủ bị đày ải, những Yêu Tôn bị trấn áp, những Ma Hoàng bị nguyền rủa. Mỗi người họ đều mang trong mình một câu chuyện bi thương, một mối thù với Thiên, và một ngọn lửa bất khuất. Họ không phải là những kẻ mạnh nhất của vũ trụ, nhưng ý chí Nghịch Thiên của họ lại đủ để lay chuyển cả càn khôn, tạo thành một làn sóng chống đối không ngừng nghỉ, một bản hùng ca của sự phản kháng.
“La Chinh! Chúng ta đến rồi!” Tiếng gầm của Cốt Hoàng vang vọng, mang theo sự phấn khích tột độ của một trận chiến mà hắn đã chờ đợi quá lâu, một trận chiến để tìm lại tôn nghiêm và tự do, để phá vỡ xiềng xích định mệnh.
La Chinh nở một nụ cười nhạt, nụ cười của sự thấu hiểu và tin tưởng. Anh không đơn độc. Đây không phải là trận chiến của một người, mà là của tất cả những ai khao khát tự do, khao khát được định đoạt vận mệnh của chính mình. Anh cảm nhận được sức mạnh của họ, hòa quyện với Nghịch Đạo của anh, tạo thành một bức tường ý chí vững chắc, một liên kết không thể phá vỡ, đủ sức chống lại sự áp bức của Thiên. Chính sự đồng lòng này đã biến những “dị số” thành một thế lực không thể xem thường.
Thiên dường như không ngờ tới sự phản kháng tập thể này. Các tia sét Hỗn Độn tạm thời bị đẩy lùi bởi làn sóng tấn công của Liên minh Nghịch Thiên. Nhưng sự im lặng của Thiên chỉ kéo dài trong chốc lát. Từ những vết nứt trong Hỗn Độn, những thực thể khổng lồ bắt đầu xuất hiện. Chúng không có hình dạng cố định, mà là những khối năng lượng nguyên thủy, những ý niệm thuần túy của Thiên Đạo được vật chất hóa. Chúng là những “Thiên Chi Thể”, những hiện thân của ý chí vũ trụ, được tạo ra để duy trì trật tự và tiêu diệt mọi kẻ dị biệt.
Mỗi Thiên Chi Thể đều mang theo một loại quy tắc cực đoan: một mang theo sức mạnh của sự hủy diệt tuyệt đối, có thể phân rã mọi vật chất thành hư vô, khiến cả không gian và thời gian cũng phải tan biến; một mang theo sức mạnh của sự giam cầm vĩnh cửu, có thể đóng băng thời gian và không gian, biến mọi sinh linh thành tượng đá bất động; một khác lại mang theo sức mạnh của sự tái tạo điên cuồng, có thể biến đổi mọi thứ thành dạng sống mới phục tùng Thiên Đạo, tẩy não ý chí phản kháng. Chúng lao vào Liên minh Nghịch Thiên như những cơn sóng thần khổng lồ, mỗi đòn đánh đều mang theo sự nặng nề của một Đại Đạo, khiến Hỗn Độn rung chuyển từng đợt.
Trận chiến trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Hỗn Độn không còn là một khoảng không tĩnh lặng, mà đã trở thành một lò luyện khổng lồ, nơi các quy tắc va chạm, các Đạo lý xung đột. Cốt Hoàng gầm lên, xương cốt toàn thân phát ra ánh sáng rực rỡ, đối đầu với Thiên Chi Thể mang sức mạnh hủy diệt. Rìu xương của hắn chém vào khối năng lượng, tạo ra những tiếng va chạm chói tai, như hai vũ trụ đang đâm vào nhau, không gian quanh họ vặn vẹo liên tục. Kiếm Tổ thì hóa thành vạn luồng kiếm ảnh, bao vây Thiên Chi Thể giam cầm, cố gắng cắt đứt xiềng xích thời gian mà nó tạo ra, mỗi nhát kiếm đều ẩn chứa sự đột phá của thời gian và không gian. Các cường giả khác của Liên minh Nghịch Thiên cũng dốc toàn lực, dùng những chiêu thức mạnh nhất, những pháp bảo cổ xưa nhất để chống lại các Thiên Chi Thể, tạo nên một bức tranh chiến đấu hoành tráng và bi tráng.
La Chinh không tham gia vào những trận chiến nhỏ. Anh biết rằng mục tiêu của anh là Thiên, là ý chí tối thượng đang điều khiển tất cả. Anh ngước nhìn lên, xuyên qua màn sương mù của Hỗn Độn, cảm nhận được một luồng ý chí vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ đang tập trung vào anh. Đó là Thiên, đang quan sát, đang đánh giá, và đang chuẩn bị cho đòn kết liễu, như một vị thần đang nhìn xuống những con kiến đang cố gắng thách thức mình.
“Ngươi muốn chơi trò này sao, Thiên?” La Chinh lẩm bẩm, giọng nói vang vọng trong tâm trí anh, nhưng lại mang theo sức mạnh đủ để chấn động Hỗn Độn, “Vậy thì, ta sẽ cho ngươi thấy, ý chí của ta còn kiên cường hơn cả sự vĩnh hằng mà ngươi tự xưng. Ta sẽ cho ngươi thấy, phàm nhân không phải là con rối trong tay ngươi!”
Anh nhắm mắt lại. Không phải để thi triển chiêu thức, mà để cảm nhận. Cảm nhận từng rung động của Hỗn Độn, từng quy tắc đang vận hành, từng sợi dây nhân quả đang kết nối. Anh đã dung hợp mọi công pháp, mọi huyết mạch, mọi hiểu biết về Đạo trong suốt hành trình dài của mình. Giờ đây, anh không còn là một tu sĩ, không còn là một Tiên Đế, mà là một thực thể mới, một hiện thân của “Nghịch Đạo” đã trưởng thành, một bản thể thách thức mọi định nghĩa. Anh là tổng hòa của mọi sự phản kháng, mọi khao khát tự do, mọi ý chí vượt lên số phận.
Dưới chân anh, Hỗn Độn bắt đầu sôi sục. Không phải do sự tác động của Thiên, mà do chính ý chí của La Chinh. Những luồng năng lượng Hỗn Độn nguyên thủy, vốn là nguồn gốc của vạn vật, bắt đầu bị anh điều khiển. Chúng không còn là những tia sét hủy diệt, mà biến thành những dòng chảy mềm mại, uốn lượn theo ý muốn của anh, như một người nghệ sĩ đang điêu khắc vũ trụ. Anh đang “thấu hiểu và nắm giữ một loại ‘Đạo’ riêng, một ‘Nghịch Đạo’ có thể đối trọng hoặc phá vỡ ‘Thiên Đạo’ truyền thống.” Anh không chỉ hấp thụ, mà còn tái cấu trúc Hỗn Độn, biến nó thành một phần của Đạo của mình, một Đạo hoàn toàn đối lập với Thiên Đạo.
La Chinh mở mắt. Đôi mắt anh không còn là màu đen của phàm nhân, mà là một sự pha trộn giữa màu tím đen sâu thẳm của Nghịch Đạo và ánh sáng bạc lấp lánh của Hỗn Độn được thuần hóa, ánh mắt đó chứa đựng sự uyên thâm của vạn vật và sự kiên cường của ý chí bất diệt. Anh giơ một tay lên, nhẹ nhàng vẫy. Tức thì, một vòng xoáy Hỗn Độn khổng lồ hình thành phía trên anh, không phải là xoáy nước thông thường, mà là một xoáy của chính không gian, thời gian và năng lượng nguyên thủy, một cổng dịch chuyển đến một chiều không gian khác, một cánh cổng dẫn đến sự tái tạo.
“Ngươi dùng Hỗn Độn để trấn áp ta,” La Chinh nói, giọng anh trầm hùng như tiếng chuông cổ, vang vọng khắp Hỗn Độn, khiến các Thiên Chi Thể cũng phải chững lại, “Vậy thì, ta sẽ dùng chính Hỗn Độn để đối đầu với ngươi! Để cho ngươi thấy, bản chất của vũ trụ không phải là sự nô dịch, mà là sự tự do!”
Vòng xoáy Hỗn Độn đó bắt đầu hút lấy năng lượng từ các Thiên Chi Thể đang giao chiến với Liên minh Nghịch Thiên. Sức mạnh của chúng bắt đầu suy yếu, hình thể bắt đầu lung lay, như những bóng ma sắp tan biến. Các cường giả Nghịch Thiên nhìn thấy cảnh tượng đó, trong lòng trào dâng sự kinh ngạc và hy vọng. La Chinh không chỉ chống lại Thiên, anh còn đang biến chính sức mạnh của Thiên thành vũ khí của mình, một sự nghịch chuyển hoàn hảo, một đòn đánh vào tận gốc rễ của Thiên Đạo.
Thiên dường như cuối cùng cũng không thể giữ im lặng. Một tiếng gầm rú vô hình, nhưng cảm nhận được sâu sắc trong linh hồn mỗi sinh linh, vang lên. Từ khoảng không vô định, một luồng sáng chói lòa hơn bất kỳ thứ gì trước đây bùng nổ. Nó không phải là sét, không phải là năng lượng, mà là một sự tập trung của ý chí, của quy tắc, của tất cả những gì tạo nên Thiên Đạo, một bản thể được hình thành từ hàng tỷ năm của sự tồn tại và kiểm soát. Một cột sáng trắng xóa, to lớn đến mức dường như muốn xuyên thủng toàn bộ Hỗn Độn, đang giáng xuống La Chinh, mang theo sức mạnh đủ để xóa sổ một vũ trụ.
Đây là đòn tấn công trực diện của bản thể Thiên Đạo, đòn đánh kết hợp mọi quy tắc và ý chí của vũ trụ, nhằm xóa sổ kẻ nghịch thiên duy nhất dám thách thức nó. Nó mang theo sự tuyệt đối, sự không thể đảo ngược, sự vĩnh hằng, đại diện cho bản chất không thể thay đổi của vũ trụ.
La Chinh ngước nhìn cột sáng đang giáng xuống, khuôn mặt anh không chút sợ hãi. Trái lại, một nụ cười thách thức nở trên môi anh. Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này, khoảnh khắc đối đầu trực diện với chân lý tối thượng của vũ trụ, khoảnh khắc định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”. Anh không né tránh, không phòng ngự. Thay vào đó, anh đưa hai tay lên cao, như đang ôm lấy cả Hỗn Độn, và gầm lên một tiếng.
“Hỗn Độn Khai Thiên, Nghịch Đạo Vô Biên!”
Vòng xoáy Hỗn Độn phía trên anh bỗng nhiên bùng nổ thành một luồng năng lượng tím đen khổng lồ, đối đầu trực diện với cột sáng trắng xóa của Thiên. Hai luồng sức mạnh tối thượng va chạm, không phải là một vụ nổ đơn thuần, mà là một sự dung hòa, một sự xé rách của bản chất vũ trụ, một sự va chạm giữa hai ý chí đối lập nhất trong toàn bộ Vạn Giới. Hỗn Độn rung chuyển dữ dội, như thể đang bị xé đôi, phơi bày những vết thương nguyên thủy của sự sáng tạo, nơi mọi thứ bắt đầu và cũng có thể kết thúc. Trận chiến định đoạt vạn giới đã bước vào giaiạn quyết định nhất, và La Chinh, kẻ Nghịch Thiên, đang đứng ở tâm điểm của sự hủy diệt và tái sinh, một mình đối mặt với chân lý vĩnh hằng, nhưng lại không hề đơn độc, bởi phía sau anh là ý chí của hàng tỷ sinh linh khao khát tự do.