Nghịch Thiên
Chương 903
Cả Vạn Giới nín thở. Sự tĩnh lặng kéo dài chỉ trong tích tắc, nhưng lại như vĩnh hằng, trước khi một tiếng gầm rú kinh thiên động địa xé toạc mọi không gian và thời gian. Đó không phải là âm thanh của một sinh vật, mà là tiếng gào thét của chính bản nguyên vũ trụ, của Đạo Vận đang bị bẻ cong, bị cưỡng ép chia cắt. Từng tinh hệ xa xôi nhất cũng cảm nhận được chấn động này, từng hạt bụi trong Hỗn Độn cũng run rẩy, như thể chính nền tảng tồn tại của chúng đang bị lung lay.
Con đường hẹp mà Nghịch Đạo Chi Kiếm của La Chinh tạo ra, một khe hở giữa dòng chảy bất diệt của Thiên Đạo, giờ đây lấp lánh thứ ánh sáng hỗn loạn. Một bên là dòng chảy thuận theo quy tắc, cuồn cuộn mãnh liệt với vô số Pháp Tắc, Định Mệnh đan xen. Một bên là sự trống rỗng đầy đe dọa, nơi vạn vật đều bị bào mòn bởi ý chí phản kháng của Thiên Đạo. Còn ở giữa, con đường của La Chinh, lại là nơi mọi quy luật dường như bị đình trệ, bị đảo ngược, một vùng không gian không thuộc về bất kỳ thứ gì, nhưng lại nắm giữ chìa khóa cho tất cả.
La Chinh đứng sừng sững trên con đường đó, Nghịch Đạo Chi Kiếm trong tay anh vẫn còn run rẩy nhẹ, như đang cộng hưởng với sự phẫn nộ vô biên của Thiên Đạo. Máu từ khóe miệng anh chảy ra, thấm ướt cằm, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định, không chút dao động. Anh đã tiêu hao quá nhiều, không chỉ là linh lực hay sức mạnh thân thể, mà là ý chí, là sự thấu hiểu về Đạo, để có thể khắc sâu “Nghịch Đạo” vào tận bản nguyên của “Thiên Đạo”. Đó là một sự can thiệp thô bạo, một vết thương sâu hoắm mà Thiên Đạo chưa từng phải chịu đựng từ thuở khai thiên lập địa.
“Nó đang giận dữ,” một giọng nói trầm thấp vang lên bên cạnh La Chinh. Đó là Ma Tôn Cổ Hư, toàn thân bao phủ trong khí tức hắc ám nhưng ánh mắt lại rực cháy hy vọng. “Một khi bản nguyên bị đụng chạm, nó sẽ không còn ‘vô tình’ nữa.”
Đúng như lời Ma Tôn Cổ Hư, sự giận dữ của Thiên Đạo không biểu hiện bằng lời nói hay hành động hữu hình, mà bằng sự biến đổi của toàn bộ vũ trụ. Những mảnh vỡ quy tắc vụn vỡ từ hai bên con đường, không ngừng va đập vào nhau, tạo ra những luồng năng lượng có thể nghiền nát cả một hành tinh. Từ sâu thẳm hư không, những bóng hình khổng lồ, mờ ảo bắt đầu hiện hình. Đó là những Chấp Pháp Giả Cổ Đại, những vệ thần của Thiên Đạo, những sinh linh được thai nghén từ chính ý chí của Đạo Vận, chúng chỉ xuất hiện khi trật tự bị đe dọa nghiêm trọng nhất.
Chúng có hình dạng kỳ lạ, không hoàn toàn là sinh vật mà như những khái niệm được vật chất hóa. Có kẻ mang hình dạng một con rồng không đầu, thân thể là những dải thiên hà xoắn ốc; có kẻ là một người khổng lồ với hàng ngàn cánh tay, mỗi cánh tay nắm giữ một tinh cầu đang cháy rực; lại có kẻ là một khối năng lượng thuần túy, phát ra âm thanh như hàng tỷ linh hồn đang than khóc. Chúng không mang cảm xúc, chỉ có ý chí duy nhất là bảo vệ “Đạo” mà chúng đại diện.
Bên phía liên minh Nghịch Thiên, sự phấn khích ban đầu dần lắng xuống, thay vào đó là sự căng thẳng tột độ. Họ đã thấy La Chinh mở ra con đường, nhưng con đường đó không phải là một lối đi an toàn, mà là một chiến trường mới, khắc nghiệt hơn gấp vạn lần những gì họ từng đối mặt. Hàng vạn cường giả, từ Tiên Vương, Thần Hoàng, cho đến các Đại Tôn của Yêu Giới, Ma Giới, đều siết chặt vũ khí trong tay, chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng.
“Đây là cơ hội duy nhất!” La Chinh cất tiếng, giọng anh trầm ổn nhưng chứa đựng một sức mạnh lay động lòng người. “Nghịch Đạo này không thể tồn tại vĩnh viễn. Chúng ta phải xông qua, tiến vào bản nguyên của Thiên Đạo, và đối mặt với nó!”
Anh giơ Nghịch Đạo Chi Kiếm lên cao, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng hỗn loạn, như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. “Đi theo ta! Hãy chứng minh rằng ý chí của chúng ta, của vạn linh, không thể bị định đoạt bởi bất kỳ ‘Thiên’ nào!”
Lời nói của La Chinh như một làn sóng xung kích, thổi bùng lên ngọn lửa trong lòng mỗi người. Họ đã chiến đấu hàng trăm năm, trải qua vô số sinh tử, chỉ để có được khoảnh khắc này. Khoảnh khắc được đối mặt trực diện với kẻ thù vô hình, với xiềng xích định mệnh đã trói buộc họ từ thuở sơ khai.
Những tiếng gầm thét vang vọng khắp không gian. Liên minh Nghịch Thiên, dẫn đầu bởi La Chinh, bắt đầu cuộc hành quân vào con đường hẹp của Nghịch Đạo. Ngay lập tức, những Chấp Pháp Giả Cổ Đại của Thiên Đạo lao tới, không có lời nói, không có cảnh báo, chỉ có sự hủy diệt thuần túy. Con rồng không đầu vung cái đuôi thiên hà của nó, hàng triệu tinh tú nhỏ xíu trong đó bùng nổ, tạo thành một cơn mưa thiên thạch năng lượng hướng thẳng về phía liên minh.
La Chinh không né tránh. Anh vung Nghịch Đạo Chi Kiếm, một luồng Nghịch Đạo Chi Lực màu xám tro phun ra, không đối kháng trực tiếp với năng lượng của đối phương, mà lại bẻ cong chúng, khiến chúng tự hủy diệt lẫn nhau hoặc lao vào hư không vô tận. Anh đã không còn cố gắng phá hủy Thiên Đạo một cách thô bạo, mà là lợi dụng chính quy tắc của nó, bẻ cong chúng để chống lại chính nó.
Phía sau La Chinh, các cường giả liên minh cũng không hề yếu thế. Ma Tôn Cổ Hư gầm lên một tiếng, Ma Vực cuồn cuộn mở rộng, nuốt chửng những Chấp Pháp Giả lao tới. Hàng tỷ Ma Ảnh từ trong Vực bay ra, quấn lấy đối thủ, cố gắng xé nát chúng. Yêu Hoàng Thanh Phong biến thành bản thể Cổ Mộc Thần Thụ, hàng vạn cành cây rễ rậm rạp đâm xuyên qua không gian, phong tỏa đường đi của kẻ địch, đồng thời hấp thụ năng lượng hủy diệt để nuôi dưỡng bản thân. Tiên Đế Hạo Thiên, với Tiên Kiếm trong tay, thi triển Cửu Thiên Kiếm Quyết, mỗi kiếm chém ra đều mang theo ý chí khai thiên lập địa, chém bay những Chấp Pháp Giả có ý chí mờ nhạt hơn.
Tuy nhiên, số lượng của Chấp Pháp Giả Cổ Đại dường như là vô tận. Cứ một kẻ bị đánh bại, lại có hai kẻ khác hiện hình từ sâu thẳm của bản nguyên Thiên Đạo. Chúng không có sự sống, cũng không có cái chết, chúng chỉ là những công cụ của một ý chí tối cao, không thể bị tiêu diệt hoàn toàn nếu bản nguyên của Thiên Đạo còn tồn tại.
La Chinh biết điều này. Mục tiêu của anh không phải là tiêu diệt tất cả chúng, mà là xuyên qua hàng phòng ngự vô tận này, tiến thẳng vào trung tâm điều khiển của Thiên Đạo. Con đường Nghịch Đạo mà anh tạo ra, tuy hẹp, nhưng nó là con đường duy nhất để đến được nơi đó. Càng tiến sâu, áp lực càng lớn. Không khí trở nên đặc quánh, như thể mỗi hơi thở đều phải chống lại trọng lượng của hàng vạn vũ trụ.
Từng bước chân của La Chinh đều để lại dấu ấn sâu sắc trên con đường xám tro. Anh cảm nhận được, sâu trong bản nguyên của Thiên Đạo, có một “cái gì đó” đang chờ đợi. Không phải một sinh vật, mà là một hệ thống, một cơ chế đã vận hành vạn giới từ thuở sơ khai, một “ý chí” đã được lập trình để duy trì trật tự tuyệt đối. Đó là thứ đã gây ra những định mệnh bi thảm, những bất công vô lý, thứ đã tự phong mình là chân lý tối thượng.
Một Chấp Pháp Giả khổng lồ, mang hình dạng một vòng xoáy tinh vân, đột ngột hiện ra ngay trước mặt La Chinh, chặn đứng con đường. Nó không tấn công bằng năng lượng hay vũ khí, mà bằng cách bóp méo không gian và thời gian xung quanh, cố gắng tái lập trật tự, xóa bỏ sự tồn tại của Nghịch Đạo và của chính La Chinh. Cơ thể La Chinh cảm thấy như bị xé làm hàng tỷ mảnh, rồi lại bị ép lại, một cảm giác đau đớn đến tận linh hồn.
“Phá!” La Chinh gầm lên. Nghịch Đạo Chi Kiếm trong tay anh bỗng bùng lên ánh sáng chói lòa, không phải ánh sáng của sự sống, mà là ánh sáng của sự phản kháng, của sự từ chối. Anh không chém, mà dùng kiếm để xuyên thẳng vào trung tâm của vòng xoáy tinh vân đó. Khoảnh khắc lưỡi kiếm chạm vào, vòng xoáy tinh vân run rẩy dữ dội, như một cỗ máy cổ xưa bị kẹt bánh răng. Những sợi xích quy tắc vô hình mà nó tạo ra đột ngột vỡ tan, giải phóng áp lực lên La Chinh.
Anh đã không tiêu diệt nó, mà là làm nhiễu loạn “chương trình” của nó, khiến nó tạm thời mất đi khả năng thực hiện mệnh lệnh của Thiên Đạo. Cánh cửa đã được mở ra, nhưng con đường vẫn còn dài và đầy chông gai. La Chinh biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Anh phải đối mặt với những thử thách vượt xa sức tưởng tượng, phải bẻ gãy từng sợi xích của định mệnh, để cuối cùng, chạm tới trái tim của “Thiên Đạo” và định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại.
Phía trước, con đường Nghịch Đạo vẫn tiếp tục dẫn sâu vào hư không, nơi ánh sáng và bóng tối giao thoa, nơi những quy tắc bị phá vỡ, và nơi chân tướng của “Thiên” đang chờ đợi.