Nghịch Thiên
Chương 902
Chương 902
La Chinh vung Nghịch Đạo Chi Kiếm, thân hình anh đã hóa thành một luồng sáng chói lọi, không chút do dự lao thẳng vào những bàn tay pháp tắc khổng lồ đang từ trên cao ập xuống. Thanh kiếm không phải là vật chất thông thường, nó là sự ngưng tụ của ý chí nghịch chuyển, của khát vọng phá vỡ mọi xiềng xích mà vũ trụ này đã áp đặt. Khi Nghịch Đạo Chi Kiếm chạm vào ngón tay pháp tắc đầu tiên, không có tiếng nổ long trời lở đất như người ta tưởng tượng. Thay vào đó, là một âm thanh rạn nứt chói tai, như thể một tấm gương vô hình khổng lồ đang vỡ vụn. Những ngón tay pháp tắc, được tạo thành từ những quy tắc bất biến nhất của vũ trụ, lập tức xuất hiện những vết nứt nhỏ, rồi nhanh chóng lan rộng như mạng nhện.
Sức mạnh của Thiên Đạo không chỉ là hủy diệt, mà là sự định đoạt. Nó không cho phép bất cứ điều gì vượt ra ngoài khuôn khổ của nó. Nhưng Nghịch Đạo Chi Kiếm, sinh ra để làm trái, đã trực tiếp công kích vào bản chất của sự định đoạt ấy. La Chinh cảm nhận được một lực phản chấn kinh hoàng, như thể anh đang đối đầu với toàn bộ ý chí của một vũ trụ. Huyết dịch trong người anh sôi trào, xương cốt run rẩy, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Thiên Đạo không dễ dàng bị lay chuyển như vậy.
Phía sau La Chinh, Liên minh Nghịch Thiên cũng đồng loạt lao lên. Vô số cường giả, từ Tiên Vương Thượng Giới đến Cổ Thần ẩn mình, từ Yêu Đế vạn năm đến Ma Tôn bất diệt, tất cả đều phóng thích sức mạnh kinh thiên. Họ không thể một mình đối đầu với Thiên Đạo, nhưng khi tập hợp lại, ý chí của họ tạo thành một dòng chảy cuồn cuộn, một sự phản kháng mãnh liệt chưa từng có.
Đông Phương Vô Kỵ, với Thái Cực Âm Dương Đồ trong tay, xoay chuyển càn khôn, tạo ra một trường lực Âm Dương khổng lồ, cố gắng làm chậm lại tốc độ của một bàn tay pháp tắc khác. Cấm Kỵ Nữ Đế, thân hình uyển chuyển như mộng, triệu hồi vô số sợi tơ cấm kỵ, xiềng xích từng ngón tay một, khiến chúng trở nên chậm chạp và mất đi phần nào sự linh hoạt. Bàng Long Chiến Thần gầm lên một tiếng, thân thể hóa thành cự long vạn trượng, dùng sức mạnh vật lý thuần túy để đụng độ trực diện với một bàn tay, tạo ra những cơn sóng xung kích đủ sức xé nát tinh hà.
Mỗi người một chiêu thức, mỗi người một Đạo, nhưng tất cả đều hướng về một mục tiêu duy nhất: lật đổ Thiên Đạo. Các kỹ năng, pháp bảo, huyết mạch của họ không chỉ là vũ khí, mà còn là biểu tượng của sự tự do, của ý chí cá nhân muốn thoát khỏi sự sắp đặt. Từng đợt công kích va chạm với pháp tắc, không gian bị xé toạc, thời gian bị bóp méo, các vì sao gần đó bắt đầu rung chuyển và tan rã thành bụi vũ trụ.
Thiên Đạo không có hình hài, nhưng ý chí của nó là tuyệt đối. Nó không tức giận, không sợ hãi, chỉ có sự điều chỉnh. Khi những bàn tay pháp tắc đầu tiên bị tổn hại, không gian xung quanh đột nhiên biến đổi. Hàng vạn sợi dây xích vô hình, được dệt nên từ những quy tắc nhân quả, đột nhiên xuất hiện từ hư không, trói buộc lấy các thành viên của Liên minh Nghịch Thiên. Những sợi xích này không chỉ khóa chặt thân thể, mà còn khóa cả linh hồn, khóa cả pháp lực, thậm chí khóa cả suy nghĩ. Chúng là những sợi dây định mệnh, muốn kéo tất cả trở lại quỹ đạo mà Thiên Đạo đã vạch ra.
La Chinh cảm nhận được sự nguy hiểm. Anh biết, đây là một cuộc chiến đấu Đạo. Thiên Đạo đang dùng chính những quy tắc sâu xa nhất của vũ trụ để chống lại họ. Anh nhanh chóng vung kiếm, Nghịch Đạo Chi Kiếm không chỉ chém vào pháp tắc hữu hình, mà còn chém vào cả những sợi dây nhân quả vô hình. Mỗi nhát chém đều mang theo ý chí “nghịch chuyển”, cố gắng cắt đứt những mối liên hệ định mệnh đang giam cầm đồng đội.
“Đừng chống cự! Hãy thuận theo!” Một âm thanh trầm thấp, không đến từ bất kỳ hướng nào, mà như vang vọng từ sâu thẳm mỗi linh hồn, đột nhiên vang lên. Đó là ý chí của Thiên Đạo, không phải lời nói, mà là một mệnh lệnh trực tiếp, một sự áp đặt tinh thần muốn bẻ gãy ý chí phản kháng của họ.
Vô số thành viên của liên minh, đặc biệt là những người có tu vi thấp hơn hoặc ý chí không đủ kiên định, bắt đầu cảm thấy dao động. Họ nhìn thấy hình ảnh của kiếp trước, kiếp sau, những sai lầm đã mắc phải, những định mệnh không thể thay đổi. Một số người thậm chí còn rơi vào trạng thái mê man, buông vũ khí, như thể đã chấp nhận số phận của mình.
“Đó là ảo cảnh của Thiên Đạo! Giữ vững ý chí! Chúng ta là Nghịch Thiên Giả, không phải những kẻ thuận theo!” La Chinh gầm lên một tiếng, âm thanh của anh xuyên thấu qua màn sương định mệnh, đánh thức những người đang hoang mang. Nghịch Đạo Chi Kiếm của anh phát ra ánh sáng chói lòa, không ngừng chém phá những sợi xích nhân quả, đồng thời phóng ra một luồng Nghịch Đạo chi lực, thanh tẩy tâm trí của những đồng đội đang bị ảnh hưởng.
Sức mạnh của La Chinh không ngừng tăng lên trong trận chiến này. Mỗi khi anh chém phá một sợi dây nhân quả, mỗi khi anh chống lại một mệnh lệnh của Thiên Đạo, Nghịch Đạo của anh lại càng trở nên kiên cố. Anh không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng niềm tin tuyệt đối vào tự do ý chí. Anh tin rằng, Đạo không nên là một xiềng xích, mà là một con đường. Và con đường của anh, là con đường nghịch chuyển.
Bỗng nhiên, từ sâu thẳm vũ trụ, một luồng ánh sáng bảy sắc cầu vồng bùng nổ. Không phải ánh sáng của pháp thuật hay thần thông, mà là ánh sáng của bản nguyên vũ trụ, của những quy tắc cơ bản nhất. Thiên Đạo không chỉ dùng pháp tắc và nhân quả, nó bắt đầu triệu hồi sức mạnh của bản nguyên. Những dòng chảy bản nguyên này không có hình thù cụ thể, nhưng chúng mang theo trọng lượng của cả vũ trụ, chúng muốn nghiền nát mọi thứ, mọi ý chí phản kháng, đưa mọi thứ trở về trạng thái nguyên thủy, vô tri.
Đây là chiêu thức cuối cùng của Thiên Đạo, là sự phẫn nộ của một vũ trụ bị thách thức. Nếu những dòng chảy bản nguyên này hoàn toàn nhấn chìm Liên minh Nghịch Thiên, họ sẽ không chỉ chết, mà còn bị xóa bỏ hoàn toàn khỏi sự tồn tại, không còn bất kỳ dấu vết nào trong luân hồi, trong lịch sử.
La Chinh biết rằng thời khắc quyết định đã đến. Anh không thể để những dòng chảy bản nguyên đó hoàn toàn bao phủ lấy liên minh. Anh phải làm một điều gì đó… một điều gì đó để không chỉ chống lại, mà còn để “Nghịch” lại bản nguyên của Thiên Đạo. Anh nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc, cảm nhận sâu sắc những dòng chảy bản nguyên đang ập đến. Anh không tìm kiếm cách để chống đỡ, mà là tìm kiếm cách để thay đổi chúng, để bẻ cong chúng, để biến chúng thành một phần của Nghịch Đạo.
Thanh Nghịch Đạo Chi Kiếm trong tay anh bắt đầu rung lên dữ dội, không phải vì sợ hãi, mà vì một sức mạnh khủng khiếp đang được tích tụ. La Chinh mở mắt ra, trong con ngươi đen láy của anh không còn là hình ảnh của vũ trụ tan rã, mà là hình ảnh của một Hỗn Độn nguyên thủy, nơi mọi quy tắc đều chưa được hình thành. Anh đã hiểu ra. Để Nghịch Thiên, không phải là chống lại Thiên Đạo đã tồn tại, mà là quay về điểm khởi nguyên, nơi Thiên Đạo chưa thành hình, và định nghĩa lại nó từ đầu.
“Khai!” La Chinh gầm lên, Nghịch Đạo Chi Kiếm chém thẳng vào dòng chảy bản nguyên đang cuộn trào. Lần này, không còn là rạn nứt hay vỡ vụn. Lần này, là sự phân tách. Dòng chảy bản nguyên, tưởng chừng như bất diệt, bị chia cắt thành hai nửa, một nửa chảy về bên trái, một nửa chảy về bên phải, tạo thành một con đường hẹp ngay giữa trung tâm trận chiến. Con đường đó không phải là sự hủy diệt, mà là một khe hở, một lối đi giữa sự định đoạt tuyệt đối. La Chinh đã không phá hủy Thiên Đạo, anh đã tạo ra một “Nghịch Đạo” trong chính bản nguyên của nó.
Toàn bộ Vạn Giới rung chuyển dữ dội. Đây là lần đầu tiên, bản nguyên của Thiên Đạo bị một cá thể can thiệp và thay đổi. Cả vũ trụ dường như đang thở dốc, bàng hoàng trước sự kiện này. La Chinh đứng giữa con đường được tạo ra bởi Nghịch Đạo Chi Kiếm, nhìn thẳng vào vô tận hư không, nơi ẩn chứa ý chí của Thiên Đạo. Anh biết, đây mới chỉ là cánh cửa đầu tiên được mở ra. Cuộc chiến định đoạt Vạn Giới, vừa mới thực sự bước vào giai đoạn quyết định nhất.