Nghịch Thiên
Chương 901
Tiếng gầm của Liên minh Nghịch Thiên xé toạc tầng không, cuộn trào như thủy triều dâng, nhấn chìm cả tiếng gầm rống của Thiên Đạo đang giáng xuống từ cửu thiên. Đó không phải là một tiếng gầm vô nghĩa, mà là sự bùng nổ của hàng trăm triệu ý chí đã bị đè nén, bị chà đạp, nay đồng loạt vùng lên. Mỗi một âm thanh đều mang theo khát khao tự do, mang theo sự phẫn nộ tích tụ qua vô vàn kỷ nguyên.
La Chinh đứng sừng sững trên đỉnh một tàn phiến thế giới đang trôi nổi trong hỗn độn, trường bào đen tuyền phấp phới như một ngọn cờ bất diệt. Đôi mắt anh rực sáng, không còn vẻ suy tư hay do dự, chỉ còn lại sự kiên định tột cùng. “Thiên Đạo muốn biến chúng ta thành công cụ… Nhưng chúng ta là những kẻ cầm cờ, là những người viết nên số phận của chính mình!” Lời nói của anh vẫn còn vang vọng, hòa cùng tiếng hò reo của đồng đội, tạo thành một bản giao hưởng hùng tráng.
Ngay lập tức, vũ trụ phản ứng. Thiên Đạo không có hình hài cụ thể, nhưng ý chí của nó hiển hiện qua muôn vàn phép tắc, qua những đạo luật khắc nghiệt nhất. Từ sâu thẳm hư vô, những luồng sáng bảy màu rực rỡ bỗng kết tụ, hóa thành hàng tỷ mũi tên pháp tắc, mỗi mũi tên đều mang theo uy năng hủy diệt một tinh hệ. Chúng gào thét lao xuống, không phải nhằm vào một cá nhân, mà là bao trùm toàn bộ liên minh, như muốn xóa sổ sự tồn tại của mọi kẻ dám phản kháng.
“Đứng vững!” Một giọng nói trầm đục vang lên. Đó là Cổ Thần Bàn Cổ, thân hình khổng lồ hóa thành một bức tường thành bằng xương bằng thịt, vung rìu khai thiên, chém nát hàng vạn mũi tên pháp tắc. Từng nhát chém của ông ta xé đôi hư không, tạo ra những khe nứt không gian khổng lồ, nuốt chửng uy lực của Thiên Đạo. Phía sau ông, vô số cường giả của liên minh cũng đồng loạt xuất thủ.
Tiên Tôn Vô Cực, với vẻ ngoài thanh thoát nhưng ánh mắt sắc như dao, ngưng tụ tiên khí thành một lá chắn vạn trượng, chặn đứng hàng loạt công kích. Yêu Hoàng Cửu U, hóa thành bản thể Cửu U Thần Long khổng lồ, gầm thét phun ra ngọn lửa địa ngục, thiêu rụi những thực thể pháp tắc đang hình thành. Ma Chủ Diêm La, với quyền trượng Âm Dương, triệu hồi hàng triệu linh hồn oán hận, biến chúng thành những đạo binh bất tử, lao vào cuộc chiến.
Đây là một cuộc chiến không cân sức về số lượng. Thiên Đạo có thể tạo ra vô tận những thực thể pháp tắc, những Thiên Quân được sinh ra từ ý chí vũ trụ, chúng không có cảm xúc, không có sợ hãi, chỉ tuân theo một mệnh lệnh duy nhất: tiêu diệt mọi dị số. Hàng đàn Thiên Quân, mình khoác giáp bạc, tay cầm giáo vàng, bay lượn dày đặc như châu chấu, mỗi một Thiên Quân đều sở hữu sức mạnh đủ để san bằng một tiểu thế giới.
Nhưng liên minh Nghịch Thiên không chiến đấu vì số lượng. Họ chiến đấu vì ý chí. Mỗi một thành viên, dù là Cổ Thần, Tiên Tôn, Yêu Hoàng hay một phàm nhân vừa mới đột phá, đều mang trong mình ngọn lửa bất khuất. Họ biết đây là trận chiến cuối cùng, trận chiến định đoạt vận mệnh của chính họ, và của toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới.
La Chinh không đơn độc. Bên cạnh anh, những gương mặt thân quen cũng đang chiến đấu hết mình. Lăng Tiêu, với Huyết Mạch Thần Long bùng cháy, biến thành một chiến thần rực lửa, mỗi cú đấm đều mang theo sức mạnh long trời lở đất. Mộc Nhiên, với đôi mắt tinh khiết nhưng ẩn chứa sức mạnh Hỗn Độn, điều khiển vô số dây leo cổ thụ khổng lồ, trói buộc và nghiền nát Thiên Quân. Phong Vân, với kiếm khí sắc bén như tơ, chém tan mọi thứ cản đường, tạo ra một vùng chân không xung quanh cô.
La Chinh nhìn về phía chiến trường hỗn loạn. Anh biết, những cuộc tấn công đơn thuần sẽ không thể đánh bại Thiên Đạo. Thiên Đạo không phải là một kẻ thù hữu hình có thể bị tiêu diệt bởi một đòn đánh chí mạng. Nó là một hệ thống, một ý chí, một quy tắc vận hành vũ trụ. Muốn đánh bại nó, phải phá vỡ quy tắc, phải định nghĩa lại chân lý.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mọi công pháp, mọi huyết mạch, mọi hiểu biết về Đạo mà mình đã lĩnh ngộ qua hàng ngàn năm tu luyện, giờ đây đồng loạt bùng nổ trong cơ thể. Thiên Đạo đã cố gắng xiềng xích anh từ khi sinh ra, định danh anh là phế vật, nhưng chính những xiềng xích đó đã tôi luyện anh, khiến anh trở thành lưỡi kiếm sắc bén nhất có thể xuyên thủng mọi định mệnh.
“Phá!” La Chinh khẽ thốt lên một tiếng, không cần gầm thét, nhưng âm thanh đó lại vang vọng như sấm sét trong tâm trí mọi sinh linh. Anh giơ tay phải lên, một luồng Hỗn Độn khí nguyên thủy cuộn trào, không phải là năng lượng mà là bản chất của sự chưa hình thành, sự phi trật tự. Hỗn Độn khí này không theo bất kỳ quy tắc nào của Thiên Đạo, nó là một dị số thuần túy.
Luồng Hỗn Độn khí đó nhanh chóng hóa thành một thanh kiếm khổng lồ, không có hình dạng cố định, luôn biến đổi giữa hư và thực. Đây là “Nghịch Đạo Chi Kiếm” của La Chinh, được rèn luyện từ ý chí bất khuất và sự thấu hiểu về bản chất của vũ trụ. Thanh kiếm không nhằm vào bất kỳ Thiên Quân nào, mà nó vươn thẳng lên bầu trời, nơi những luồng sáng pháp tắc đang cuộn xoáy dữ dội nhất.
Một nhát chém, không có tiếng động, không có ánh sáng chói lòa, nhưng toàn bộ vũ trụ dường như chững lại một khoảnh khắc. Những sợi pháp tắc đang dệt nên trật tự của Thiên Đạo bỗng nhiên đứt đoạn. Hàng triệu Thiên Quân đang lao tới bỗng chốc hóa thành tro bụi, không phải bị tiêu diệt, mà là bị “xóa bỏ” khỏi sự tồn tại, như thể chúng chưa từng được sinh ra. Toàn bộ khu vực bị Nghịch Đạo Chi Kiếm quét qua, trở thành một vùng chân không tuyệt đối, không có vật chất, không có năng lượng, không có cả thời gian và không gian.
Thiên Đạo, dường như bị chọc giận. Từ sâu thẳm hư vô, một ý chí cuồng bạo hơn, mạnh mẽ hơn trước hàng vạn lần bỗng nhiên bùng nổ. Những luồng sáng pháp tắc không còn là mũi tên, mà kết tụ thành những bàn tay khổng lồ, mỗi bàn tay đủ sức bóp nát một hành tinh, chúng giáng xuống như muốn nghiền nát tất cả.
“Đây mới là sự khởi đầu!” La Chinh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ kiên cường. Anh biết, Thiên Đạo đã thực sự chú ý đến anh, đến liên minh của anh. Cuộc chiến này sẽ không chỉ là một trận đồ sát, mà là một cuộc đấu trí, đấu ý chí, đấu Đạo giữa sự định đoạt và sự tự do. Anh quay sang nhìn các đồng đội, ra hiệu. Mọi người đều hiểu.
Đây là trận chiến mà họ đã chờ đợi bấy lâu. Trận chiến không chỉ để sinh tồn, mà để định nghĩa lại ý nghĩa của sự sống, của vũ trụ. La Chinh vung Nghịch Đạo Chi Kiếm một lần nữa, thân hình anh lao thẳng vào những bàn tay pháp tắc khổng lồ, không chút do dự. Phía sau anh, Liên minh Nghịch Thiên cũng đồng loạt lao lên, mỗi người một hướng, mỗi người một chiêu thức, nhưng tất cả đều hướng về một mục tiêu duy nhất: lật đổ Thiên Đạo.
Cuộc chiến định đoạt Vạn Giới, đã thực sự bước vào giai đoạn khốc liệt nhất.