Nghịch Thiên
Chương 879
La Chinh đứng trên đỉnh cao nhất của Bất Hủ Tháp, ánh mắt xuyên qua tầng tầng lớp lớp hư không, bao quát vô vàn thế giới đang tỏa sáng rực rỡ dưới chân mình. Từng hạt tinh quang li ti, từng dải ngân hà rộng lớn, tất cả đều là thành quả của cuộc chiến sinh tử vừa qua, là những mảnh ghép của một trật tự mới vừa được thiết lập sau khi Thiên Đạo cũ sụp đổ. Hơi thở của sự sống, của tự do và hy vọng đang cuộn trào khắp Vạn Giới, nhưng đi kèm với nó, là một cảm giác bất an kỳ lạ, một bóng tối vô hình đang dần vươn tới.
“Kẻ xâm lấn này…” La Chinh lẩm bẩm, âm thanh trầm thấp hòa vào không gian tĩnh mịch. Anh không còn là thiếu niên phế vật năm xưa, cũng không phải vị cường giả trẻ tuổi ngạo nghễ đạp đổ Thiên Kiêu. Giờ đây, anh là biểu tượng của Nghịch Thiên, là người đã định nghĩa lại khái niệm về số phận. Nhưng gánh nặng trên vai anh không hề nhẹ đi, trái lại, nó càng trở nên đồ sộ hơn bao giờ hết.
Cạnh anh, Lạc Yên, với vẻ đẹp thanh thoát và ánh mắt kiên định, khẽ đặt tay lên vai anh. “Chàng đã cảm nhận được điều gì sao?” Nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy lo lắng. Nàng là người hiểu La Chinh nhất, hiểu được sự mẫn cảm của anh với những biến động của Đại Đạo, đặc biệt là sau khi anh dung hợp được một phần ý chí của Thiên Đạo cũ và tạo ra Nghịch Đạo của riêng mình.
La Chinh gật đầu, không rời mắt khỏi vùng hư không sâu thẳm ngoài rìa Vạn Giới. “Ta đã nói, mọi thứ đều có nguồn gốc và quy luật. Kẻ xâm lấn này cũng vậy. Nó không giống với Thiên Đạo cũ, không phải là một hệ thống muốn kiểm soát và áp đặt. Nó là một thực thể khác, một sự trống rỗng đang tìm cách lấp đầy chính mình bằng cách thôn phệ sự tồn tại.”
Anh đưa tay ra, một dòng ánh sáng huyền ảo uốn lượn quanh các ngón tay, mô phỏng lại những quy luật phức tạp mà anh đã thấu hiểu. “Thiên Đạo cũ, dù tàn bạo, vẫn là một phần của vũ trụ này, tuân theo một số quy tắc cơ bản của sinh diệt và luân hồi. Nhưng thực thể này… nó đến từ một nơi mà những quy tắc đó không tồn tại, hoặc tồn tại theo một cách hoàn toàn khác biệt. Nó là một sự trống rỗng, một cái hố sâu không đáy đang nuốt chửng mọi thứ nó chạm vào, không phải để cai trị, mà để đồng hóa, để biến tất cả thành hư vô.”
Lạc Yên cau mày. “Hư vô? Vậy thì nó sẽ hủy diệt tất cả những gì chàng đã chiến đấu để bảo vệ sao?”
“Đúng vậy. Và thậm chí còn hơn thế nữa,” La Chinh đáp. “Nó không chỉ hủy diệt vật chất, mà còn ăn mòn cả khái niệm, cả ý chí, cả sự tồn tại của Đạo. Nếu chúng ta không tìm hiểu được bản chất của nó, không hiểu được ‘quy luật’ vận hành của nó, chúng ta sẽ không thể đối phó. Đây không còn là cuộc chiến của ý chí chống lại định mệnh, mà là cuộc chiến của sự tồn tại chống lại sự trống rỗng.”
Xa xa, những điểm sáng lung linh của Vạn Giới chợt lay động nhẹ. Một vài thế giới nhỏ hơn, nằm ở rìa ngoài cùng, bỗng nhiên mờ đi, như thể ánh sáng của chúng bị một thứ gì đó vô hình hút cạn. Đó là dấu hiệu đầu tiên, sự khởi đầu của một cuộc diệt vong thầm lặng.
“Phái người đi kiểm tra những giới vực đó. Càng nhanh càng tốt,” La Chinh ra lệnh, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự khẩn trương tột độ. Lập tức, từ Bất Hủ Tháp, những luồng sáng vụt bay đi, đó là các cường giả của Liên minh Nghịch Thiên, những người đã cùng anh trải qua muôn vàn sinh tử, giờ đây là trụ cột của trật tự mới.
Trong những ngày sau đại chiến, Vạn Giới vẫn đang trong giai đoạn tái thiết. Các giới vực bị tàn phá nặng nề đang dần hồi phục nhờ nguồn linh khí dồi dào và sự trợ giúp từ Bất Hủ Tháp – nơi đã trở thành trung tâm quyền lực mới. La Chinh không tự xưng là Thiên Đế, cũng không lập ra một triều đình cai trị. Anh chỉ là một Hộ Đạo Giả, một người dẫn dắt, đảm bảo rằng mỗi thế giới đều có quyền tự do lựa chọn con đường của mình, không bị bất kỳ ý chí nào áp đặt nữa.
Nhưng giờ đây, sự tự do đó lại bị đe dọa bởi một thế lực còn đáng sợ hơn cả Thiên Đạo cũ. Thiên Đạo cũ ít nhất còn có thể hiểu, có thể đối thoại, có thể đánh bại. Còn thực thể này, nó dường như không có ý thức, không có mục đích cá nhân, chỉ là một bản năng nguyên thủy của sự thôn phệ.
Vài canh giờ sau, những cường giả được phái đi trở về, gương mặt tái nhợt và ánh mắt đầy kinh hoàng. Một vị Tiên Đế từ Cổ Tiên Giới quỳ xuống, giọng nói run rẩy. “Bẩm La Tôn Giả, những giới vực đó… đã biến mất. Không phải bị phá hủy, cũng không phải bị dịch chuyển. Chúng giống như… chưa từng tồn tại vậy. Mọi thứ, từ tinh cầu, sinh linh, cho đến cả không gian, linh khí… đều tan biến, để lại một khoảng trống rỗng tuyệt đối trong hư không.”
La Chinh khẽ nhắm mắt. Điều anh lo sợ nhất đã xảy ra. Thực thể này không chỉ là một kẻ xâm lấn thông thường. Nó là một kẻ thôn phệ bản nguyên, một vực sâu nuốt chửng mọi khái niệm. Nếu nó tiếp tục lan rộng, toàn bộ Vạn Giới, thậm chí cả khái niệm về Đạo mà anh đã cố gắng định nghĩa lại, cũng sẽ bị xóa sổ.
“Triệu tập tất cả các Trụ Cột Giới của Liên minh Nghịch Thiên đến Bất Hủ Tháp ngay lập tức,” La Chinh ra lệnh. “Chúng ta cần một cuộc họp khẩn cấp.”
Không lâu sau, các vị cường giả đỉnh cao từ khắp Vạn Giới bắt đầu tề tựu. Có Tiên Đế râu tóc bạc phơ từ Cổ Tiên Giới, có Thần Vương uy nghiêm từ Thần Vực, có Yêu Chủ hùng mạnh từ Vạn Yêu Sâm Lâm, và cả những Dị Nhân Đạo Giả từ các tiểu thế giới mới nổi. Tất cả họ đều từng là những kẻ bị Thiên Đạo cũ chèn ép, hoặc là những người nhìn thấy sự bất công và đứng lên chống lại. Giờ đây, họ tụ họp dưới biểu tượng Nghịch Thiên của La Chinh, mang theo hy vọng và cả nỗi sợ hãi mới.
La Chinh đứng giữa đại điện, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc và xa lạ. “Chúng ta đã chiến thắng Thiên Đạo cũ,” anh bắt đầu, giọng nói vang vọng khắp đại điện, “đã phá vỡ xiềng xích của định mệnh, và mang lại tự do cho Vạn Giới. Nhưng giờ đây, một mối đe dọa mới đã xuất hiện, một mối đe dọa còn lớn hơn, còn khó hiểu hơn bất cứ điều gì chúng ta từng đối mặt.”
Anh kể lại về sự biến mất của các giới vực, về bản chất thôn phệ của thực thể Hư Vô. Cả đại điện chìm vào im lặng, một sự im lặng nặng nề bao trùm. Nhiều người từng trải qua vô số đại kiếp cũng chưa từng nghe đến một kẻ thù có thể xóa sổ cả sự tồn tại như vậy.
“Vậy chúng ta phải làm gì, La Tôn Giả?” Một vị Thần Vương hỏi, giọng nói đầy bất lực. “Nếu nó có thể xóa sổ mọi thứ, kể cả Đạo, thì chúng ta lấy gì để chống lại?”
La Chinh nhìn thẳng vào mắt vị Thần Vương. “Chúng ta sẽ tìm ra quy luật của nó. Như ta đã nói, mọi thứ đều có nguồn gốc. Ngay cả sự trống rỗng cũng phải tuân theo một loại ‘quy luật’ nào đó. Chúng ta sẽ không thể đánh bại nó bằng sức mạnh thuần túy, mà phải bằng sự thấu hiểu. Chúng ta phải tìm cách nhìn xuyên qua bản chất của sự thôn phệ này, tìm ra điểm yếu, hoặc ít nhất là cách để ngăn chặn nó.”
Anh giơ tay lên, trên lòng bàn tay anh, một viên ngọc bội cổ xưa chợt lóe sáng. Đó là Tàn Phiến Ngọc Bội, một trong những cơ duyên đầu tiên đã giúp anh bước lên con đường Nghịch Thiên. Giờ đây, sức mạnh của nó đã được dung hợp hoàn toàn với Đại Đạo của anh, trở thành một phần của anh.
“Ta sẽ dùng mọi thứ mình có, mọi hiểu biết về Đạo mà ta đã tích lũy, để truy tìm nguồn gốc của thực thể này. Nó không thể tự nhiên mà xuất hiện, nó phải có một điểm khởi đầu, một nguyên nhân. Trong khi đó, các ngươi hãy củng cố phòng tuyến Vạn Giới. Tuyển chọn những người mạnh nhất, tinh thông nhất về trận pháp, không gian, và cả những người có thể cảm nhận được sự biến động của hư không. Chúng ta cần một hàng rào bảo vệ kiên cố hơn bao giờ hết, và một hệ thống cảnh báo sớm. Chúng ta phải bảo vệ những gì chúng ta đã chiến đấu để giành lấy.”
Ánh mắt La Chinh kiên định, không một chút dao động. Cuộc chiến với Thiên Đạo cũ đã kết thúc, nhưng hành trình Nghịch Thiên của anh thì không. Nó chỉ mới bước sang một chương mới, một thử thách vĩ đại hơn, đòi hỏi anh không chỉ là một chiến binh, mà còn là một nhà hiền triết, một người khám phá chân lý của vũ trụ. Anh đã định nghĩa lại Thiên, giờ đây, anh phải bảo vệ sự định nghĩa đó khỏi sự xóa sổ tuyệt đối. Cuộc hành trình chống lại hư vô, chỉ mới bắt đầu.