Nghịch Thiên
Chương 863
Vụ nổ từ Nghịch Đạo của La Phàm không phải là một tiếng gầm vang dội đơn thuần, mà là một sự tĩnh lặng kinh hoàng, một khoảnh khắc mà thời gian dường như ngừng lại, rồi vỡ vụn. Khi làn sóng năng lượng mới, hỗn loạn nhưng đầy sinh cơ, tràn ra từ vết nứt của Thiên Đạo, toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới đều chấn động. Không phải là một chấn động vật lý, mà là một sự rung chuyển của quy tắc, của bản chất tồn tại.
Trên bầu trời, những vết nứt khổng lồ như những đường vân của một tấm gương vĩ đại bị đập vỡ, trải dài vô tận. Không gian không chỉ bị xé toạc, mà còn méo mó, bộc lộ những cảnh tượng kỳ dị: một thoáng nhìn thấy những tinh hệ xa lạ, một khoảnh khắc lướt qua những dòng thời gian hỗn loạn, và cả những thực thể vô danh đang gào thét trong cõi Hỗn Độn nguyên thủy. Đó là những gì Thiên Đạo đã dùng sức mạnh của mình để che giấu, để duy trì cái trật tự giả tạo bấy lâu nay. Giờ đây, bức màn đã bị xé toạc.
La Phàm đứng đó, thân thể hắn quả thật đã bị xé rách đến mức kinh hoàng. Da thịt nứt toác, xương cốt lòi ra, máu huyết nhuộm đỏ cả một vùng không gian. Hắn trông như một pho tượng bị đập nát, nhưng lại mang trong mình một ngọn lửa vĩnh cửu. Ánh mắt hắn, dù mang theo nỗi đau đớn tột cùng của việc gánh chịu phản phệ từ Thiên Đạo, lại rực cháy một cách bất khuất, như hai vì sao vừa được khai sinh. Hắn không còn cảm thấy đau đớn, mà chỉ còn cảm nhận được sự bành trướng vô hạn của Nghịch Đạo, thứ Đạo mà hắn đã dùng cả sinh mệnh để tạo nên, đang chảy tràn trong từng thớ thịt, từng tế bào, từng ý niệm.
Hắn đã làm được. Hắn đã rạn nứt Thiên Đạo. Đây không phải là một chiến thắng hoàn toàn, mà là một lời tuyên bố, một dấu mốc không thể quay đầu. Cái gọi là “Thiên Đạo Vĩnh Hằng”, “Thiên Đạo Bất Diệt” giờ đây đã có một vết sẹo không thể xóa nhòa, một lời nhắc nhở rằng không có gì là tuyệt đối, không có gì là không thể bị thách thức.
Từ những vết nứt trên Thiên Đạo, một áp lực khủng khiếp bỗng dội xuống. Đó là sự phẫn nộ của một ý chí siêu việt, của một trật tự bị xúc phạm. Không phải là một đòn tấn công cụ thể, mà là sự phản phệ của chính vũ trụ, của mọi quy tắc tự nhiên. Những tia sét đen kịt, mang theo sức mạnh của hủy diệt nguyên bản, không ngừng giáng xuống La Phàm, cố gắng bóp nát hắn, xóa sổ Nghịch Đạo của hắn khỏi sự tồn tại. Những cơn lốc linh khí hỗn loạn xoáy vặn, cố gắng kéo linh hồn hắn vào cõi hư vô. Ngay cả trọng lực, thời gian và không gian xung quanh hắn cũng như bị điên loạn, cố gắng xé hắn ra thành từng mảnh.
Nhưng La Phàm không lùi bước. Hắn nghiến răng, cơ thể nứt toác của hắn bỗng phát ra một thứ ánh sáng vàng kim yếu ớt nhưng kiên cường. Đó là Nghịch Đạo đang bảo vệ hắn, đang tái tạo hắn ngay cả khi hắn bị hủy diệt. Hắn đã hòa mình vào vết nứt của Thiên Đạo, trở thành một phần của sự hỗn loạn đó, để dẫn dắt nó, để định hướng nó. Hắn không muốn tiêu diệt Thiên Đạo một cách mù quáng, hắn muốn nó phải thay đổi, phải phá vỡ xiềng xích của chính nó để mọi sinh linh có thể tìm thấy con đường của riêng mình.
Trên chiến trường, liên minh Nghịch Thiên đang chiến đấu chống lại các Cổ Thần, Tiên Đế và vô số cường giả được Thiên Đạo ban phước. Khi vết nứt xuất hiện, tất cả đều ngưng trệ. Phe Thiên Đạo, những kẻ tự nhận là “Thiên Mệnh Chi Tử”, những “Hộ Đạo Giả” bỗng nhiên cảm thấy một sự hoang mang tột độ. Niềm tin của họ bị lung lay. Thiên Đạo, thứ mà họ tôn thờ như chân lý tối thượng, bất khả xâm phạm, giờ đây lại đang rạn nứt trước mắt họ. Một vài kẻ yếu ớt hơn thậm chí còn gục xuống, miệng nôn ra máu, linh hồn chấn động vì sự phản phệ của niềm tin sụp đổ.
Ngược lại, các thành viên của liên minh Nghịch Thiên, những kẻ bị ruồng bỏ, những dị nhân, những linh hồn bất khuất, lại bùng lên một ngọn lửa hy vọng chưa từng có. Họ nhìn thấy La Phàm, nhìn thấy vết nứt kia, và họ hiểu. Một phàm nhân, một kẻ bị Thiên Đạo ruồng bỏ, đã làm được điều không tưởng. Hắn đã mở ra một con đường. Sức mạnh của họ bỗng nhiên tăng vọt, không phải do tu vi đột phá, mà là do ý chí, do niềm tin được củng cố. Họ gầm lên, lao vào trận chiến với một tinh thần mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Bạch Hổ, thân thể khổng lồ đầy vết sẹo, gầm lên một tiếng long trời lở đất, móng vuốt xé toạc không gian, đánh bay một vị Tiên Đế đang hoang mang. “La Phàm đã làm được! Đây là cơ hội của chúng ta! Đừng để Thiên Đạo có cơ hội hàn gắn!”
Phượng Hoàng Lửa, với đôi cánh rực cháy, thiêu đốt hàng vạn thiên binh, giọng nói vang vọng như tiếng chuông ngân: “Vì tự do! Vì Đạo của chính mình!”
Các đồng đội của La Phàm, từ Tần Phong, Mộ Dung Tuyết, cho đến những cường giả mới gia nhập liên minh, đều dốc toàn lực. Họ biết rằng đây là khoảnh khắc quyết định. Vết nứt kia chỉ là khởi đầu, nhưng nó là khởi đầu của một cuộc cách mạng vũ trụ. Nếu La Phàm không thể giữ vững, nếu họ không thể bảo vệ vết nứt này, Thiên Đạo sẽ khôi phục, và sự áp bức sẽ còn tàn khốc hơn trước.
Thiên Đạo, với ý chí vô hình nhưng hiện hữu, bắt đầu phản công một cách thông minh hơn. Không còn chỉ là những đòn tấn công hủy diệt đơn thuần, nó bắt đầu triệu hồi những quy tắc nguyên thủy nhất của vũ trụ, những thứ mà từ thuở khai thiên lập địa đã định hình vạn vật. Những dòng năng lượng luân hồi bỗng hiện ra, cố gắng cuốn lấy La Phàm, ép hắn vào vòng xoáy sinh diệt vô tận. Các định luật nhân quả bắt đầu hiện hữu thành những sợi xích vô hình, trói buộc Nghịch Đạo của hắn, cố gắng vặn ngược lại những hành động của hắn. Nó muốn xóa bỏ hành động “Nghịch Thiên” này khỏi dòng chảy thời gian, muốn biến nó thành một sự kiện chưa từng xảy ra.
La Phàm nhắm mắt lại, cảm nhận mọi thứ. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của Thiên Đạo, sự cố chấp của một trật tự đã tồn tại quá lâu. Nhưng hắn cũng cảm nhận được sự bùng nổ của vô số khả năng mới, của những con đường chưa từng được khai phá, đang chờ đợi được định nghĩa. Nghịch Đạo của hắn không phải là sự chống đối mù quáng, mà là một sự tái cấu trúc, một sự mở rộng.
“Thiên Đạo,” La Phàm thì thầm, giọng nói khàn đặc nhưng chứa đựng sức nặng của toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới. “Ngươi đã sai lầm. Ngươi nghĩ ngươi là Đạo, nhưng ngươi chỉ là một quy tắc cũ kỹ, một xiềng xích đã trở nên mục nát. Ta không muốn tiêu diệt ngươi, ta muốn ngươi phải hiểu rằng Đạo không chỉ có một. Vạn vật có vạn Đạo, và mỗi sinh linh đều có quyền định nghĩa Đạo của chính mình!”
Hắn mở bừng mắt, ánh sáng Nghịch Đạo trong hắn bùng cháy dữ dội, không còn là ánh vàng kim yếu ớt mà là một ngọn lửa bảy sắc cầu vồng, tượng trưng cho vô số khả năng. Hắn vươn tay ra, không phải để tấn công, mà để ôm lấy những dòng năng lượng luân hồi, những sợi xích nhân quả. Hắn không chống lại chúng, mà hắn cố gắng lý giải chúng, cố gắng dung hợp chúng vào Nghịch Đạo của mình. Hắn muốn dùng chính quy tắc của Thiên Đạo để phá vỡ Thiên Đạo, để chứng minh rằng ngay cả trong những giới hạn khắc nghiệt nhất, vẫn có con đường để tự do.
Từ sâu thẳm vết nứt của Thiên Đạo, một tiếng rít gào vô hình vang lên, mang theo sự tức giận và sợ hãi. Đó là tiếng gào của một vị thần linh tối cao đang nhận ra sự tồn tại của mình bị đe dọa. Các quy tắc mà nó đã thiết lập từ vô số kỷ nguyên đang bị lung lay. Và La Phàm, kẻ phàm nhân dám Nghịch Thiên, đang trở thành một mối đe dọa lớn hơn bất kỳ thế lực nào trong lịch sử. Hắn không chỉ thách thức, hắn đang tái tạo.
Trận chiến lại bùng nổ dữ dội hơn, nhưng giờ đây, nó mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Không còn là cuộc chiến giữa hai phe đối lập, mà là cuộc chiến giữa một trật tự cũ đang cố gắng duy trì sự sống, và một kỷ nguyên mới đang cố gắng khai sinh. La Phàm, với thân thể tan nát nhưng ý chí kiên cường, đã trở thành ngọn hải đăng cho tất cả những kẻ dám mơ về một tương lai tự do. Hắn là vết nứt, là khởi đầu, là sự thách thức vĩnh hằng đối với cái gọi là “Thiên Mệnh”.
Vết nứt trên Thiên Đạo tiếp tục lan rộng, hút lấy năng lượng từ các giới, từ các tinh hệ. Thiên Đạo đang cố gắng hàn gắn, nhưng mỗi nỗ lực của nó chỉ càng làm vết nứt lớn hơn, vì nó phải đối đầu với Nghịch Đạo của La Phàm, thứ Đạo đã ăn sâu vào chính vết thương đó. Vũ trụ đang gầm thét, vừa đau đớn vừa hân hoan, chứng kiến khoảnh khắc lịch sử khi một phàm nhân, bằng ý chí kiên định, đã khai mở một con đường mà không ai nghĩ là có thể tồn tại.