Nghịch Thiên
Chương 862
Vòng xoáy Hỗn Độn khổng lồ quanh La Phàm không chỉ nuốt chửng vật chất và năng lượng, nó còn xé toạc cả không gian và thời gian. Từng luồng khí tức Hỗn Độn nguyên thủy, mang theo sự hỗn loạn của vũ trụ sơ khai, cuộn trào dữ dội, cuốn bay hàng vạn cường giả của phe Thiên Đạo. Những kẻ tự xưng là tinh anh của Thượng Giới, những vị Tiên Tôn, Thần Vương, dù sở hữu pháp tắc vững chắc đến đâu, cũng cảm thấy Đạo của mình bị lung lay tận gốc khi đối mặt với sự vô thường, vô định của Hỗn Độn.
Một vị Thiên Tôn râu tóc bạc phơ, thân thể bao phủ trong ánh sáng vàng kim, cố gắng thi triển pháp ấn, ngưng tụ một tấm khiên ánh sáng khổng lồ. Nhưng khi vòng xoáy Hỗn Độn chạm tới, tấm khiên vỡ vụn như pha lê, và vị Thiên Tôn kia chỉ kịp thốt lên một tiếng thét kinh hoàng trước khi thân thể tan rã, hóa thành những hạt bụi nguyên tử bị Hỗn Độn nuốt chửng, không để lại bất kỳ dấu vết nào của sự tồn tại.
Đó không chỉ là sức mạnh hủy diệt, đó là sự phủ nhận hoàn toàn mọi trật tự, mọi quy tắc mà Thiên Đạo đã thiết lập. La Phàm đứng giữa tâm bão Hỗn Độn, mái tóc đen tung bay như một ngọn cờ chiến thắng trong cơn phong ba bão táp. Ánh mắt hắn sắc lạnh, kiên định, như một mũi tên xuyên phá mọi ảo ảnh. Hắn không còn là La Phàm của Phàm Trần Khởi Điểm, cũng không phải La Phàm của Vạn Tượng Phong Vân hay Thượng Giới Tranh Bá. Giờ đây, hắn là hiện thân của “Nghịch Đạo”, một ý chí không thể bẻ gãy, một chân lý mới đang được tái định nghĩa.
Từ sâu thẳm Chư Thiên Vạn Giới, một tiếng gầm vang vọng, không phải âm thanh vật lý, mà là một sự chấn động từ sâu trong linh hồn, một sự phẫn nộ của ý chí vũ trụ. “Càn rỡ!”
Hàng ngàn vạn tia sáng từ các cõi giới khác nhau hội tụ, xuyên qua không gian vô tận, tụ lại thành một thực thể khổng lồ giữa hư không. Đó là một bàn tay khổng lồ, được tạo thành từ vô số pháp tắc, quy tắc, và ý chí của Thiên Đạo. Nó không có hình dạng rõ ràng, khi thì là một bàn tay bằng ánh sáng thuần túy, khi lại là một khối năng lượng hỗn độn nhưng lại tuân theo một trật tự tuyệt đối. Bàn tay đó vươn ra, đập thẳng xuống vòng xoáy Hỗn Độn của La Phàm, như muốn nghiền nát mọi sự phản kháng.
“Thiên Đạo đã đích thân ra tay!” Một cường giả phe Nghịch Thiên thốt lên, giọng nói run rẩy. Dù đã chuẩn bị tinh thần cho trận chiến cuối cùng, nhưng việc đối mặt trực tiếp với Thiên Đạo vẫn là một sự kinh hãi không thể diễn tả.
La Phàm không hề nao núng. Hắn biết, đây là cuộc đối đầu mà hắn đã chờ đợi bấy lâu nay. “Thiên Đạo” không phải là một khái niệm trừu tượng, nó có ý chí, có sự tự tôn, và nó sẽ không bao giờ dung thứ cho kẻ nào dám thách thức quyền uy tuyệt đối của nó. Nhưng chính sự “tự tôn” đó lại là điểm yếu của nó. Thiên Đạo đã quá quen với việc áp đặt, quá quen với sự tuân phục, mà quên mất rằng trong vũ trụ này, luôn tồn tại những kẻ dám đi ngược lại dòng chảy.
“Nghịch Đạo của ta, không phải để hủy diệt, mà để tái tạo!” La Phàm gầm lên, tiếng nói vang vọng khắp Chư Thiên Vạn Giới. Vòng xoáy Hỗn Độn của hắn không chỉ xoay tròn tại chỗ, nó bắt đầu bành trướng, nuốt chửng cả những tinh vân, những thiên hà nhỏ bé xung quanh, biến chúng thành một phần của sự hỗn mang nguyên thủy. Khi bàn tay khổng lồ của Thiên Đạo giáng xuống, nó không va chạm với một thực thể cứng rắn, mà chìm vào một khoảng không vô tận, nơi mọi định luật vật lý đều bị bẻ cong, mọi năng lượng đều bị phân rã.
KENG! KENG! KENG!
Những âm thanh chói tai như hàng tỷ thế giới đang va vào nhau, xé rách màng nhĩ của mọi sinh linh. Đó là tiếng va chạm giữa hai loại Đạo đối lập: Đạo của Trật Tự và Đạo của Hỗn Mang. Bàn tay của Thiên Đạo, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể nắm bắt được sự vô định của Hỗn Độn. Nó cố gắng định hình lại, cố gắng áp đặt quy tắc, nhưng mỗi khi nó làm vậy, Hỗn Độn lại biến đổi, lại lách qua kẽ hở, khiến cho mọi nỗ lực đều trở nên vô ích.
La Phàm cảm thấy một áp lực kinh hoàng đè nặng lên toàn bộ cơ thể. Đây là sức mạnh của toàn bộ vũ trụ, của hàng tỷ năm tích lũy quy tắc và trật tự. Xương cốt hắn kêu răng rắc, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng, nhưng ánh mắt hắn vẫn không chút dao động. Hắn biết, hắn không thể lùi. Mỗi một bước lùi của hắn không chỉ là sự thất bại của riêng hắn, mà là sự dập tắt của ngọn lửa tự do trong tim hàng vạn vạn sinh linh đang nhìn vào hắn, đang đặt hy vọng vào hắn.
Các đồng đội của La Phàm, những người đã từng bước sát cánh bên hắn, cũng đang chiến đấu quên mình. Tần Diễm, với Huyết Mạch Viễn Cổ thức tỉnh, biến thành một Phượng Hoàng lửa khổng lồ, thiêu đốt hàng trăm Thần Tướng của Thiên Đạo. Vũ Phong, với kiếm ý vô song, chém ra ngàn vạn kiếm quang, mỗi một đường kiếm đều ẩn chứa sự phản kháng mãnh liệt. Long Ngạo, với thân thể rồng bất diệt, gầm thét, nuốt chửng các pháp tắc của Thiên Đạo, biến chúng thành năng lượng của mình. Họ không mạnh bằng La Phàm, nhưng ý chí của họ không hề kém cạnh. Họ là những hạt giống Nghịch Thiên khác, được La Phàm truyền cảm hứng, và giờ đây, họ đang cùng hắn tạo nên một làn sóng thủy triều có thể lật đổ cả vũ trụ.
Bàn tay của Thiên Đạo bắt đầu run rẩy. Không phải vì sợ hãi, mà vì sự bàng hoàng. Chưa từng có một sinh linh nào, một Đạo nào, có thể đối kháng trực diện với nó lâu đến vậy. Nó đã quen với việc nghiền nát, với việc áp đặt, nhưng La Phàm, với Nghịch Đạo của mình, lại giống như một lỗ đen không đáy, nuốt chửng mọi nỗ lực của nó.
La Phàm cảm nhận được sự dao động trong ý chí của Thiên Đạo. Đây là cơ hội! Hắn hít thở sâu, toàn bộ chân nguyên trong cơ thể, mọi giọt máu huyết mạch, mọi sợi linh hồn đều được huy động tối đa. Hắn không chỉ dùng Hỗn Độn để đối kháng, mà hắn còn dùng nó để “biến đổi”.
“Thiên Đạo tự cho mình là duy nhất, nhưng ta sẽ cho ngươi thấy, có nhiều hơn một con đường!”
Vòng xoáy Hỗn Độn của La Phàm đột nhiên thay đổi. Nó không còn chỉ là một vòng xoáy nuốt chửng, mà bắt đầu phát ra những tia sáng kỳ dị, đa sắc màu, như thể đang tái tạo lại những gì nó đã nuốt vào. Những quy tắc bị phân rã, những năng lượng bị xé nát, giờ đây đang được sắp xếp lại theo một trật tự hoàn toàn mới, một trật tự của “Nghịch Đạo”.
Bàn tay khổng lồ của Thiên Đạo rụt lại. Nó cảm thấy một mối đe dọa thực sự. La Phàm không chỉ muốn phá hủy nó, hắn còn muốn “thay thế” nó. Hắn muốn thiết lập một “Đạo” mới, một “Thiên” mới cho vũ trụ này.
Từ trung tâm bàn tay Thiên Đạo, một luồng sáng chói lòa hơn, hùng vĩ hơn bùng lên. Một con mắt khổng lồ, không có đồng tử, chỉ có một hố đen sâu thẳm, xuất hiện giữa lòng bàn tay. Đó là “Thiên Nhãn”, biểu tượng tối thượng của Thiên Đạo, có khả năng nhìn thấu mọi chân tướng, mọi nhân quả, và phán xét mọi tội lỗi. Thiên Nhãn vừa xuất hiện, toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới đều chìm vào im lặng chết chóc. Mọi thứ dường như ngừng lại, thời gian bị ngưng đọng.
Thiên Nhãn tập trung ánh sáng của nó, một luồng sáng trắng tinh khiết, nhưng mang theo sức mạnh hủy diệt của hàng tỷ ngôi sao, bắn thẳng về phía La Phàm. Đây là đòn đánh mạnh nhất của Thiên Đạo, một đòn đánh không cho phép bất kỳ sự sống nào tồn tại.
La Phàm ngẩng cao đầu. Hắn biết, đòn này không thể tránh. Hắn cũng không muốn tránh. Đây là lúc để chứng minh, Nghịch Đạo của hắn có thể đối kháng với cả phán xét tối cao của Thiên Đạo. “Hỗn Độn Khai Thiên!”
Vòng xoáy Hỗn Độn quanh La Phàm bùng nổ, không còn là một vòng xoáy nữa, mà hóa thành một quả cầu Hỗn Độn khổng lồ, bên trong ẩn chứa vô số vũ trụ con đang hình thành và tan rã. Quả cầu đó va chạm trực diện với luồng sáng của Thiên Nhãn. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm, trước khi một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, xé toạc Chư Thiên Vạn Giới.
Ánh sáng chói lòa bao trùm mọi thứ, khiến mọi giác quan của sinh linh đều tê liệt. Không gian vặn vẹo, thời gian đảo lộn. Các hành tinh nổ tung, các thiên hà sụp đổ, nhưng không phải vì sự hủy diệt, mà vì sự tái tạo. Nơi ánh sáng và Hỗn Độn va chạm, một khe nứt khổng lồ xuất hiện, không phải khe nứt không gian, mà là khe nứt của chính “Đạo”, của chính “Thiên”.
Từ khe nứt đó, những luồng khí tức nguyên thủy, không thuộc về bất kỳ Đạo nào đã biết, bắt đầu tràn ra, mang theo một làn sóng năng lượng mới, một sự khởi đầu mới. La Phàm đứng vững giữa trung tâm vụ nổ, thân thể hắn bị xé rách, nhưng ánh mắt hắn rực cháy hơn bao giờ hết. Hắn đã dùng Nghịch Đạo của mình, không chỉ để chống lại Thiên Đạo, mà còn để mở ra một con đường mới, một khả năng mới cho vũ trụ.
Trận chiến vẫn chưa kết thúc. Nhưng ở khoảnh khắc này, một điều đã rõ ràng: La Phàm đã không chỉ chống lại Thiên Đạo, hắn đã làm rạn nứt nó, và từ vết rạn nứt đó, một kỷ nguyên mới đang hé lộ. Hắn không phải là kẻ sẽ thay thế Thiên Đạo để cai trị, mà là kẻ sẽ phá vỡ xiềng xích, mở ra cánh cửa cho tất cả mọi sinh linh, để tự do định nghĩa Đạo của chính mình. Sự vĩnh hằng của Thiên Đạo đã bị thách thức, và tương lai của Chư Thiên Vạn Giới, giờ đây, nằm trong tay của những kẻ dám Nghịch Thiên.