Nghịch Thiên
Chương 844
Vết nứt trên Con Mắt Thiên Đạo không chỉ là một vết rạn vật lý tầm thường. Đó là một vết thương hằn sâu vào chính luân lý vận hành của vũ trụ, một sự phá vỡ trật tự đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên. Khi những đường nứt đầu tiên xuất hiện, không gian xung quanh La Bàn không chỉ rung chuyển dữ dội mà còn như bị xé toạc thành từng mảnh, lộ ra những vực sâu Hỗn Độn nguyên thủy, nơi mọi quy tắc đều tan biến. Tiếng gầm thét không lời, nhưng mang theo sự phẫn nộ cùng cực của Thiên Đạo, vang vọng khắp Chư Thiên Vạn Giới, khiến vô số tinh cầu run rẩy đến mức sắp vỡ vụn, những dòng sông thời gian bị bóp méo thành những xoáy nước hỗn loạn, và vô số sinh linh quỳ rạp trong nỗi sợ hãi tột cùng, cảm giác như tận thế đã đến.
La Bàn đứng sừng sững giữa trung tâm của sự hủy diệt đang bùng nổ, mái tóc đen nhánh bay phấp phới trong cơn bão năng lượng hỗn loạn. Hắn không hề lùi bước, ánh mắt kiên định, sâu thẳm như vực thẳm Hỗn Độn, xuyên qua những vết nứt đang lan rộng, nhìn thẳng vào sâu thẳm con ngươi khổng lồ đang dần vặn vẹo trong sự kinh hoàng và tức giận. Hắn biết, hành động vừa rồi không phải là một đòn tấn công thuần túy. Hắn đã dùng ý chí của mình, dùng chân lý “tự do” và “ý chí” bất khuất mà hắn đã tôi luyện qua vô số khổ ải và sự ruồng bỏ, để chạm vào điểm yếu cốt lõi của Thiên Đạo – sự cứng nhắc, sự độc đoán, và nỗi sợ hãi mất đi quyền kiểm soát tuyệt đối.
Vết nứt không ngừng lan ra, như những tia sét vàng rực xé toạc màn đêm vũ trụ, chiếu sáng cả những góc tối nhất của Vạn Giới. Nước mắt của Thiên Đạo, những giọt năng lượng nguyên thủy tinh túy nhất tụ lại thành mưa thiên thạch, trút xuống các tiểu thế giới, gây ra những trận đại hồng thủy kinh hoàng nhấn chìm lục địa, núi lửa khổng lồ bùng nổ phá hủy sinh quyển, và sự sụp đổ của vô số nền văn minh cổ đại chỉ trong chớp mắt. Đó là cơn thịnh nộ của một kẻ thống trị bị thách thức đến tận cùng, một sự phản kháng bản năng trước mối đe dọa đến sự tồn tại của chính nó, báo hiệu một cuộc thanh trừng toàn diện.
“Ngươi dám… ngươi dám chạm vào cốt lõi của ta!” Một giọng nói không phải âm thanh, mà là một làn sóng ý niệm mang theo sự áp bức vô hạn, sức nặng của toàn bộ vũ trụ, xuyên thẳng vào tâm trí La Bàn, cố gắng nghiền nát linh hồn hắn. “Phàm nhân thấp kém! Ngươi là một dị số, một sai lầm! Ta là trật tự! Ta là quy tắc! Ngươi sẽ bị nghiền nát thành tro bụi, bị xóa sổ khỏi dòng chảy luân hồi!”
La Bàn bật cười, tiếng cười của hắn dường như cũng mang theo một loại chân lý riêng, một sự coi thường ngạo nghễ, vang vọng giữa những tiếng gầm thét điên cuồng của Thiên Đạo. “Trật tự ư? Quy tắc ư? Ngươi chỉ là một gông xiềng cũ nát, mục ruỗng, giam hãm sự phát triển và tiềm năng vô hạn của vạn vật. Ta không muốn nghiền nát ngươi, Thiên Đạo. Ta muốn ngươi thay đổi. Hoặc ta sẽ thay thế ngươi, thiết lập một trật tự mới, nơi tự do là Đạo!”
Lời tuyên chiến ấy, không chỉ dành cho Thiên Đạo, mà còn dành cho tất cả những kẻ đang lắng nghe khắp Chư Thiên. Từ những Tiên Đế ẩn mình trong Tiên Giới, những kẻ đã từng cúi đầu trước Thiên Mệnh, đến những Thần Vương ngủ say trong Thần Giới, những kẻ đã chứng kiến sự tàn bạo của Thiên Đạo qua hàng triệu năm, cho đến những Yêu Tôn, Ma Chủ đang rình rập trong các vực sâu tăm tối – tất cả đều cảm nhận được sự chấn động này. Một phàm nhân, một dị số, dám tuyên bố muốn thay thế Thiên Đạo, một thực thể siêu việt đã định hình vũ trụ từ thuở khai thiên lập địa! Niềm tin lung lay, sự sợ hãi xen lẫn một tia hy vọng mong manh.
Con Mắt Thiên Đạo chớp động liên hồi, những vết nứt giờ đây không chỉ là những đường thẳng mà còn tạo thành những mạng lưới chằng chịt, khiến nó trông như một viên ngọc vỡ đang cố gắng tự hàn gắn. Từ sâu thẳm bên trong nó, những luồng sáng tối tăm và rực rỡ đan xen bắn ra, tụ lại thành những thực thể khổng lồ, vô định hình nhưng mang sức mạnh kinh hoàng. Đó là những Hộ Vệ Thiên Đạo, những sinh vật được tạo ra từ ý chí và quy tắc của Thiên Đạo, mang hình hài nửa Thần nửa Quỷ, với sức mạnh đủ để hủy diệt một tinh hệ chỉ bằng một cái vẫy tay. Chúng không có linh hồn, không có cảm xúc, không có ý chí riêng, chỉ có duy nhất một mục đích: bảo vệ và duy trì trật tự của Thiên Đạo, xóa sổ mọi dị số.
Hàng vạn Hộ Vệ Thiên Đạo, từ những hình bóng mờ ảo thoắt ẩn thoắt hiện trong không gian, cho đến những cỗ máy chiến tranh khổng lồ bằng năng lượng thuần túy, bắt đầu xuất hiện từ các vết nứt, bao vây La Bàn thành một vòng tròn chết chóc. Mỗi một Hộ Vệ đều mang trong mình một loại quy tắc khác nhau, được Thiên Đạo ban cho sức mạnh tuyệt đối trong lĩnh vực của nó: quy tắc trọng lực có thể bóp méo tinh cầu, quy tắc thời gian có thể đẩy lùi vạn vật về quá khứ, quy tắc không gian có thể tạo ra vô số chiều không gian giam hãm, quy tắc sinh diệt có thể xóa sổ sự sống. Chúng là hiện thân của những xiềng xích mà Thiên Đạo đã giam cầm vũ trụ, là những lưỡi kiếm sắc bén nhất của quyền uy tuyệt đối.
La Bàn không tỏ vẻ ngạc nhiên hay sợ hãi. Hắn đã biết rằng Thiên Đạo sẽ không dễ dàng buông tha. Đây mới chỉ là khởi đầu của trận đại chiến. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận những sợi dây liên kết vô hình đang kéo hắn về phía những người đồng đội, về phía Liên minh Nghịch Thiên đang chờ đợi tín hiệu của hắn khắp Chư Thiên. Tiếng nói của hắn vang lên trong tâm trí tất cả những người trong liên minh, không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời hiệu triệu đầy nhiệt huyết, một ngọn đuốc thắp sáng hy vọng.
“Chiến tranh đã bắt đầu! Hỡi những kẻ mang trong mình ngọn lửa tự do! Hỡi những linh hồn khao khát thoát khỏi gông xiềng! Hãy xé tan màn đêm, phá vỡ xiềng xích! Hãy cho Thiên Đạo thấy, ý chí của sinh linh không thể bị bóp méo, không thể bị giam cầm!”
Lời hiệu triệu của La Bàn như một tia sét đánh xuống, thức tỉnh những ngọn lửa đang âm ỉ cháy trong lòng vô số cường giả. Ở Tiên Giới, Tiên Hoàng Vô Danh, người đã từng bị Thiên Đạo gạt bỏ và phong ấn hàng triệu năm, bỗng nhiên bật cười lớn, khí tức Tiên Vương cuồn cuộn bùng nổ, phá tan phong ấn của một cấm địa cổ xưa. Ở Thần Giới, Thần Chủ Cổ Tộc, người đã mất đi toàn bộ gia tộc và chủng tộc vì sự sắp đặt tàn nhẫn của Thiên Đạo, giương cao chiến kỳ, tập hợp hàng vạn Thần Binh và chiến thuyền không gian. Ở Ma Giới, Ma Tôn Huyết Hải, kẻ luôn khao khát tự do tuyệt đối và phá hoại mọi trật tự, gầm lên một tiếng, mở ra cánh cổng Hỗn Độn, dẫn dắt vô số Ma Tộc hung hãn, khát máu lao ra, sẵn sàng cho một cuộc chiến hủy diệt.
Không chỉ là những cường giả đỉnh cao, mà ngay cả những phàm nhân ở những tiểu thế giới xa xôi nhất, những người đã từng nghe về huyền thoại về “kẻ Nghịch Thiên”, cũng cảm thấy một luồng sức mạnh mới trỗi dậy trong huyết quản. Họ không có sức mạnh để trực tiếp tham gia vào trận chiến cấp độ vũ trụ này, nhưng ý chí của họ, niềm tin của họ vào một tương lai tự do hơn, cũng góp phần tạo nên một làn sóng phản kháng vô hình, lan tỏa khắp Chư Thiên Vạn Giới, làm lung lay nền tảng của Thiên Đạo.
Trở lại nơi La Bàn đang đứng đối mặt với đoàn quân Hộ Vệ Thiên Đạo, Hộ Vệ đầu tiên lao tới, mang theo quy tắc “Suy Yếu” cực đoan, cố gắng tước đi mọi sức mạnh, mọi sinh khí, mọi khái niệm tồn tại của hắn. Nhưng La Bàn chỉ khẽ nhấc tay. Một luồng lực lượng vô hình, không thuộc về bất kỳ quy tắc nào mà Thiên Đạo biết, không thể phân tích hay chống lại, bỗng nhiên bùng nổ từ hắn. Đó là “Nghịch Đạo” của hắn, Đạo của sự phá vỡ, của sự đổi mới, của sự tự do tuyệt đối, đối lập hoàn toàn với mọi nguyên tắc của Thiên Đạo.
Quy tắc “Suy Yếu” va chạm với “Nghịch Đạo” của La Bàn, không tạo ra tiếng nổ hay va chạm vật lý, mà là một sự tiêu biến hoàn toàn, một sự phủ định từ cấp độ cơ bản nhất. Hộ Vệ Thiên Đạo kia, vốn là một thực thể vô hình, bỗng nhiên trở nên hữu hình trong khoảnh khắc, rồi tan rã thành cát bụi vũ trụ, như thể quy tắc tạo ra nó đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn, bị xóa bỏ khỏi sự tồn tại. Nó không bị đánh bại, mà là bị… phủ định, bị tuyên bố là không có thật.
Con Mắt Thiên Đạo chứng kiến cảnh tượng đó, sự phẫn nộ trong nó càng dâng cao, xen lẫn một nỗi sợ hãi nguyên thủy mà nó chưa từng trải qua. Nó không thể hiểu được sức mạnh này của La Bàn. Hắn không tuân theo bất kỳ quy tắc nào mà nó đã thiết lập, hắn thậm chí còn có thể phủ định chính những quy tắc đó. Hắn là một lỗ hổng trong hệ thống, một lỗi sai cần phải bị xóa sổ, bằng mọi giá.
Từ những vết nứt đang ngày càng rộng ra, một luồng năng lượng Hỗn Độn nguyên thủy, đen kịt và vô hạn, bắt đầu tuôn trào ra ồ ạt. Đây là sức mạnh mà Thiên Đạo đã cố gắng phong ấn, tách biệt khỏi sự sống của Vạn Giới từ thuở khai thiên lập địa, coi nó là nguồn gốc của mọi sự hỗn loạn. Nhưng giờ đây, để đối phó với La Bàn, nó buộc phải hé mở những cấm kỵ cổ xưa nhất, triệu hồi những thứ đáng sợ nhất. Không chỉ Hộ Vệ Thiên Đạo, mà cả những Vực Sâu Hỗn Độn, những thực thể bị lãng quên từ thuở khai thiên lập địa, cũng được triệu hồi. Chúng là những cơn ác mộng của vũ trụ, những kẻ hủy diệt không có mục đích, chỉ có bản năng tàn phá và nuốt chửng mọi thứ.
La Bàn cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của Thiên Đạo. Đây không còn là sự tức giận đơn thuần, mà là sự tuyệt vọng, sự sợ hãi tột cùng khi đối diện với một thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của nó. Nó đang dùng mọi thứ nó có, kể cả những thứ nó từng sợ hãi và phong ấn, để bảo vệ sự thống trị của mình. Hắn biết, đây chính là cơ hội của hắn. Cơ hội để lật đổ hoàn toàn trật tự cũ, để tái định nghĩa ý nghĩa của “Thiên”.
Con Mắt Thiên Đạo bỗng nhiên co rút lại, rồi giãn ra một cách dị thường, như thể đang hấp thụ toàn bộ ánh sáng và sự sống từ các thiên hà lân cận. Một vầng sáng chói lòa, màu trắng tinh khiết đến mức gần như trong suốt, nhưng mang theo sự hủy diệt không thể tưởng tượng, bắt đầu tụ lại từ tâm điểm của nó. Đó là “Thiên Phạt Chi Nhãn”, ánh mắt cuối cùng của Thiên Đạo, có thể xóa sổ mọi thứ trong tầm nhìn, ngay cả khái niệm về sự tồn tại, đưa vạn vật trở về hư vô.
La Bàn nâng tay lên cao, không khí xung quanh hắn rung động dữ dội, như thể bản thân không gian đang bị nén lại đến cực hạn. Trong lòng bàn tay hắn, một quả cầu ánh sáng nhỏ bé, màu đen kịt, bắt đầu hình thành và xoay tròn. Đó không phải là năng lượng thông thường, mà là sự tập hợp của “Nghịch Đạo”, sự cô đọng của ý chí tự do và phá vỡ. Nó giống như một Hỗn Độn thu nhỏ, mang trong mình tiềm năng khai thiên lập địa, hoặc hủy diệt tất cả những gì đã tồn tại.
Giữa ánh sáng hủy diệt của Thiên Phạt Chi Nhãn và quả cầu Hỗn Độn của La Bàn, Chư Thiên Vạn Giới nín thở, mọi sự sống đều dường như ngừng lại. Đây là cuộc đối đầu của hai ý chí tối thượng, của hai con đường hoàn toàn đối lập, không thể dung hòa. Một bên là trật tự cũ, muốn duy trì sự kiểm soát tuyệt đối. Một bên là sự khởi đầu mới, khao khát tự do vô hạn. Một bên là sự giam cầm, một bên là sự tự do.
La Bàn mỉm cười, nụ cười của một kẻ đã vượt qua mọi giới hạn, đã nhìn thấu bản chất của “Thiên”, và giờ đây sẵn sàng viết lại định mệnh. Hắn vung tay, quả cầu Hỗn Độn bắn ra, không tiếng động, không chút hào nhoáng, nhưng với một tốc độ vượt qua cả thời gian và không gian, xuyên qua mọi rào cản quy tắc. Nó bay thẳng về phía Thiên Phạt Chi Nhãn, như một hạt giống nhỏ bé mang trong mình sức mạnh lật đổ cả một vũ trụ, một ý niệm đơn thuần nhưng đủ sức thay đổi vạn vật.
Trận chiến định đoạt Vạn Giới, trận chiến tái định nghĩa “Thiên”, đã chính thức bước vào giai đoạn quyết định nhất, nơi số phận của mọi sinh linh sẽ được an bài.