Nghịch Thiên
Chương 838
Cảnh tượng trước mắt không thể dùng lời nào để miêu tả. Một bên là liên minh Nghịch Thiên do La Bàn dẫn đầu, với những cường giả đỉnh cao từ khắp Chư Thiên Vạn Giới, mang theo ý chí phá vỡ xiềng xích. Một bên là vô số Thiên Binh, Thiên Tướng, những pháp tắc hóa hình, và những vị thần linh cổ xưa, lạnh lẽo, đại diện cho Ý Chí Tối Cao của Thiên Đạo.
Tiếng gầm thét của Ma Chủ Cổ Thiên vang vọng như sấm sét giữa không gian hỗn loạn. Thân hình Ma Thần khổng lồ của hắn vung chiến phủ đen kịt, mỗi nhát chém đều xé toạc hư không, nghiền nát hàng ngàn Thiên Binh bằng xương bằng thịt. Các mũi tên pháp tắc bắn tới tấp, nhưng dưới sức mạnh cuồng bạo của Ma Chủ, chúng vỡ tan như pha lê, chỉ để lại những tia sáng vụn vỡ.
Mục Thanh Y ngự trên lưng Băng Phượng Hoàng, thân ảnh thanh thoát mà uy nghi. Băng Phượng Hoàng vỗ cánh, hàng vạn phiến băng tuyết sắc bén như lưỡi đao lao đi, đóng băng không gian, giam cầm những Tiên Tướng mang theo lôi điện. Thanh Y giơ tay, một đóa Băng Liên nở rộ, tỏa ra hàn khí cực độ, phong tỏa một vùng trời rộng lớn, khiến các pháp tắc tự thân cũng phải run rẩy, chậm lại. Nàng không chỉ là chiến sĩ, nàng là hiện thân của sự thanh khiết và hủy diệt trong băng giá.
Tinh Linh Vương Lâm Phong đứng giữa không trung, tay cầm pháp trượng cổ kính. Ánh sáng tinh tú từ khắp các vì sao xa xôi hội tụ về phía hắn, tạo thành một hàng rào phòng thủ vững chắc, không thể xuyên thủng. Khi Thiên Binh lao tới, những tia tinh quang bắn ra, xuyên thủng giáp trụ, hóa giải uy năng. Hắn không tấn công ồ ạt, mà dùng sự tinh túy của vũ trụ để chống đỡ, bảo vệ những đồng minh xung quanh, tạo ra một khu vực an toàn giữa cơn bão táp hủy diệt.
Các cường giả khác cũng không hề kém cạnh. Đại Đế Nhân Tộc hóa thân thành một pho tượng vàng rực, mỗi quyền đánh ra đều mang theo uy lực trấn áp vạn vật. Yêu Hoàng Huyễn Ảnh biến mất rồi lại hiện ra, ám sát từng Tiên Tướng một cách thần tốc. Long Tôn Thôn Thiên gầm thét, thân rồng khổng lồ bay lượn, nuốt chửng từng luồng năng lượng pháp tắc, biến chúng thành sức mạnh của riêng mình. Trận chiến vừa bùng nổ đã đạt đến đỉnh điểm của sự khốc liệt.
La Bàn, đứng ở vị trí trung tâm, cảm nhận rõ ràng từng luồng xung kích va đập vào nhau, từng mảnh hư không tan vỡ, từng hơi thở của sự hủy diệt và tái sinh. Hắn không lập tức xông lên, mà hít sâu một hơi, đôi mắt tĩnh lặng nhìn về phía xa, nơi những tầng mây màu tím đen cuồn cuộn, ẩn chứa một áp lực vô hình nhưng lại hùng vĩ đến đáng sợ. Đó chính là sự hiện thân của Ý Chí Thiên Đạo, thứ mà hắn đã truy cầu, đã đối đầu suốt hàng ngàn năm.
“Thiên Đạo…” Hắn lẩm bẩm, giọng nói bị át đi bởi tiếng nổ vang trời, nhưng nội tâm lại kiên định hơn bao giờ hết. “Ngươi đã thao túng số phận, giam cầm tự do, biến Chư Thiên Vạn Giới thành một sân khấu do ngươi sắp đặt. Giờ đây, sân khấu đó sẽ bị phá hủy.”
La Bàn giơ tay, không phải là một chiêu thức hoa mỹ, mà là một động tác chậm rãi, như đang nâng đỡ cả vũ trụ. Từ trong cơ thể hắn, một loại lực lượng kỳ dị trỗi dậy. Nó không phải là linh khí, không phải là tiên lực, cũng không phải là thần uy. Nó là sự tổng hòa của mọi thứ hắn đã lĩnh ngộ, mọi quy tắc hắn đã phá vỡ, mọi giới hạn hắn đã vượt qua. Đó là “Nghịch Đạo”, con đường mà hắn tự mình mở ra, đối lập với quy tắc Thiên Đạo.
Nghịch Đạo của La Bàn không mang theo màu sắc rực rỡ, mà chỉ là một luồng khí đen trắng đan xen, tĩnh lặng nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của sự hủy diệt và sáng tạo. Khi luồng Nghịch Đạo này lan tỏa, không gian xung quanh La Bàn dường như bị bóp méo, các pháp tắc của Thiên Đạo tự động lùi bước, né tránh như sợ hãi. Nó giống như một lỗ đen vô tận, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi quy tắc.
Từ sâu thẳm tầng mây tím đen, một tiếng gầm rống vô hình vang lên, không phải bằng âm thanh, mà bằng sự chấn động trực tiếp vào linh hồn. Đó là sự phẫn nộ của Thiên Đạo, khi cảm nhận được sự tồn tại của một thứ có thể đối kháng với nó. Vô số pháp tắc ngưng tụ, tạo thành những sợi xích ánh sáng khổng lồ, lao thẳng về phía La Bàn, muốn trói buộc, muốn nghiền nát hắn.
La Bàn không hề né tránh. Hắn vươn ngón tay, điểm nhẹ vào không trung. Ngay lập tức, những sợi xích pháp tắc kia, vốn là hiện thân của quy tắc vũ trụ, bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Chúng tự va vào nhau, tự hủy diệt, tạo ra những vụ nổ nhỏ nhưng vô cùng mạnh mẽ. Không phải hắn phá hủy chúng, mà hắn đã làm méo mó, làm đảo lộn quy tắc vận hành của chúng.
“Đây là sự khinh miệt của ngươi sao?” Một giọng nói trầm thấp, cổ xưa vang lên từ sâu trong tầng mây. Giọng nói đó không có chủ thể, nhưng lại mang theo uy áp của toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới. “Một phàm nhân dám vọng tưởng thay đổi trật tự đã tồn tại hàng tỷ năm?”
La Bàn mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự kiên định và một chút khinh miệt ngược lại. “Trật tự mục nát, Thiên Đạo bất công, sớm muộn cũng sẽ bị lật đổ. Ngươi tự xưng là Đạo, nhưng lại là kẻ gông xiềng mọi sinh linh. Ta không phải phàm nhân, ta là người viết lại cuốn sách của vũ trụ này!”
Nói đoạn, La Bàn không còn giữ thái độ thủ thế. Hắn tiến lên một bước, thân ảnh như dung nhập vào hư không. Luồng Nghịch Đạo trên người hắn bùng nổ, hóa thành một cơn lốc xoáy đen trắng khổng lồ, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi. Cơn lốc xoáy đó không chỉ phá hủy vật chất, mà còn làm tan rã cả những quy tắc tồn tại, biến những khu vực nó đi qua thành một vùng hỗn độn nguyên thủy.
Ma Chủ Cổ Thiên thấy La Bàn hành động, gầm lên một tiếng, chiến phủ trong tay hóa thành một vầng trăng máu, chém xuống một cách không kiêng nể. “Ma Đạo vô biên, Cổ Thiên tẫn diệt!” Hắn xông thẳng vào hàng ngũ Thiên Binh, mở đường cho La Bàn. Mục Thanh Y và Băng Phượng Hoàng cũng theo sát, dùng hàn khí đóng băng và phá vỡ những kết giới phòng thủ của Thiên Đạo.
Tinh Linh Vương Lâm Phong nâng pháp trượng, hàng loạt tinh cầu nhỏ được tạo ra, mỗi tinh cầu mang theo sức nặng của một thế giới, va chạm vào những thực thể pháp tắc khổng lồ của Thiên Đạo, tạo ra những vụ nổ chấn động. Liên minh Nghịch Thiên, dưới sự dẫn dắt của La Bàn, không hề sợ hãi trước sức mạnh áp đảo của Thiên Đạo, mà ngược lại, càng chiến càng dũng mãnh.
Từ tầng mây tím đen, một bàn tay khổng lồ bằng ánh sáng vàng rực vươn ra, bàn tay đó không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, nhưng mỗi ngón tay đều đại diện cho một loại pháp tắc tối thượng: Sinh, Diệt, Luân Hồi, Nhân Quả, Thời Không. Bàn tay đó chậm rãi vỗ xuống, muốn nghiền nát La Bàn và toàn bộ liên minh Nghịch Thiên.
La Bàn cảm nhận được áp lực kinh hoàng từ bàn tay đó. Đây không còn là sức mạnh của Tiên Đế hay Cổ Thần, đây là trực tiếp ý chí của Thiên Đạo hóa hình. Mọi sinh linh trong Chư Thiên Vạn Giới, dù mạnh đến đâu, cũng sẽ tan biến dưới một đòn này. Nhưng La Bàn không lùi bước.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Nghịch Đạo trong cơ thể hắn bùng phát đến cực hạn. Hắn không chống đỡ bằng sức mạnh, mà bằng sự đảo ngược. Khi bàn tay khổng lồ gần chạm tới, La Bàn vươn hai tay ra, như muốn ôm trọn cả vũ trụ. Từ trong lòng bàn tay hắn, một vòng xoáy Nghịch Đạo khổng lồ hơn nữa hiện lên, không ngừng xoay chuyển. Vòng xoáy này không hủy diệt, mà nó làm biến đổi.
Bàn tay pháp tắc của Thiên Đạo, khi chạm vào vòng xoáy Nghịch Đạo của La Bàn, không bị phá hủy ngay lập tức. Thay vào đó, những pháp tắc cấu thành nên nó bắt đầu biến dạng, từ quy tắc Sinh biến thành Diệt, từ Thời Gian biến thành Hư Vô, từ Nhân Quả biến thành Vô Định. Toàn bộ bàn tay bắt đầu tự tan rã từ bên trong, không phải vì sức mạnh đối kháng, mà vì quy tắc cấu thành của nó bị đảo ngược.
Tiếng gầm thét từ Thiên Đạo trở nên dữ dội hơn, không còn là sự uy nghi lạnh lẽo, mà là một sự tức giận tột độ. Cái “Thiên” đã quen với việc áp đặt và thống trị, giờ đây lại bị chính quy tắc của mình phản bội. Đây là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được.
La Bàn cảm thấy toàn thân đau nhức, nhưng tinh thần lại phấn chấn. Hắn biết, hắn đã chạm đến bản chất của Thiên Đạo. Trận chiến này không chỉ là về sức mạnh, mà còn là về sự định nghĩa. Định nghĩa ai mới là kẻ nắm giữ chân lý, ai mới là kẻ có quyền viết lại số phận.
“Ngươi đã sai lầm khi nghĩ rằng mình là duy nhất!” La Bàn hét lớn, giọng nói vang vọng khắp Chư Thiên Vạn Giới, truyền đến tai của từng sinh linh đang dõi theo trận chiến. “Ta sẽ cho ngươi thấy, tự do mới là Đạo tối thượng!”
Bàn tay pháp tắc của Thiên Đạo cuối cùng cũng tan rã hoàn toàn thành những mảnh vỡ ánh sáng, rơi xuống như mưa sao băng, nhưng không phải là vẻ đẹp lộng lẫy, mà là sự tàn lụi của một trật tự. Tuy nhiên, sự tan rã đó chỉ là khởi đầu. Từ sâu trong tầng mây tím đen, một luồng áp lực mới, còn mạnh mẽ hơn, còn cổ xưa hơn, đang thức tỉnh. Thiên Đạo không dễ dàng bị đánh bại, và nó sẽ tung ra những đòn mạnh nhất để bảo vệ sự tồn tại của mình. Trận chiến “Hỗn Độn Khai Thiên” chỉ vừa mới bắt đầu, và tương lai của Vạn Giới vẫn còn là một dấu hỏi lớn.