Nghịch Thiên
Chương 828
Uy áp từ Thiên Chủ không giống bất kỳ sức mạnh nào La Chinh từng đối mặt. Nó không phải là linh khí cuồng bạo, không phải là thần thông hủy diệt, cũng không phải là ý chí cường đại của một cường giả. Nó là sự đè nén của tồn tại, của chân lý. Tựa như một con cá đang cố bơi ngược dòng nước chảy siết của cả đại dương, nhưng dòng nước đó không chỉ là vật chất, mà còn là chính định luật của sự vận động, là nguyên tắc tồn tại của nước.
Mỗi thớ thịt, mỗi sợi gân, mỗi hạt bụi linh hồn trong La Chinh đều bị nghiền ép. Hắn cảm thấy mình như một trang giấy mỏng manh đang bị kẹp giữa hai tảng đá vũ trụ. Hắn không thể thở, không thể nhúc nhích, thậm chí ý niệm cũng trở nên chậm chạp đến đáng sợ. Đây là sự áp bức của “Thiên”, của “Đạo”, của cái mà Vạn Giới đã tồn tại và tuân theo từ thuở hồng hoang.
Nhưng ý chí của La Chinh… ý chí đó không hề nao núng. Nó là ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối vô tận, là tiếng gầm thét phản kháng giữa sự tĩnh lặng của hủy diệt. Hắn đã trải qua quá nhiều, mất mát quá nhiều, chỉ để đến được khoảnh khắc này. Khoảnh khắc đối mặt với nguồn gốc của mọi bất công, của mọi định mệnh bị sắp đặt.
Một giọng nói vang vọng trong tâm trí La Chinh, không phải bằng âm thanh, mà bằng ý niệm thuần túy. Nó cổ xưa như vũ trụ, uy nghiêm như chân lý, và lạnh lẽo như hư vô.
“Phàm nhân… ngươi là một sai số.”
La Chinh nghiến răng, cố gắng vận chuyển chút linh lực cuối cùng để chống đỡ, nhưng dường như mọi nỗ lực đều vô vọng trước uy áp tuyệt đối này. “Sai số… thì sao?” Hắn cố gắng truyền đi ý niệm phản kháng, dù cho nó yếu ớt đến mức nào.
“Ngươi phá vỡ trật tự. Ngươi làm nhiễu loạn quy luật. Sự tồn tại của ngươi là một vết nhơ trên bản đồ của Đạo.” Giọng nói của Thiên Chủ tiếp tục, không có cảm xúc, chỉ có sự phán xét tuyệt đối. “Ngươi là một hạt bụi muốn thách thức đại dương. Ngươi là một đốm lửa muốn thiêu rụi tinh không.”
Từng lời của Thiên Chủ như những nhát búa giáng thẳng vào linh hồn La Chinh, cố gắng đánh tan ý chí phản kháng của hắn. Hắn cảm thấy ký ức về quá khứ, về những người hắn yêu thương, những trận chiến hắn đã trải qua, đang bị xóa mờ, bị phủ lấp bởi một màu xám xịt của sự vô vọng.
“Trật tự là vĩnh hằng. Quy luật là bất biến. Thiên Đạo là chân lý duy nhất.”
La Chinh đột nhiên bật cười, một tiếng cười khẩy đầy ngạo nghễ, dù cho cổ họng hắn đang khô khốc và cơ thể hắn đang run rẩy. “Nếu trật tự đó là áp bức, nếu quy luật đó là bất công, nếu chân lý đó là dối trá… thì ta thà làm vết nhơ, thà làm hạt bụi, thà làm đốm lửa, còn hơn là một phần của cái gọi là ‘vĩnh hằng’ mục nát đó!”
Cùng với lời nói đó, một luồng sức mạnh vô hình khác bắt đầu bùng nổ từ sâu thẳm linh hồn La Chinh. Đó không phải là linh lực hay thần lực thông thường. Đó là ý chí. Ý chí của một kẻ dám Nghịch Thiên. Ý chí của hàng vạn sinh linh bị xiềng xích bởi định mệnh. Ý chí của những kẻ đã bị Thiên Đạo ruồng bỏ nhưng vẫn khao khát tự do.
Nó là “Nghịch Đạo”.
Từng sợi “Nghịch Đạo” màu đen tuyền nhưng rực rỡ như những tia sét, bắt đầu lan tỏa từ cơ thể La Chinh. Chúng không hủy diệt, không xung đột trực tiếp với uy áp của Thiên Chủ, mà lại có vẻ như đang “uốn cong” nó, “bẻ gãy” nó, tạo ra những khe hở trong bức tường áp lực tuyệt đối. Giống như một cái cây non yếu ớt nhưng kiên cường, đâm xuyên qua lớp bê tông cứng rắn, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự kiên trì và một nguyên tắc sống khác biệt.
“Ngươi… dám?” Giọng nói của Thiên Chủ lần đầu tiên lộ ra một tia bất ngờ, một sự khó hiểu. Nó không phải là giận dữ, mà là sự bối rối trước một hiện tượng nằm ngoài mọi tính toán, mọi quy luật của nó.
La Chinh hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình như được giải tỏa đôi chút. Dù vẫn còn bị đè nén, nhưng hắn đã có thể vận chuyển năng lượng. Mọi tế bào trong cơ thể hắn, vốn đang kêu gào phản đối, giờ đây lại hưởng ứng, cùng với “Nghịch Đạo” của hắn, tạo thành một lá chắn kiên cố.
Hắn vươn tay ra, một động tác đơn giản nhưng lại dường như chống lại toàn bộ vũ trụ. Trên lòng bàn tay hắn, một quả cầu năng lượng màu đen tuyền từ từ hình thành, không có hào quang chói lọi, không có dao động dữ dội, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ, một sức mạnh có thể làm méo mó cả không gian và thời gian.
Đây là “Hỗn Độn Nghịch Ấn”, chiêu thức đỉnh cao mà La Chinh đã dung hợp từ vô số công pháp, kết hợp với tinh hoa của “Nghịch Đạo” của hắn. Nó không chỉ là một đòn tấn công, mà là một sự phủ nhận. Phủ nhận mọi quy luật, mọi trật tự.
“Thiên Đạo là chân lý duy nhất ư?” La Chinh ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao găm xuyên thủng hư không. “Vậy thì hôm nay, ta sẽ chứng minh cho ngươi thấy, có những chân lý khác. Có những con đường khác. Và có những kẻ dám Nghịch Thiên!”
Quả cầu “Hỗn Độn Nghịch Ấn” từ từ bay lên, không nhanh, không chậm, nhưng mỗi một tấc di chuyển đều tạo ra những vết nứt vô hình trong không gian, như thể nó đang đi ngược lại với dòng chảy của thời gian và không gian. Nó bay thẳng về phía nguồn gốc của uy áp, về phía nơi mà La Chinh cảm nhận được sự hiện diện của Thiên Chủ.
Trên chiến trường Hỗn Độn Khai Thiên, nơi hàng tỷ sinh linh đang giao tranh, tất cả dường như đều dừng lại trong một khoảnh khắc. Không ai nhìn thấy La Chinh đang đối mặt với cái gì, nhưng mọi cường giả, từ Thiên Thần đến Cổ Thần, từ Tiên Đế đến Ma Quân, đều cảm nhận được một sự thay đổi khó hiểu trong Đạo vận hành của vũ trụ. Một sự xáo trộn, một sự bất thường chưa từng có.
Các Thiên Thần đang chiến đấu với liên minh Nghịch Thiên đột nhiên khựng lại, ánh mắt tràn đầy sự hoang mang. Uy áp từ Thiên Chủ đã bao trùm toàn bộ chiến trường, nhưng giờ đây, một luồng sức mạnh khác, đối nghịch nhưng cũng không kém phần hùng vĩ, đang trỗi dậy, tạo thành một vòng xoáy hỗn loạn ngay trung tâm vũ trụ.
La Chinh, một mình hắn, đang đối đầu với “Thiên”. Cuộc chiến không còn là của một cá nhân với một thế lực, mà là của một ý chí với một trật tự, của một chân lý mới với một chân lý cũ. Trận chiến Hỗn Độn Khai Thiên đã thực sự bước vào giai đoạn quyết định, giai đoạn mà số phận của Vạn Giới sẽ được định đoạt, không phải bởi sức mạnh đơn thuần, mà bởi sự lựa chọn, bởi ý chí Nghịch Thiên.
“Ngươi sẽ thất bại.” Giọng nói của Thiên Chủ vẫn vang vọng, nhưng lần này, nó không còn là sự phán xét tuyệt đối, mà là một lời cảnh báo, mang theo một chút gì đó của sự kiên định không lay chuyển. “Ngươi không thể thay đổi cái đã được định đoạt.”
“Ta sẽ không thay đổi cái đã định đoạt,” La Chinh đáp lại, “mà ta sẽ định đoạt lại tất cả!”
Quả cầu “Hỗn Độn Nghịch Ấn” cuối cùng cũng chạm vào “bức tường” uy áp vô hình của Thiên Chủ. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có hào quang chói lọi. Chỉ có một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Rồi sau đó, một vết nứt, nhỏ bé như sợi tóc, nhưng lại lan rộng nhanh chóng, xuất hiện trên “bức tường” chân lý tuyệt đối đó. Vết nứt đó không phải là sự phá hủy vật chất, mà là sự lung lay của chính khái niệm, của chính quy tắc tồn tại.
Vũ trụ run rẩy. Các hành tinh xa xôi bỗng nhiên mất đi quỹ đạo. Các quy tắc thời gian và không gian đột nhiên trở nên mơ hồ. Thiên Chủ, lần đầu tiên sau vô số kỷ nguyên, cảm thấy một “sai số” thực sự đang đe dọa đến bản thể của nó.
Đây mới chỉ là sự khởi đầu của một cuộc chiến không thể tưởng tượng, một cuộc chiến không chỉ định đoạt Vạn Giới, mà còn định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.