Nghịch Thiên
Chương 821
Bước chân của La Chinh nhẹ nhàng như không, nhưng lại mang theo sức nặng của một kỷ nguyên đã khép lại và một hành trình mới vừa mở ra. Màn đêm vô tận của những vũ trụ chưa biết không phải là một khoảng không đen kịt trống rỗng, mà là một biển lớn của những tinh vân rực rỡ, những dải thiên hà xoáy ốc đủ mọi màu sắc, và vô số những ánh sao lấp lánh như bụi kim cương được rắc vãi trên tấm lụa đen huyền ảo.
Hắn không cảm thấy sự dịch chuyển không gian hay một cánh cổng nào đóng lại phía sau. Mọi thứ chỉ đơn giản là… thay đổi. Cái “Thiên” mà hắn đã từng đối đầu, đã từng định nghĩa lại ở quê nhà, giờ đây tựa như một hạt bụi nhỏ trong bức tranh vĩ đại này. Cảm giác quen thuộc của linh khí nơi cố hương đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một loại năng lượng nguyên thủy, thuần túy và hoang dã hơn rất nhiều, thấm đẫm vào từng tế bào, từng lỗ chân lông của hắn.
La Chinh hít một hơi thật sâu. Không khí ở đây không có, nhưng hắn vẫn làm vậy theo thói quen. Từng luồng năng lượng lạ lẫm ấy tràn vào cơ thể, khiến đan điền của hắn khẽ rung động. Đó không phải là linh khí, không phải là tiên khí, cũng không phải là thần lực mà hắn từng biết. Nó mang một cái tên khác, một bản chất khác, nhưng rõ ràng là nguồn sống, nguồn sức mạnh của những tồn tại ở đây. Hắn thầm gọi nó là “Nguyên Khí Vũ Trụ”.
Xung quanh hắn, những luồng sáng mờ ảo trôi dạt, tựa như những dòng sông tinh vân chảy chậm rãi. Một số dòng chảy hội tụ lại, tạo thành những xoáy nước năng lượng khổng lồ, đủ sức nghiền nát một hành tinh. La Chinh cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm tàng, nhưng đồng thời cũng là sự hấp dẫn mãnh liệt từ những xoáy nước ấy. Đó là những nơi ẩn chứa sức mạnh khôn cùng, những bí ẩn chờ được khám phá.
“Vậy ra, đây là ‘Vạn Thiên’…” Hắn lẩm bẩm, giọng nói hòa vào sự tĩnh lặng vô biên của vũ trụ. “Cái ‘Thiên’ mà ta đã đối mặt chỉ là một phần nhỏ của bức tranh này. Liệu ở đây, ‘Thiên’ là gì? Là những quy tắc vận hành vũ trụ này, hay là một thực thể tối cao nào đó đang chi phối mọi sinh linh?”
Trái tim hắn không còn sự vội vã của kẻ muốn báo thù, không còn gánh nặng của người muốn giải cứu thế giới. Giờ đây, hắn chỉ là một lữ khách, một kẻ “Nghịch Thiên” mang trong mình khao khát khám phá và thấu hiểu. Cái không biết, như hắn đã tự nhủ, chính là điều thú vị nhất.
Hắn vươn tay ra, một dòng Nguyên Khí Vũ Trụ mờ ảo lượn lờ quanh đầu ngón tay hắn. Hắn thử vận chuyển công pháp của mình. Kinh mạch trong cơ thể hắn lập tức phản ứng, hấp thu Nguyên Khí một cách chậm rãi nhưng chắc chắn. Cảm giác này thật kỳ lạ. Công pháp của hắn vẫn hiệu quả, nhưng quá trình hấp thu dường như gặp phải một sự kháng cự vô hình. Giống như một chiếc tàu được thiết kế để đi trên sông, giờ đây lại đang cố gắng lướt trên đại dương.
La Chinh nhắm mắt lại, cảm nhận kỹ lưỡng hơn. Hắn không chỉ cảm nhận năng lượng, mà còn cảm nhận được “Đạo” ở nơi đây. Mỗi vũ trụ, mỗi giới vực đều có “Đạo” của riêng nó, những quy tắc vận hành cơ bản. “Đạo” ở quê hương hắn là một “Thiên Đạo” đã bị biến dạng, bị thao túng. Còn ở đây, “Đạo” có vẻ nguyên thủy hơn, hoang dã hơn, nhưng cũng vô cùng phức tạp và khó nắm bắt.
Sức mạnh “Nghịch Đạo” trong huyết mạch hắn khẽ trỗi dậy, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm. Chính nó đã giúp hắn cảm nhận được sự khác biệt này. “Nghịch Đạo” không phải là một công pháp, mà là một bản năng, một sự thấu hiểu sâu sắc về cách phá vỡ và định hình lại quy tắc. Ở nơi xa lạ này, “Nghịch Đạo” của hắn dường như đang được kích thích, muốn bùng nổ để thích nghi.
Hắn mở mắt. Ánh mắt sâu thẳm quét qua không gian vô tận. Hắn không thể cứ đứng yên mãi ở đây. Hành trình “Du Hành Vạn Thiên” cần một điểm khởi đầu. Hắn chọn một hướng bất kỳ, hướng về phía một dải ngân hà xa xôi đang tỏa ra ánh sáng xanh lục kỳ lạ. Ánh sáng ấy không lấp lánh như những vì sao khác, mà như một ngọn lửa u ám, mời gọi và đầy bí ẩn.
Hắn bắt đầu di chuyển. Tốc độ của hắn vẫn kinh người, nhưng dường như không gian ở đây co giãn một cách kỳ lạ. Khoảng cách không còn là khái niệm tuyến tính. Một bước chân có thể vượt qua hàng triệu dặm, nhưng cũng có thể bị giam cầm trong một khoảnh khắc vô tận. Đây chính là đặc tính của “Đạo” nơi đây, một sự bẻ cong của vật lý mà hắn chưa từng trải qua.
Khi hắn đang di chuyển, một cảm giác lạnh lẽo bất chợt xuyên qua linh hồn. Đó không phải là cái lạnh của nhiệt độ, mà là sự trống rỗng, sự cô độc tột cùng. Hắn quay đầu lại, không có gì. Nhưng rồi, từ một khoảng không dường như trống rỗng, một cái bóng đen khổng lồ lướt qua tầm mắt hắn. Nó nhanh đến mức hắn gần như không kịp nhìn thấy rõ hình dạng, chỉ là một khối u ám, nuốt chửng ánh sáng và để lại một vệt tối đằng sau.
La Chinh lập tức đứng khựng lại. Hắn cảm nhận được một sự uy hiếp đáng sợ từ cái bóng đó. Đó là một sinh vật, hay một thực thể vũ trụ? Nó mang theo một loại năng lượng hoàn toàn khác biệt, cổ xưa và tàn độc. Nó không giống bất kỳ yêu thú hay ma vật nào hắn từng đối mặt. Nó giống như một phần của chính bóng tối vũ trụ, một kẻ săn mồi ẩn mình trong màn đêm vĩnh cửu.
Hắn không đuổi theo, cũng không né tránh vội vàng. Hắn chỉ đứng yên đó, cố gắng hấp thu thông tin. Cái bóng kia đã biến mất vào những dải tinh vân xa xôi, nhưng cảm giác lạnh lẽo và nguy hiểm vẫn còn đọng lại trong không gian. Hắn nhận ra, Vạn Thiên này không chỉ có vẻ đẹp hùng vĩ mà còn ẩn chứa những hiểm họa khôn lường, những sinh vật vượt xa mọi tưởng tượng của hắn.
“Đây mới là khởi đầu thực sự,” La Chinh thầm nghĩ. “Cái ‘Thiên’ mà ta đã chiến thắng chỉ là một con sông nhỏ. Đại dương này… rộng lớn hơn rất nhiều.”
Hắn tiếp tục hành trình, thận trọng hơn nhưng không hề chùn bước. Mỗi bước chân là một sự thử thách, một sự khám phá. Cái bóng đen vừa rồi đã cho hắn một bài học đầu tiên: sự sống ở đây muôn hình vạn trạng, và sự nguy hiểm cũng vậy. Hắn không thể dùng kinh nghiệm cũ để đối phó với những điều mới mẻ này.
Dải ngân hà xanh lục kia giờ đây đã gần hơn một chút, ánh sáng của nó càng lúc càng rõ nét. Hắn thấy những hành tinh quay quanh một ngôi sao trung tâm, nhưng không phải là những hành tinh đá hay khí quen thuộc. Chúng là những khối tinh thể khổng lồ, phát ra ánh sáng lập lòe, xoay tròn như những viên ngọc quý. Một số hành tinh dường như được bao phủ bởi những khu rừng ánh sáng, trong khi số khác lại là những sa mạc kim loại phát sáng.
Hắn cố gắng dò xét bằng thần thức, nhưng thần thức của hắn bị một lớp năng lượng vô hình cản trở, chỉ có thể vươn tới một khoảng cách nhất định. Điều này cho thấy, các thế giới ở đây có những cơ chế bảo vệ riêng, hoặc có những quy tắc không gian khác biệt. Hắn phải tiếp cận gần hơn, hoặc tìm cách phá vỡ rào cản này.
Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm nhận được một luồng ý niệm yếu ớt, tựa như một tiếng gọi vọng từ rất xa, từ sâu bên trong dải ngân hà xanh lục ấy. Đó không phải là một lời nói, mà là một cảm xúc, một sự khao khát, một nỗi đau. Nó như một sợi dây vô hình, kéo lấy tâm trí hắn, mời gọi hắn đi sâu hơn vào bí ẩn.
La Chinh nhíu mày. Một luồng ý niệm có thể truyền tới hắn từ khoảng cách xa như vậy, chứng tỏ nó phải rất mạnh mẽ, hoặc thế giới kia có một cách thức đặc biệt để liên lạc. Liệu đây có phải là một cái bẫy, hay một cơ duyên? Với bản tính của một kẻ “Nghịch Thiên”, hắn không ngần ngại trước những điều chưa biết.
“Được thôi,” hắn tự nhủ, một nụ cười mỉm hiện lên trên môi. “Hãy xem, Vạn Thiên này có gì để dạy ta, và ‘Thiên’ ở đây… sẽ được định nghĩa như thế nào.”
Hắn tăng tốc, lao thẳng về phía dải ngân hà tinh thể xanh lục, như một mũi tên xuyên qua màn đêm vô tận. Hành trình của La Chinh, người định nghĩa lại “Thiên”, giờ đây thực sự đã bắt đầu, giữa biển cả của những vũ trụ không ngừng chuyển động và biến đổi. Phía trước hắn, không chỉ có những ngôi sao chưa từng được khám phá, mà còn là những chân lý mới, những quy tắc mới, và có lẽ, một “Thiên” hoàn toàn khác biệt đang chờ đợi để bị thách thức.