Nghịch Thiên
Chương 810
Không gian xung quanh La Chinh đông cứng lại, không phải vì áp lực vật lý, mà là một sự ngưng đọng của thời gian, của mọi quy tắc. Đây là sự phẫn nộ của Thiên Đạo, không phải một tiếng gầm thét hữu hình, mà là một ý chí tuyệt đối, lạnh lẽo và vô biên, đang cố gắng bóp nghẹt sự tồn tại của hắn. Chư Thiên Vạn Giới im bặt, như thể hàng tỷ sinh linh cùng lúc nín thở, chờ đợi phán quyết.
Nhưng La Chinh không hề nao núng. Trong đôi mắt thâm sâu của hắn, không có sự sợ hãi, chỉ có ngọn lửa bùng cháy của ý chí nghịch chuyển. Hỗn Độn Khai Thiên không chỉ là một công pháp, mà là một trạng thái tồn tại, một lời tuyên bố. Nó là sự hỗn mang nguyên thủy trước khi vạn vật thành hình, và cũng là tiềm năng vô hạn để kiến tạo nên tất cả. Giờ đây, La Chinh chính là hiện thân của nó.
Từ sâu thẳm đan điền, nơi Hỗn Độn Chi Hải cuồn cuộn không ngừng, một luồng khí tức nguyên thủy bùng nổ. Nó không mang màu sắc cụ thể, không có hình dạng rõ ràng, nhưng lại mang theo sức nặng của toàn bộ vũ trụ chưa hình thành. Luồng khí tức đó va chạm với sự đông cứng của Thiên Đạo. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có tia sáng chói lòa, chỉ có sự tan rã không tiếng động. Quy tắc bị ngưng đọng bởi Thiên Đạo bắt đầu vặn vẹo, méo mó, rồi vỡ vụn như những tấm gương vô hình.
Thiên Đạo phản ứng. Một luồng lực lượng vô hình nhưng hùng vĩ hơn gấp vạn lần, tựa như áp lực của hàng trăm Đại Thế Giới cùng lúc đè nặng, giáng xuống La Chinh. Đó là ý chí thuần túy của sự hủy diệt, ý định quét sạch mọi dị số, mọi kẻ dám thách thức trật tự đã được định sẵn. Những vết nứt li ti bắt đầu xuất hiện trên không gian xung quanh La Chinh, không phải do va chạm vật lý, mà là do sự chênh lệch quá lớn giữa hai loại “Đạo” đang đối đầu.
La Chinh gầm nhẹ, âm thanh của hắn không truyền ra ngoài theo cách thông thường, mà trực tiếp rung động trong tâm thức của vạn vật. Hắn giơ hai tay lên, không phải để chống đỡ, mà là để ôm lấy, để dung nạp. Hỗn Độn Khai Thiên vận chuyển đến cực hạn. Hắn không chống lại áp lực của Thiên Đạo bằng cách đẩy lùi, mà bằng cách hấp thụ, phân giải, rồi tái tạo. Mỗi một phân tử năng lượng của Thiên Đạo khi chạm vào La Chinh đều bị biến đổi, trở thành một phần của Hỗn Độn Chi Hải trong cơ thể hắn, hoặc bị đẩy vào một không gian khác do hắn kiến tạo.
Đây là sự khác biệt cốt lõi. Thiên Đạo là trật tự đã định hình, là quy tắc đã được viết. Còn La Chinh, với Hỗn Độn Khai Thiên, là người viết lại, là kẻ phá vỡ khuôn mẫu. Hắn không chỉ tồn tại, hắn còn định nghĩa lại sự tồn tại của chính mình trong vũ trụ này. Sự đối đầu này không phải là hai cường giả chém giết, mà là hai khái niệm về vũ trụ đang va chạm.
Trên các Đại Thế Giới, vô số sinh linh đang theo dõi cảnh tượng này qua những tấm gương thiên cơ, qua những pháp bảo viễn vọng. Họ thấy vầng sáng đen tối của Hỗn Độn bao quanh La Chinh, đối chọi với những tia sét trắng bạc vô hình của Thiên Đạo. Bầu trời của các giới vực xa xôi bỗng nhiên xuất hiện những vết rách không gian khổng lồ, những dòng sông thời gian chảy ngược, những vì sao cổ xưa bỗng vụt tắt rồi lại bùng cháy. Mọi thứ đều cho thấy rằng cuộc chiến này đang tác động đến toàn bộ cơ cấu của Chư Thiên Vạn Giới.
Thiên Đạo không có hình dạng, nhưng ý chí của nó dần trở nên rõ ràng hơn, như một con mắt khổng lồ không có mí, nhìn thẳng vào La Chinh từ mọi hướng, từ mọi chiều không gian. Nó không thể chấp nhận sự tồn tại của một dị số như hắn. Kẻ phàm nhân này đã vượt qua mọi giới hạn, đã phá vỡ mọi định luật tự nhiên, và giờ đây, hắn dám đứng ngang hàng, thậm chí là đối lập với chính nó.
Một tiếng “ầm” vang vọng trong tâm trí của tất cả các cường giả. Đây không phải âm thanh, mà là một cú sốc tinh thần, một sự chấn động từ bản nguyên của vũ trụ. Thiên Đạo đã tung ra đòn công kích mạnh nhất đầu tiên của mình – một đợt sóng quy tắc tinh thuần, không thể né tránh, không thể chống đỡ bằng sức mạnh vật chất. Nó là sự xóa bỏ, sự phủ định mọi thứ mà La Chinh đại diện.
Sức ép này khiến La Chinh lảo đảo. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang bị kéo dãn, bị xé toạc, bị phân rã về nguyên thủy. Đây là sự đối đầu với bản chất của sinh mệnh, của sự hình thành. Hắn không chỉ bị tấn công, mà còn bị chất vấn về quyền được tồn tại.
“Ngươi không thể xóa bỏ ta!” La Chinh gầm lên, lần này âm thanh của hắn vang dội khắp không gian, xuyên thấu qua cả sự im lặng của Thiên Đạo. “Ngươi không phải là chân lý duy nhất! Ngươi là một quy tắc cũ kỹ, một xiềng xích đã đến lúc phải phá vỡ!”
Hỗn Độn Khai Thiên bùng nổ. Không còn là hấp thụ hay phân giải. Giờ đây, La Chinh chủ động tấn công. Từ lòng bàn tay hắn, hai luồng sáng đen và trắng xoáy vào nhau, không ngừng biến đổi, tượng trưng cho sinh và diệt, cho có và không, cho hỗn độn và trật tự. Đây chính là “Nghịch Đạo” của hắn, một con đường đi ngược lại với Thiên Đạo nhưng lại bao hàm tất cả các khả năng. Hắn không chỉ muốn sống sót; hắn muốn thay đổi.
Luồng sáng hỗn độn này không va chạm trực tiếp với Thiên Đạo, mà nó bắt đầu khuếch tán, tạo ra một vùng không gian riêng biệt xung quanh La Chinh. Vùng không gian đó không chịu sự chi phối của bất kỳ quy tắc nào do Thiên Đạo đặt ra. Ở đó, trọng lực có thể đảo ngược, thời gian có thể ngừng trôi, vật chất có thể tự nhiên sinh ra và mất đi. Hắn đang tạo ra một “tiểu vũ trụ” của riêng mình, ngay trong lòng Đại Đạo.
Thiên Đạo trở nên “phẫn nộ” hơn. Các Đại Thế Giới rung lắc dữ dội hơn, những ngôi sao xa xôi bỗng nhiên rơi xuống như mưa thiên thạch, các dòng sông linh khí cuộn trào thành những cơn sóng thần khổng lồ nuốt chửng vô số tinh cầu. Đó là phản ứng của một thực thể tối thượng khi trật tự của nó bị thách thức từ tận gốc rễ. Nó muốn dùng toàn bộ sức mạnh của Chư Thiên Vạn Giới để nghiền nát kẻ dị số này.
La Chinh đứng vững trong “tiểu vũ trụ” của mình, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào hư không, nơi ý chí của Thiên Đạo đang ngưng tụ. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Thiên Đạo sẽ không dễ dàng buông tha. Cuộc chiến này sẽ không chỉ là một trận đấu sức, mà là một cuộc tổng tiến công, một cuộc đại chiến định đoạt số phận, không chỉ của bản thân hắn, mà của toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới. Trận chiến vĩ đại nhất trong lịch sử vũ trụ đã chính thức khai màn, và La Chinh, kẻ mang Hỗn Độn Khai Thiên, đã sẵn sàng để viết lại chân lý.