Nghịch Thiên
Chương 782
Bước chân của La Chinh lướt qua ngưỡng cửa cổ kính, không hề có tiếng động. Không gian trước mắt hắn không phải là một căn phòng như dự đoán, mà là một vực sâu vô tận, một hư không tĩnh mịch được nhuộm bởi thứ ánh sáng mờ ảo, khó nắm bắt. Ánh sáng này không đến từ một nguồn cụ thể, mà như thể tự thân không gian đang thở ra những luồng sáng lấp lánh, giống như những vì sao xa xăm bị giam cầm trong một khối pha lê khổng lồ.
Một cảm giác cổ xưa, nặng nề ập đến, không phải là áp lực vật lý, mà là một sự đè nén lên linh hồn, lên ý thức. Nó giống như khi đứng trước một pho tượng thần linh đã trải qua hàng vạn năm phong sương, nhưng ở đây, sự cổ kính đó mang theo một nỗi bi ai thấu tận xương tủy, một sự uất hận không thể gột rửa.
La Chinh đứng yên tại chỗ, Nghịch Đạo kiếm trong tay hắn khẽ rung lên bần bật, lưỡi kiếm đen tuyền hấp thu thứ ánh sáng yếu ớt xung quanh, lộ ra những đường vân phức tạp, như một bản đồ dẫn lối đến một nơi nào đó không xác định. Hắn biết, đây không phải là một nơi tầm thường. Giọng nói của pho tượng đã cảnh báo, đây là nơi lưu giữ những tàn tích, những mảnh vỡ, những ký ức.
Hư không bắt đầu biến đổi. Những điểm sáng lấp lánh như bụi sao dần tụ lại, hình thành nên những bóng hình mờ ảo. Đó là những con người, những sinh linh mang hình thái khác nhau, từ nhân loại cho đến những chủng tộc kỳ dị chưa từng thấy. Họ không có diện mạo rõ ràng, chỉ là những đường nét phác họa bằng ánh sáng, nhưng La Chinh cảm nhận được sự tồn tại của họ, những cảm xúc mãnh liệt toát ra từ mỗi bóng hình.
Một bóng hình cao lớn, vạm vỡ, tay cầm cây búa rực lửa, đang gầm lên một tiếng không lời, vung búa vào hư không. Một bóng hình khác, mảnh mai hơn, với đôi cánh lông vũ khổng lồ, đang bay lượn trong cơn bão năng lượng, ánh mắt tràn đầy sự kiên định. Lại có một bóng hình là một lão nhân tóc bạc, ngồi tĩnh tọa giữa một dòng sông thời gian cuộn chảy, như muốn níu giữ thứ gì đó đang trôi đi.
Đây chính là “những ký ức của những kẻ đã từng… thách thức Thiên”. La Chinh nhận ra điều đó. Mỗi bóng hình là một câu chuyện, một hành trình, một sự phản kháng. Dù không nghe thấy lời nói, nhưng hắn cảm nhận được ý chí của họ, sự bất khuất không chịu khuất phục trước một thế lực vô hình nào đó.
Những ký ức này không chỉ là hình ảnh. Chúng là những luồng cảm xúc, những mảnh vỡ của ý chí, len lỏi vào tâm trí La Chinh. Hắn cảm thấy sự tuyệt vọng khi chứng kiến gia tộc bị hủy diệt, sự phẫn nộ khi lẽ phải bị chà đạp, sự cô độc khi đứng một mình chống lại cả thế giới, và cả sự thanh thản khi chấp nhận cái chết để bảo vệ tín niệm của mình.
La Chinh nhắm mắt lại. Dù những cảm xúc đó mãnh liệt đến đâu, hắn vẫn giữ được sự tỉnh táo. Nghịch Đạo kiếm trong tay hắn không ngừng truyền tải một luồng năng lượng lạnh lẽo, giúp hắn thanh lọc những tạp niệm và cảm xúc ngoại lai. Hắn là một người tu luyện “Nghịch Đạo”, hắn có thể thấu hiểu nhưng sẽ không bị đồng hóa.
Khi mở mắt ra, khung cảnh lại thay đổi. Những bóng hình mờ ảo dần tan biến, nhường chỗ cho những cấu trúc phức tạp hơn. Đó là những đường nét của quy tắc, những mạch năng lượng vô hình, những sợi dây liên kết mọi thứ trong vũ trụ. Chúng lấp lánh như những tinh thể, nhưng lại mang một vẻ rạn nứt, đổ vỡ. Đây chính là “những tàn tích của ‘Thiên Đạo’ đã bị lãng quên, những mảnh vỡ của ‘Đại Đạo’ nguyên thủy”.
“Thiên Đạo” mà hắn từng biết, là một cỗ máy vận hành vũ trụ một cách lạnh lùng và đôi khi tàn nhẫn. Nhưng những “tàn tích” trước mắt lại khác biệt. Chúng không hoàn chỉnh, nhưng La Chinh có thể cảm nhận được một sự hài hòa, một vẻ đẹp nguyên thủy trong những mảnh vỡ đó. Chúng giống như những mảnh ghép của một bức tranh vĩ đại đã bị phá hủy, và giờ đây, mỗi mảnh ghép lại kể một câu chuyện về sự hoàn mỹ đã mất đi.
Một mảnh vỡ to lớn nhất, lơ lửng giữa hư không, phát ra thứ ánh sáng trắng thuần khiết. La Chinh tiến lại gần, cảm nhận một luồng sức mạnh quen thuộc nhưng lại vô cùng xa lạ. Đó là sức mạnh của “Đạo”, nhưng không phải Đạo của sự áp đặt, của sự sắp đặt, mà là Đạo của sự tự do, của sự sinh trưởng vô hạn. Đây có lẽ là một mảnh vỡ của “Đại Đạo nguyên thủy” mà pho tượng đã nhắc đến.
Khi hắn chạm tay vào mảnh vỡ đó, một làn sóng ký ức khác ập đến, nhưng lần này không phải là của những kẻ thách thức. Đó là ký ức của chính “Đạo”. Hắn thấy được vũ trụ thuở sơ khai, khi mọi thứ còn là Hỗn Độn, rồi “Đại Đạo” hình thành, khai sinh ra vạn vật, thiết lập nên những quy tắc đầu tiên. Mọi thứ vận hành một cách tự nhiên, hài hòa, không có sự can thiệp, không có sự sắp đặt. Sinh linh tự do sinh trưởng, tự do cường đại, tự do tìm kiếm chân lý của riêng mình.
Nhưng rồi, một sự biến đổi bắt đầu. Những vết nứt xuất hiện trên “Đại Đạo”. Các thế lực cổ xưa, những sinh linh cường đại nhất, vì muốn nắm giữ quyền lực, vì muốn chi phối số phận của kẻ khác, đã bắt đầu can thiệp vào “Đại Đạo”. Họ bóp méo nó, thêm thắt những quy tắc có lợi cho mình, tạo ra những xiềng xích vô hình trói buộc các sinh linh yếu hơn. Dần dần, “Đại Đạo” thuần khiết bị biến chất, trở thành “Thiên Đạo” mà La Chinh đã biết, một cỗ máy cứng nhắc, một hệ thống áp bức.
Đây là chân tướng! La Chinh rúng động. “Thiên Đạo” không phải là chân lý tối thượng, mà là một sản phẩm bị biến dạng, bị thao túng bởi những kẻ có dã tâm từ thuở hồng hoang. Những “Thiên Mệnh Chi Tử” hay “Thiên Tuyển Chi Nhân” chẳng qua chỉ là những quân cờ được sắp đặt để duy trì trật tự sai lệch này.
Ngay lúc đó, một cảm giác lạnh lẽo, hút hồn ập đến. La Chinh cảm thấy một lực kéo vô hình, như muốn hút hắn vào sâu bên trong mảnh vỡ của “Đại Đạo” đó, hoặc một cái gì đó ẩn chứa phía sau nó. Những hình ảnh về luân hồi hiện lên trong tâm trí hắn: những vòng tròn sinh tử vô tận, những linh hồn bị cuốn vào một dòng chảy không ngừng, quên đi bản thân, quên đi ký ức, rồi lại tái sinh và lặp lại kiếp sống cũ.
Đây là “luân hồi vĩnh cửu” mà pho tượng đã cảnh báo. Nếu hắn không đủ ý chí, hắn sẽ bị cuốn vào dòng chảy này, trở thành một phần của hệ thống, mất đi bản ngã, và rồi tái sinh mà không còn là La Chinh của hiện tại.
Nghịch Đạo kiếm trong tay La Chinh bỗng nhiên phát ra một luồng ánh sáng chói lọi, màu đen tuyền nhưng lại rực rỡ như một hố đen nuốt chửng mọi thứ. Luồng sáng đó không phải là công kích, mà là một sự khẳng định. Nó cắt đứt những sợi dây liên kết vô hình đang cố gắng kéo La Chinh vào vòng luân hồi. Hắn là người tu luyện Nghịch Đạo, hắn không chấp nhận bị ràng buộc bởi bất kỳ định mệnh hay luân hồi nào.
Sức mạnh “Nghịch Đạo” của hắn không chỉ là phản kháng, mà là thấu hiểu, là tìm kiếm con đường riêng. Hắn không muốn phá hủy hoàn toàn luân hồi, bởi đó là một phần của quy luật tự nhiên. Hắn muốn tìm cách thanh lọc nó, trả nó về với trạng thái nguyên thủy, nơi luân hồi là sự tái sinh tự do, chứ không phải một vòng lặp bị thao túng.
La Chinh lùi lại một bước, ánh mắt kiên định quét qua toàn bộ không gian. Hắn đã hiểu được phần nào chân tướng. Tòa tháp này không phải là một chiến trường, mà là một thư viện khổng lồ của lịch sử, của sự thật bị che giấu. Những mảnh vỡ của “Đại Đạo” nguyên thủy, những tàn tích của “Thiên Đạo” biến chất, và những ký ức của những kẻ thách thức Thiên, tất cả đều đang chờ đợi hắn khám phá.
Hắn không thể bị cuốn vào luân hồi, hắn cũng không thể bị ám ảnh bởi những ký ức của người khác. Nhiệm vụ của hắn là thu thập, là học hỏi, là thấu hiểu để tìm ra con đường của riêng mình. Con đường “Nghịch Thiên” không phải là phá hủy tất cả, mà là tái định nghĩa tất cả.
Với một quyết tâm mới, La Chinh bước đi. Hư không trước mắt hắn bắt đầu xoáy động, những mảnh vỡ của quy tắc và ký ức hòa quyện vào nhau, tạo thành những con đường mờ ảo dẫn đến những không gian khác. Tòa tháp cổ kính này, thực chất là một mê cung của thời gian và không gian, một cánh cổng dẫn đến những bí mật sâu xa nhất của Chư Thiên Vạn Giới. Hành trình đối mặt với chân tướng của Luân Hồi và khám phá bí ẩn của Đại Đạo đã thực sự mở ra.