Nghịch Thiên
Chương 779
Thanh Nghịch Đạo kiếm vẫn còn run rẩy nhè nhẹ trong tay La Chinh, nhưng sự run rẩy đó không phải do sợ hãi, mà là sự cộng hưởng của một quy tắc mới được khai sinh. Từng khoảnh khắc bị “Thiên” nén chặt, tưởng chừng vĩnh viễn giam cầm hắn, nay lại như những sợi tơ bị cắt đứt, bật tung ra khỏi vòng lặp vô tận. Không gian xung quanh La Chinh không còn là một dòng chảy cố định, mà là một tấm lụa bị xé toạc, để lộ ra những vết nứt của thời gian, nơi quá khứ, hiện tại và tương lai giao thoa một cách hỗn loạn nhưng lại tuân theo ý chí của một kẻ duy nhất: La Chinh.
Hắn không còn là tù nhân của thời gian. Hắn là kẻ bẻ cong thời gian. Đây không phải là tốc độ, không phải là phép thuật, mà là một sự nghịch chuyển hoàn toàn về bản chất. “Nghịch Thời” không phải là một chiêu thức, mà là một lời tuyên ngôn, một sự khẳng định rằng hắn, La Chinh, không chấp nhận bất kỳ xiềng xích nào, dù là hữu hình hay vô hình, dù là của phàm nhân hay của “Thiên Đạo”.
Một tiếng “ầm” vô hình vang vọng trong tâm thức La Chinh, không phải âm thanh của vật chất va chạm, mà là tiếng vỡ vụn của một trật tự đã tồn tại hàng tỷ năm. “Thiên” đã bị chọc giận. Hắn cảm nhận được điều đó. Không phải là sự phẫn nộ hữu hình của một sinh linh, mà là sự chấn động của một cỗ máy vũ trụ vĩ đại, đang cố gắng điều chỉnh lại một bánh răng vừa bị lệch ra khỏi quỹ đạo.
Ánh sáng xung quanh mờ đi, không phải vì màn đêm buông xuống, mà là vì chính khái niệm về “ánh sáng” đang bị lung lay. Từng hạt bụi, từng luồng linh khí, thậm chí là từng ý niệm trôi nổi trong không gian đều như đang bị kéo căng ra, rồi co rút lại, như thể vũ trụ đang hít thở một hơi thật sâu, chuẩn bị cho một đòn phản công dữ dội hơn.
La Chinh đứng vững, ánh mắt kiên định xuyên qua sự hỗn loạn hư ảo. Hắn biết, “Nghịch Thời” mới chỉ là khởi đầu. “Thiên” không chỉ là thời gian, không chỉ là không gian, mà là tổng hòa của mọi quy tắc, mọi định luật, mọi luân hồi và nhân quả. Hắn vừa phá vỡ một xiềng xích, nhưng chắc chắn sẽ có hàng vạn xiềng xích khác đang chờ đợi.
“Ngươi nghĩ rằng thời gian là thứ duy nhất có thể giam cầm ta sao?” La Chinh thì thầm, giọng nói hòa vào sự hỗn loạn của vũ trụ, nhưng lại vang dội như tiếng sấm trong tâm trí hắn. “Ta đã nói, ta sẽ tạo ra con đường của riêng mình, Vĩnh Hằng Nghịch Thiên Đạo.”
Ngay khi lời nói vừa dứt, một cảm giác kỳ lạ ập đến. Không phải là một đòn tấn công vật lý, cũng không phải là sự giam cầm về thời gian. Đó là một sự đè nén về ‘ý niệm’. Từng ký ức của La Chinh, từng mảnh ghép của cuộc đời hắn, từ thuở nhỏ bị ruồng bỏ, đến những trận chiến sinh tử, những khoảnh khắc hạnh phúc và đau khổ, tất cả đều hiện lên trong tâm trí hắn, nhưng không phải để hắn hồi tưởng. Chúng bị bóp méo, bị biến dạng, bị quy kết về một kết cục duy nhất: sự thất bại. Một cảm giác bất lực, vô vọng bỗng nhiên trỗi dậy từ sâu thẳm linh hồn, như thể mọi nỗ lực của hắn từ trước đến nay đều là vô nghĩa, mọi con đường đều dẫn đến vực sâu hủy diệt.
Đây là “Thiên Mệnh Chi Lực” – sức mạnh của định mệnh. “Thiên” đang cố gắng áp đặt lên La Chinh một ý niệm về sự tất yếu, về một kết cục đã được an bài, không thể thay đổi. Nó không cần tấn công thân thể, nó tấn công vào ý chí, vào niềm tin, vào cái gốc rễ của sự “Nghịch Thiên” trong hắn.
Một viễn cảnh khủng khiếp hiện ra trước mắt La Chinh. Hắn thấy bản thân mình gục ngã trong một vũng máu, thanh Nghịch Đạo kiếm vỡ nát. Hắn thấy những người thân yêu của mình, những đồng đội đã cùng hắn vào sinh ra tử, lần lượt biến mất, hoặc bị giam cầm trong những xiềng xích của “Thiên Đạo”. Hắn thấy toàn bộ Vạn Giới chìm trong bóng tối, nơi mà hy vọng và tự do chỉ còn là những ký ức xa vời, bị “Thiên” chôn vùi.
Đó là một ảo ảnh chân thực đến mức khiến tâm thần người khác phải sụp đổ. Nhưng La Chinh không phải là người khác. Hắn đã trải qua quá nhiều gian khổ, đã đối mặt với quá nhiều cái chết, đã từng bước đi lên từ vực thẳm của sự tuyệt vọng. Hắn biết rõ, đây là một cuộc chiến về ý chí, một cuộc chiến về niềm tin.
“Định mệnh ư?” La Chinh nhếch mép, khóe môi hiện lên một nụ cười khinh miệt. “Ta chưa bao giờ tin vào định mệnh. Nếu có định mệnh, thì định mệnh của ta chính là Nghịch Thiên!”
Thanh Nghịch Đạo kiếm trong tay hắn bỗng nhiên phát ra một luồng sáng chói lòa, không phải ánh sáng vàng kim của thần thánh, cũng không phải ánh sáng đen tối của ma quỷ, mà là một màu sắc hỗn độn, giao thoa giữa vạn vật, nhưng lại mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển được. Đó là ánh sáng của “Nghịch Đạo”.
Cảm giác bất lực, những viễn cảnh diệt vong kia bắt đầu tan biến. Không phải vì La Chinh xua đuổi chúng đi, mà vì chính “Nghịch Đạo” của hắn đang tái định nghĩa lại chúng. Nếu “Thiên Mệnh” muốn hắn thất bại, thì “Nghịch Đạo” sẽ biến thất bại thành động lực. Nếu “Thiên Mệnh” muốn hắn cô độc, thì “Nghịch Đạo” sẽ biến sự cô độc thành sức mạnh.
La Chinh nhắm mắt lại. Hắn không còn nhìn thấy những ảo ảnh ghê rợn, mà thấy một dòng sông lớn, vô tận. Đó là sông Luân Hồi, nơi mọi nhân quả, mọi số phận đều trôi chảy. Và hắn, La Chinh, đang đứng giữa dòng sông đó, không bị cuốn trôi, không bị nhấn chìm. Hắn dang tay ra, và dòng sông Luân Hồi bỗng nhiên tuân theo ý chí của hắn, những con sóng định mệnh lùi lại, những hạt cát nhân quả trôi ngược dòng.
Đây chính là “Nghịch Luân Hồi”, một bước tiến sâu hơn trong Vĩnh Hằng Nghịch Thiên Đạo. Nếu “Nghịch Thời” là bẻ cong thời gian, thì “Nghịch Luân Hồi” là đảo ngược nhân quả, thách thức tận gốc rễ của mọi sự tồn tại. Hắn không chỉ thay đổi hiện tại, mà còn có khả năng tác động đến quá khứ và tương lai, không phải để sửa chữa, mà để phủ định cái gọi là “tất yếu”.
Sự tức giận của “Thiên” trở nên rõ ràng hơn, không còn là sự chấn động vô hình, mà là một áp lực vật chất khổng lồ. Không gian xung quanh La Chinh bắt đầu sụp đổ từng mảng, những vì sao xa xôi bỗng nhiên vụt tắt, ngân hà cuộn xoáy như một con rắn khổng lồ bị thương nặng. Đây là sự phản ứng trực tiếp của vũ trụ, của “Thiên Đạo” khi bị một phàm nhân thách thức đến tận cùng căn nguyên.
Từ hư không, một bàn tay khổng lồ xuất hiện, không phải bàn tay bằng xương bằng thịt, mà là một bàn tay được tạo nên từ vô số quy tắc, vô số định luật, vô số sợi tơ nhân quả đan xen vào nhau. Bàn tay đó vươn tới, không phải để tấn công, mà để “xóa bỏ” La Chinh, để phủ định sự tồn tại của hắn khỏi dòng chảy của vũ trụ. Giống như một lỗi sai trong mã nguồn, “Thiên” muốn xóa đi dòng lệnh “La Chinh” khỏi hệ thống.
La Chinh ngẩng đầu. Trong ánh mắt hắn không có sợ hãi, chỉ có sự điên cuồng và quyết tâm. “Ngươi muốn xóa bỏ ta? Ngươi muốn ta chưa từng tồn tại? Vậy thì ta sẽ cho ngươi thấy, một khi Nghịch Đạo đã thành, không một ai có thể phủ nhận!”
Thanh Nghịch Đạo kiếm vung lên. Không phải một chiêu thức hoa mỹ, mà là một nhát chém đơn giản, trực tiếp vào bàn tay quy tắc kia. Nhưng nhát chém đó không mang theo sức mạnh vật chất, nó mang theo một ý chí, một “Đạo”.
“Nghịch Hư Vô!”
Tiếng kiếm kêu vang, không gian nứt vỡ. Bàn tay quy tắc khổng lồ kia không bị chém đứt, mà bắt đầu tan rã. Không phải nó bị phá hủy, mà là bản chất “tồn tại” của nó bị phủ định. Từng sợi tơ nhân quả, từng định luật tạo nên nó, đều bị “Nghịch Đạo” của La Chinh đảo ngược, khiến chúng trở về hư vô, như thể chưa từng xuất hiện. Đây là sức mạnh của sự phản đối tuyệt đối, phủ nhận mọi thứ không phù hợp với “Nghịch Đạo” của mình.
Vũ trụ chấn động dữ dội. “Thiên” cuối cùng cũng phải “lộ diện” một phần bản chất của nó. Từ sâu thẳm hư không, một đôi mắt khổng lồ mở ra. Không có con ngươi, không có mi mắt, chỉ có một hố đen vô tận, xoáy sâu vào tận cùng linh hồn, và trong hố đen đó, phản chiếu vô số thế giới, vô số sinh linh, vô số kiếp luân hồi. Đó là ánh mắt của “Đại Đạo Nguyên Thủy”, của ý chí vũ trụ đã chứng kiến mọi sự khai sinh và diệt vong.
Đôi mắt đó nhìn thẳng vào La Chinh, không có cảm xúc, không có sự phán xét, chỉ có một sự “ghi nhận”. Một sự ghi nhận rằng, có một dị số, một kẻ đã dám đứng lên, không chỉ chống đối, mà còn định nghĩa lại trật tự. Trận chiến triết lý và định nghĩa này, như hắn đã nói, mới chỉ vừa mới bắt đầu. Và La Chinh, với thanh Nghịch Đạo kiếm trong tay, đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì mà đôi mắt vô tận kia sẽ giáng xuống.
Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn vô số thử thách. Nhưng mỗi bước đi, mỗi lần hắn “Nghịch” lại một quy tắc, hắn lại cảm thấy gần hơn với chân lý thực sự, với ý nghĩa của Vĩnh Hằng Nghịch Thiên Đạo. Đây không chỉ là cuộc chiến vì bản thân hắn, mà là cuộc chiến vì tất cả những sinh linh đang bị “Thiên” giam cầm trong định mệnh đã an bài.
La Chinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí hỗn loạn đang chảy trong huyết mạch. Hắn đã thực sự bước lên con đường “Nghịch Thiên”, một con đường không có tiền lệ, một con đường chỉ thuộc về riêng hắn.
Đôi mắt khổng lồ kia chớp động một lần nữa, và toàn bộ áp lực bỗng nhiên biến mất, như thể “Thiên” đang rút lui, hoặc đang chuẩn bị cho một đòn tấn công khác, vĩ đại hơn, thâm sâu hơn. Vũ trụ trở lại vẻ yên tĩnh đáng sợ, nhưng không một ai, kể cả “Thiên”, có thể phủ nhận rằng, một sự thay đổi đã bắt đầu.
La Chinh đứng đó, giữa không gian vừa được tái định hình bởi ý chí của hắn, kiên định như một ngọn núi. Thanh Nghịch Đạo kiếm trong tay hắn vẫn còn âm vang nhẹ, như một lời hứa, một lời thề sẽ không bao giờ khuất phục trước “Thiên”.