Nghịch Thiên
Chương 471
Mặt trời lên cao, nhuộm vàng cả thị trấn nhỏ bé nơi La Chinh đã dừng chân. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí Thượng Giới tinh thuần lấp đầy phổi, một sự khác biệt rõ rệt so với sự khô cằn của hạ giới. Năng lượng tràn trề, cơ thể nhẹ nhõm, và quan trọng hơn, trong đan điền, luồng năng lượng độc đáo mà hắn vừa khai phá đang vận chuyển không ngừng. Nó không giống bất kỳ công pháp nào hắn từng biết, nhưng lại hiệu quả đến kinh ngạc.
“Thân thể làm lò luyện, vạn vật làm tài nguyên,” La Chinh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên định. Những ngày qua, hắn đã không ngừng thử nghiệm. Từ những hòn đá cuội ven đường, những cành cây khô héo, đến cả những mảnh vỡ gốm sứ cũ kỹ bị vứt bỏ, chỉ cần chạm vào, cơ thể hắn sẽ như một hắc động, hấp thụ toàn bộ tinh hoa ẩn chứa bên trong. Ban đầu, quá trình này khá chậm chạp và tiêu hao, nhưng sau khi cơ thể hắn dần thích nghi với linh khí Thượng Giới, hiệu suất đã tăng lên đáng kể. Hắn phát hiện ra rằng, ngay cả những thứ tầm thường nhất ở Thượng Giới cũng ẩn chứa một lượng nhỏ Đạo vận hoặc linh lực mà Hạ Giới không thể có được. Đây chính là con đường riêng của hắn, con đường Nghịch Thiên.
Bạch Vân Tông. Cái tên này đã được hắn nghe nhắc đến nhiều lần trong những cuộc trò chuyện của người dân thị trấn. Đó là một trong những tông môn lớn nhất khu vực, kiểm soát một vùng lãnh thổ rộng lớn và sở hữu vô số tài nguyên. Hắn cần một nơi để bắt đầu, một bệ phóng để tìm hiểu sâu hơn về thế giới này, và quan trọng hơn, để tìm kiếm những mảnh ghép của bí mật về Thiên Đạo. Bạch Vân Tông, với danh tiếng và sự ảnh hưởng của nó, chắc chắn sẽ là một nơi tốt để bắt đầu.
La Chinh không mang theo hành lý cồng kềnh. Tất cả những gì hắn cần đều nằm gọn trong cơ thể và túi trữ vật. Hắn bước ra khỏi thị trấn, hòa mình vào con đường lớn dẫn về phía đông. Con đường trải bằng đá xanh, rộng rãi và sạch sẽ, thỉnh thoảng lại có những đoàn người cưỡi linh thú hoặc ngự kiếm bay qua, cho thấy sự phồn thịnh và trình độ tu luyện cao của Thượng Giới.
Cảnh sắc hai bên đường hùng vĩ hơn nhiều so với Hạ Giới. Những ngọn núi cao vút, mây mù bao phủ, ẩn hiện những kiến trúc cổ kính. Linh khí dày đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành từng dải sương mờ ảo. Thỉnh thoảng, hắn còn bắt gặp những linh thảo mọc dại ven đường, mà nếu ở Hạ Giới, chúng đã được coi là trân phẩm. Nhưng ở đây, chúng bị bỏ mặc, không ai thèm để ý.
La Chinh không bỏ qua. Hắn đi chậm rãi, đôi mắt tinh tường quét qua từng bụi cây, từng tảng đá. Khi không có ai xung quanh, hắn sẽ dừng lại, nhẹ nhàng chạm tay vào một thân cây già cỗi, một viên đá phong hóa, hoặc thậm chí là một nhúm đất bình thường. Ngay lập tức, một luồng năng lượng bí ẩn từ lòng bàn tay hắn tuôn ra, bao bọc lấy vật thể. Trong chốc lát, vật thể sẽ khô héo, rạn nứt, rồi biến thành một làn khói mờ ảo, bị cơ thể hắn hấp thụ. Bên trong đan điền, năng lượng của hắn lại tăng lên một chút, tinh thuần hơn một bậc. Phương pháp này tuy chậm, nhưng lại vô cùng hiệu quả và kín đáo, không cần đến linh dược hay pháp khí đặc biệt.
Một buổi chiều nọ, khi La Chinh đang đi qua một khu rừng linh mộc, hắn bất ngờ nghe thấy tiếng tranh cãi. Một nhóm ba thanh niên mặc y phục sáng màu, thêu biểu tượng mây trắng, đang vây quanh một lão nhân ăn mặc rách rưới. Nhóm thanh niên này đều có tu vi ở cảnh giới Thần Hải, tương đương với cảnh giới đỉnh cao ở Hạ Giới, nhưng ở Thượng Giới lại chỉ là cấp thấp.
“Lão già kia, mau giao cái Thần Tuyết Đăng Thảo ngươi vừa hái ra đây!” một tên thanh niên tóc đỏ hống hách nói, tay chỉ vào giỏ tre của lão nhân. “Thứ đó là của Bạch Vân Tông ta, ngươi dám hái trộm?”
Lão nhân run rẩy, cố gắng che giấu cái giỏ. “Tiểu nhân… tiểu nhân chỉ nhặt được ở ven đường, không phải hái trộm. Nó… nó không phải Thần Tuyết Đăng Thảo, chỉ là một cây Đăng Thảo bình thường thôi.”
“Ha! Ngươi dám cãi?” Tên tóc đỏ cười khẩy. “Thứ linh thảo mọc dại ở Bạch Vân Sơn mạch này, dù có là Đăng Thảo bình thường, cũng là tài nguyên của Bạch Vân Tông. Ngươi đúng là một lão già không biết điều!” Hắn vung tay, một luồng linh lực đánh bay giỏ tre khỏi tay lão nhân. Từ trong giỏ, một cây linh thảo trắng muốt, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, lăn ra đất.
La Chinh đứng từ xa quan sát. Hắn nhận ra cây linh thảo kia đúng là Thần Tuyết Đăng Thảo, một loại linh dược hiếm có ở Hạ Giới, có công dụng bồi bổ nguyên khí. Nhưng ở đây, nó lại bị coi là “mọc dại” và bị tranh giành một cách thô bạo. Hắn cũng nhận ra sự kiêu ngạo của những đệ tử tông môn này, tự coi mình là bề trên, khinh miệt những người dân thường.
“Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám nhặt thứ này?” Tên tóc đỏ định giẫm nát cây linh thảo. Lão nhân kêu lên một tiếng đau đớn, quỳ sụp xuống van xin.
La Chinh khẽ thở dài. Hắn không có ý định gây rắc rối, nhưng chứng kiến cảnh này, hắn không thể làm ngơ. Hắn bước ra khỏi bụi cây, điềm tĩnh tiến đến. “Vị huynh đài này, hà tất phải làm khó một lão nhân yếu ớt?”
Ba tên đệ tử quay lại, nhìn La Chinh với ánh mắt dò xét. Thấy hắn mặc y phục đơn giản, không có dấu hiệu của tông môn hay thế gia nào, tu vi lại chỉ ở mức Phàm Cảnh sơ kỳ (La Chinh đã cố tình che giấu thực lực), chúng liền khinh thường.
“Ngươi là ai? Dám xen vào chuyện của Bạch Vân Tông?” Tên tóc đỏ hừ lạnh. “Một kẻ tu vi thấp kém như ngươi, từ đâu chui ra vậy?”
“Ta chỉ là một người qua đường,” La Chinh đáp, ánh mắt sắc bén quét qua ba tên đệ tử. “Thấy bất bình nên lên tiếng. Cây linh thảo này, nếu đã là vật vô chủ, thì ai nhặt được là của người đó. Huống hồ, lão nhân này chỉ là người dân thường, không biết luật lệ của tông môn các ngươi.”
“Vô chủ?” Tên tóc đỏ bật cười lớn. “Ở Bạch Vân Sơn Mạch này, tất cả mọi thứ đều có chủ, và chủ nhân là Bạch Vân Tông ta! Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám giảng đạo lý ở đây? Hay ngươi cũng muốn thử xem, liệu cái đầu của ngươi có cứng bằng đá không?”
Hai tên đệ tử còn lại cũng cười vang, rút kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng vào La Chinh. Linh lực dao động, tạo ra áp lực vô hình. Rõ ràng, chúng muốn dùng vũ lực để dằn mặt.
Lão nhân sợ hãi bò đến bên La Chinh, kéo vạt áo hắn. “Công tử, đừng… đừng gây sự với họ! Bạch Vân Tông là tông môn lớn, chúng ta không chọc nổi đâu…”
La Chinh không để ý đến lời lão nhân. Ánh mắt hắn vẫn bình thản nhìn ba tên đệ tử. “Nếu các ngươi muốn động thủ, ta sẽ phụng bồi. Nhưng ta khuyên các ngươi, tốt nhất là nên suy nghĩ kỹ. Bởi vì, có những kẻ bề ngoài trông yếu ớt, nhưng lại ẩn chứa những thứ mà các ngươi không thể tưởng tượng nổi.”
Tên tóc đỏ nhếch mép. “Ồ? Ngươi đang hù dọa ta sao? Một con kiến hôi ở Phàm Cảnh, dám nói lời ngông cuồng như vậy? Hay là ngươi từ hạ giới mới lên, không biết trời cao đất rộng là gì?”
Nghe thấy từ “hạ giới”, ánh mắt La Chinh thoáng lạnh. “Đúng vậy, ta đến từ hạ giới. Nhưng điều đó không có nghĩa là ta yếu kém hơn các ngươi.”
“Cười chết mất!” Tên tóc đỏ không kìm được nữa, vung kiếm chém tới. “Để ta dạy ngươi biết, khoảng cách giữa hạ giới và thượng giới là như thế nào!”
Kiếm khí sắc bén xé gió, mang theo uy lực của cảnh giới Thần Hải. Đối với những người bình thường, chiêu này đủ để đoạt mạng. Nhưng với La Chinh, nó chỉ như một cơn gió nhẹ. Hắn không né tránh, chỉ khẽ nghiêng người, để kiếm khí lướt qua vai áo. Đồng thời, một bàn tay hắn vươn ra, tốc độ nhanh như chớp, nắm lấy cổ tay tên tóc đỏ. Lực đạo kinh người truyền đến, khiến tên tóc đỏ cảm thấy như cổ tay mình bị một gọng kìm sắt kẹp chặt.
“A!” Tên tóc đỏ kêu lên một tiếng thảm thiết, kiếm trong tay rơi xuống đất. Hắn cố gắng giãy giụa, nhưng cổ tay như bị đóng đinh, không thể nhúc nhích. Khuôn mặt hắn tái mét vì đau đớn và sợ hãi.
Hai tên đệ tử còn lại thấy vậy thì kinh hãi. Chúng không ngờ một kẻ tu vi thấp kém như La Chinh lại có thể dễ dàng chế ngự đồng môn của mình. Chúng lập tức xông lên, kiếm khí bao phủ, định tấn công La Chinh từ hai phía.
La Chinh hừ lạnh. Hắn không cần dùng đến bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào. Chỉ đơn giản là vung tay, một luồng linh lực tinh thuần nhưng mạnh mẽ hơn nhiều lần so với linh lực của Thượng Giới bình thường, bùng nổ từ trong cơ thể. Hai tên đệ tử kia cảm thấy như bị một ngọn núi đè xuống, thân thể loạng choạng, bay ngược ra sau, đập mạnh vào gốc cây cổ thụ. Chúng ho ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch.
Lão nhân đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này thì há hốc mồm kinh ngạc. Ba tên đệ tử Bạch Vân Tông, tu vi Thần Hải, lại bị một người trẻ tuổi, trông có vẻ yếu ớt, đánh bại dễ dàng đến vậy.
La Chinh buông tay. Tên tóc đỏ ngã khuỵu xuống đất, ôm lấy cổ tay sưng vù, run rẩy không dám nhìn thẳng vào hắn. Ánh mắt La Chinh lạnh lùng. “Nhớ kỹ lời ta nói, đừng bao giờ coi thường bất kỳ ai, đặc biệt là những kẻ mà các ngươi cho là ‘hạ giới’. Bởi vì, có những con kiến hôi, một khi đã nghịch chuyển số phận, sẽ trở thành tồn tại mà các ngươi vĩnh viễn không thể chạm tới.”
Hắn khom người nhặt cây Thần Tuyết Đăng Thảo, đưa cho lão nhân. “Lão nhân, cái này của ông.”
Lão nhân vẫn còn run rẩy, nhưng vẫn vội vàng đón lấy. “Đa tạ… đa tạ công tử ân cứu mạng.”
“Không cần đa tạ,” La Chinh nói. “Chỉ là tiện tay mà thôi.” Hắn nhìn ba tên đệ tử đang nằm rên rỉ dưới đất. “Lần này, ta tha cho các ngươi. Nhưng nếu còn dám ỷ thế hiếp người, đừng trách ta không khách khí.”
Nói rồi, La Chinh quay lưng, tiếp tục con đường của mình, không thèm nhìn lại. Ba tên đệ tử Bạch Vân Tông nhìn bóng lưng hắn dần khuất xa, trong lòng vừa sợ hãi, vừa tràn đầy oán hận và khó hiểu. Kẻ đó rốt cuộc là ai? Tu vi rõ ràng không cao, nhưng lại có sức mạnh kinh khủng đến vậy?
La Chinh tiếp tục hành trình, tâm trạng không gợn sóng. Sự kiện vừa rồi chỉ là một minh chứng nhỏ cho sự khác biệt giữa Hạ Giới và Thượng Giới, và cũng là một lời nhắc nhở rằng, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai hơn nữa. Hắn biết mình sẽ phải đối mặt với nhiều kẻ kiêu ngạo và mạnh hơn gấp bội. Bạch Vân Tông, nơi hắn sắp đến, chắc chắn sẽ không chào đón một kẻ ngoại lai như hắn một cách dễ dàng.
Sau thêm hai ngày đường, một kiến trúc khổng lồ dần hiện ra trước mắt La Chinh. Đó là một quần thể kiến trúc cổ kính, nguy nga, nằm trên một ngọn núi cao chót vót, mây mù bao phủ. Những mái ngói cong vút, những cột đá chạm khắc tinh xảo, những bức tường thành vững chắc, tất cả đều toát lên vẻ uy nghiêm và quyền thế. Hàng vạn bậc thang đá dẫn lên cổng chính, hai bên là những hàng cây cổ thụ xanh tốt, tỏa ra linh khí dồi dào. Trên cổng, ba chữ lớn “Bạch Vân Tông” được khắc bằng phượng thể, khí thế phi phàm.
Đây chính là Bạch Vân Tông. Ngay cả từ xa, hắn cũng có thể cảm nhận được luồng linh khí mạnh mẽ tỏa ra từ nơi này, cùng với vô số luồng khí tức cường đại của các tu sĩ. Hắn biết, mình đã đến đích. Nhưng để bước chân vào cánh cửa này, để thực sự khám phá những bí mật ẩn chứa bên trong, sẽ là một thử thách lớn. Hắn là La Chinh, kẻ đến từ hạ giới, và hắn sẽ không bao giờ lùi bước.