Nghịch Thiên
Chương 448
Khởi Nguyên siết chặt quả cầu trong tay. Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề nhưng cũng đầy sinh cơ tuôn chảy, khác hẳn với linh khí tinh thuần của Thượng Giới mà hắn vẫn thường hấp thụ. Đó là cảm giác của những thứ bị lãng quên, bị chôn vùi dưới dòng chảy của thời gian, mang theo một sức mạnh nguyên thủy chưa bị “Thiên Đạo” hiện tại đồng hóa hoàn toàn. U Minh Cổ Khư. Cái tên thôi đã gợi lên sự u tối, cổ kính và đầy rẫy bí ẩn.
“Đại Hiền Giả, ngài nói ‘phá hủy’ và ‘tái thiết lập’ Thiên Đạo… Liệu đó có phải là cách để chúng ta thực sự thoát khỏi sự khống chế của nó, hay chỉ là thay đổi kẻ cai trị?” Khởi Nguyên ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào Đại Hiền Giả. Hắn không muốn một sự thay thế, hắn muốn một sự giải thoát.
Đại Hiền Giả mỉm cười, nụ cười ẩn chứa thâm ý. “Thiên Đạo, Khởi Nguyên, không phải là một thực thể cố định. Nó là một khái niệm, một tập hợp quy tắc, một luân lý đã được định hình qua hàng vạn kỷ nguyên. Khi Cổ Thần đầu tiên khai thiên lập địa, Thiên Đạo đã được sinh ra, nhưng nó thuần khiết và công bằng. Nhưng thời gian trôi qua, quyền lực và sự tham lam đã biến nó thành một công cụ, một xiềng xích. Những kẻ tự xưng là ‘Thiên Thần’ đã bóp méo Thiên Đạo, ép buộc vạn vật phải tuân theo ý chí của họ, biến nó thành một nhà tù khổng lồ.”
“U Minh Cổ Khư là tàn tích của thời đại đó,” Đại Hiền Giả tiếp tục, giọng nói trầm thấp như tiếng vọng từ ngàn xưa. “Nơi một trong những vị Cổ Thần đầu tiên, người đã chứng kiến sự tha hóa của Thiên Đạo, đã bị chính những kẻ sau này tự xưng là ‘Thiên Thần’ phong ấn. Hắn không phải bị phong ấn vì yếu kém, mà vì hắn mang trong mình chân lý nguyên thủy, một chân lý có thể lật đổ trật tự giả tạo. Manh mối mà ngươi tìm kiếm không phải là một công pháp cụ thể, mà là một sự ‘thấu hiểu’. Thấu hiểu cách Thiên Đạo nguyên thủy vận hành, cách nó bị bóp méo, và cách một sinh linh có thể đứng ngoài nó.”
Khởi Nguyên trầm tư. Thấu hiểu. Điều này phức tạp hơn bất kỳ cuộc chiến sức mạnh nào hắn từng trải qua. Hắn đã từng nghĩ rằng Nghịch Thiên là dùng sức mạnh để đạp đổ. Nhưng giờ đây, Đại Hiền Giả đang chỉ cho hắn một con đường khác: một con đường của tri thức, của chân lý, của sự nhận thức vượt xa cả bản thân Thiên Đạo.
“Cổ Thần đó… hắn còn sống không?” Khởi Nguyên hỏi, trong lòng dấy lên một tia hy vọng.
Đại Hiền Giả lắc đầu. “Thời gian đã ăn mòn tất cả, Khởi Nguyên. Ngay cả Cổ Thần cũng không thể thoát khỏi. Nhưng ý chí của hắn, tri thức của hắn, và dấu vết của ‘Đại Đạo nguyên thủy’ mà hắn bảo vệ, vẫn còn đó. Chúng bị phong ấn cùng với hắn, ẩn sâu trong Cổ Khư, chờ đợi một kẻ có thể nhìn thấu màn sương giả tạo.”
“Và đó là lý do tại sao các ‘Thiên Thần’ lại bỏ quên những Vùng Cấm Địa này?” Khởi Nguyên nhíu mày. “Hay là họ không thể chạm vào?”
“Cả hai,” Đại Hiền Giả đáp. “Những Vùng Cấm Địa này được bảo vệ bởi những tàn dư của Đại Đạo nguyên thủy, thứ mà Thiên Đạo hiện tại không thể hoàn toàn đồng hóa. Hơn nữa, những bí mật ẩn chứa bên trong quá nguy hiểm đối với sự cai trị của họ. Họ đã cố gắng phong tỏa, bôi nhọ, và làm cho vạn giới quên lãng chúng. Ngay cả ta cũng chỉ có thể cảm nhận được sự tồn tại của chúng, chứ không thể tiến sâu. Chỉ có những kẻ mang trong mình ‘dị số’, những kẻ có thể đứng ngoài sự sắp đặt của Thiên Đạo, mới có cơ hội.”
Khởi Nguyên cảm nhận được gánh nặng trên vai mình. Hắn là một ‘dị số’, một kẻ không nằm trong quỹ đạo. Đó là lý do hắn có thể Nghịch Thiên. Nhưng con đường này không chỉ là đối đầu với kẻ thù hữu hình, mà còn là đối mặt với một ý chí vô hình, một trật tự đã ăn sâu vào cốt lõi vũ trụ.
“Ta hiểu rồi,” Khởi Nguyên gật đầu. “Vậy, ta nên chuẩn bị gì cho chuyến đi này? U Minh Cổ Khư… có những nguy hiểm nào?”
“U Minh Cổ Khư là một nơi bị nguyền rủa, Khởi Nguyên. Nó không chỉ là một tàn tích vật chất, mà còn là một vết sẹo của thời gian,” Đại Hiền Giả cảnh báo. “Nơi đó tràn ngập oán khí của Cổ Thần bị phong ấn, của những sinh linh đã chết trong trận đại chiến cổ xưa. Có những thực thể cổ đại bị mắc kẹt, những linh hồn không siêu thoát, và cả những cơ quan cấm kỵ được tạo ra để ngăn chặn bất kỳ ai tiếp cận bí mật. Sức mạnh của Thiên Đạo hiện tại không thể vươn tới đó, nhưng cũng có nghĩa là không có quy tắc nào bảo vệ ngươi. Ngươi sẽ phải đối mặt với sự hỗn loạn thuần túy, với những thứ vượt ngoài sự hiểu biết của Thượng Giới hiện tại.”
“Hỗn loạn thuần túy…” Khởi Nguyên lẩm bẩm. Điều đó nghe có vẻ phù hợp với hắn. Hắn đã từng sống trong hỗn loạn, đã từng tự mình tạo ra hỗn loạn để sinh tồn. Hắn là kẻ Nghịch Thiên, và bản chất của Nghịch Thiên chính là phá vỡ trật tự để tạo ra một trật tự mới, hoặc thậm chí là chấp nhận sự hỗn loạn vĩnh hằng.
Đại Hiền Giả khẽ nâng tay, một tia sáng bạc lấp lánh bay ra từ tay áo, biến thành một phù văn cổ xưa rồi nhập vào trán Khởi Nguyên. “Đây là ‘Mệnh Khí Ấn’, một dấu ấn nhỏ của ta. Nó sẽ giúp ngươi che giấu khí tức của mình khỏi những thực thể cổ đại nhạy cảm với năng lượng của Thiên Đạo hiện tại. Đồng thời, nó cũng sẽ chỉ dẫn ngươi đến những điểm quan trọng nhất trong U Minh Cổ Khư khi ngươi đến đó. Hãy nhớ, Khởi Nguyên, đây không phải là một cuộc chinh phạt, mà là một cuộc tìm kiếm. Sự vội vàng sẽ khiến ngươi phải trả giá đắt.”
Khởi Nguyên cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh lẽo, nhưng không hề ác ý, lan tỏa trong thức hải. Đó là một sự bảo vệ, một lời nhắc nhở. Hắn gật đầu nghiêm túc. “Ta sẽ cẩn trọng. Cảm ơn Đại Hiền Giả.”
Đại Hiền Giả nhìn hắn với một ánh mắt đầy hy vọng. “Ngươi là niềm hy vọng cuối cùng, Khởi Nguyên. Hãy mang chân lý trở lại.”
Sau khi cáo biệt Đại Hiền Giả, Khởi Nguyên trở về hang động bí mật của mình, nơi hắn đã ẩn cư một thời gian để củng cố sức mạnh. Hắn ngồi xuống, lấy ra quả cầu bản đồ và nhìn chằm chằm vào điểm đánh dấu U Minh Cổ Khư. Nó nằm ở một góc xa xôi nhất của Thượng Giới, nơi các ghi chép cổ xưa gọi là “Biên Hoang Vực”, một vùng đất bị lãng quên, thậm chí là bị xóa khỏi hầu hết các bản đồ hiện hành.
Hắn cần phải đi một mình. Những Vùng Cấm Địa này quá nguy hiểm, và những bí mật của chúng không thể bị lộ ra ngoài. Liên minh Nghịch Thiên mà hắn đã xây dựng vẫn cần hắn ở Thượng Giới để đối phó với các Thiên Thần. Nhưng đây là một nhiệm vụ cá nhân, một bước ngoặt trong hành trình Nghịch Thiên của riêng hắn.
Khởi Nguyên đứng dậy, ánh mắt kiên định. Hắn đã đạt đến cảnh giới đỉnh cao của Thượng Giới, nhưng hắn biết rằng đó chưa phải là giới hạn. U Minh Cổ Khư sẽ là cánh cửa mở ra một thế giới quan mới, một cấp độ tu luyện mới, và một sự hiểu biết mới về Thiên Đạo.
Hắn kích hoạt một phù văn dịch chuyển cổ xưa mà hắn đã học được từ một tàn tích của Tiên Giới. Phù văn bùng lên ánh sáng xanh thẫm, bao bọc lấy thân ảnh hắn. Trong tích tắc, Khởi Nguyên biến mất khỏi hang động, bắt đầu hành trình đến Biên Hoang Vực.
Chuyến đi đến Biên Hoang Vực kéo dài nhiều ngày. Hắn phải xuyên qua những dải ngân hà hoang tàn, những tinh vực chết chóc, nơi linh khí cạn kiệt và những quy tắc vũ trụ trở nên hỗn loạn. Càng đi sâu vào Biên Hoang Vực, cảm giác bị “Thiên Đạo” hiện tại bỏ rơi càng trở nên rõ ràng. Không có dấu vết của các Thiên Thần, không có bóng dáng của các tông môn hay thế lực lớn. Chỉ có sự hoang vu, lạnh lẽo và một cảm giác cổ xưa không thể diễn tả.
Cuối cùng, sau khi vượt qua một vành đai thiên thạch khổng lồ, Khởi Nguyên dừng lại. Trước mắt hắn là một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy ám ảnh. Một tinh vân khổng lồ, xoáy tròn như một con mắt tử vong, bao phủ một khoảng không gian rộng lớn. Bên trong tinh vân, một màu xanh u tối bao trùm, không có bất kỳ ánh sáng nào có thể xuyên qua. Đó chính là U Minh Cổ Khư.
Mệnh Khí Ấn trên trán Khởi Nguyên khẽ rung lên, phát ra một luồng sáng nhạt nhòa, như một chiếc la bàn chỉ đường. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận luồng khí tức cổ xưa, nặng nề và đầy áp lực từ bên trong tinh vân. Đó không phải là áp lực của sức mạnh, mà là áp lực của thời gian, của lịch sử, của một bi kịch đã bị phong ấn.
“U Minh Cổ Khư…” Khởi Nguyên lẩm bẩm. Hắn bước một bước chân kiên định, xuyên qua ranh giới của tinh vân. Ngay lập tức, một cảm giác lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy hắn, không chỉ là cái lạnh vật lý, mà là cái lạnh của sự cô độc, của sự lãng quên. Mọi âm thanh dường như bị nuốt chửng, chỉ còn lại tiếng vọng của sự im lặng.
Màn sương mù dày đặc màu xanh u tối bao phủ mọi thứ, tầm nhìn của hắn bị hạn chế chỉ còn vài trượng. Linh thức của hắn cũng bị áp chế đến mức tối đa, chỉ có thể cảm nhận được một vùng không gian nhỏ xung quanh. Nơi đây khác biệt hoàn toàn với Thượng Giới. Các quy tắc không gian dường như bị bóp méo, thời gian trở nên mơ hồ, và ngay cả linh khí cũng mang một phẩm chất khác, thô ráp và nguyên thủy hơn.
Hắn cảm nhận được những luồng khí tức yếu ớt, những tiếng thì thầm không rõ ràng từ sâu trong sương mù. Đó là những tàn dư của oán khí, của linh hồn mắc kẹt, hay là thứ gì đó đáng sợ hơn? Mệnh Khí Ấn trên trán hắn càng rung mạnh hơn, như đang cảnh báo, nhưng cũng như đang dẫn lối.
Khởi Nguyên biết rằng mình đã bước vào một thế giới hoàn toàn mới. Một thế giới bị Thiên Đạo hiện tại ruồng bỏ, nơi những bí mật cổ xưa nhất đang chờ đợi. Hành trình Nghịch Thiên của hắn, sau tất cả những trận chiến và sự phản kháng, giờ đây mới thực sự bước vào giai đoạn cốt lõi: khám phá chân lý đằng sau Thiên Đạo, phá vỡ nó, và tái thiết lập một trật tự mới cho Vạn Giới. U Minh Cổ Khư, chỉ là điểm khởi đầu.