Nghịch Thiên
Chương 447
Khởi Nguyên đứng thẳng tắp, đôi mắt ánh lên ngọn lửa kiên định không chút dao động. Hắn đã trải qua quá nhiều mất mát, đã nếm đủ mọi đắng cay của số phận bị định đoạt. Cái giá phải trả để thay đổi “Thiên”? Hắn đã sẵn sàng.
“Vãn bối sẵn lòng,” Khởi Nguyên đáp, giọng nói vang vọng trong đại điện tĩnh mịch, mang theo sự cương quyết không thể lay chuyển. “Nếu chân lý đòi hỏi sự hủy diệt, vãn bối sẽ không chùn bước. Nếu Nghịch Thiên phải đánh đổi tất cả, vãn bối nguyện dâng hiến. Bởi vì, tiền bối, những gì vãn bối chứng kiến, những gì vãn bối trải qua, khiến vãn bối tin rằng ‘Thiên’ hiện tại… không phải là chân lý tối thượng, mà là một xiềng xích cần phải phá vỡ.”
Đại Hiền Giả nheo mắt, nhìn chằm chằm vào Khởi Nguyên. Nụ cười mờ nhạt trên môi hắn dần sâu hơn, nhưng không phải là một nụ cười vui vẻ, mà là một nụ cười chất chứa bao thâm ý. “Tốt. Rất tốt. Ta đã chờ đợi một kẻ có dũng khí như ngươi… đã rất lâu rồi.” Hắn khẽ thở dài, âm thanh như gió luồn qua khe đá cổ xưa. “Ngươi nói đúng. ‘Thiên’ mà chúng ta đang sống dưới đây… không phải là chân lý. Nó là một sự giả tạo, một trật tự được kiến tạo và duy trì bởi những kẻ tự xưng là Thần, là Tiên Đế, những kẻ mượn danh ‘Thiên Đạo’ để áp đặt ý chí của mình lên Vạn Giới.”
Khởi Nguyên giật mình, trái tim hắn đập mạnh. Những lời này xác nhận tất cả những nghi ngờ, những suy đoán hắn đã ấp ủ bấy lâu. “Tiền bối… vậy ‘Thiên Đạo’ thật sự là gì? Và ai là kẻ đã tạo ra sự giả tạo này?”
Đại Hiền Giả chậm rãi đứng dậy, thân hình gầy gò nhưng ẩn chứa một khí thế hùng vĩ khó tả. Hắn bước đến một bức tường trống trải trong đại điện, nhẹ nhàng vung tay. Ngay lập tức, bức tường như tan chảy, để lộ ra một không gian hư ảo, nơi vô số hình ảnh chớp nhoáng như những mảnh ký ức vụn vỡ của vũ trụ.
“Ngươi hỏi ‘Thiên Đạo’ thật sự là gì?” Đại Hiền Giả nói, giọng nói trầm bổng như tiếng chuông cổ vang vọng. “Ban sơ, vũ trụ là Hỗn Độn. Từ Hỗn Độn sinh ra Đại Đạo, đó là quy luật tự nhiên, công bằng, vô tư. Đại Đạo không có ý chí, không có cảm xúc, nó chỉ là sự vận hành của vạn vật. Sinh, lão, bệnh, tử; thành, trụ, hoại, không… tất cả đều thuận theo Đại Đạo. Không có thiện ác, không có đúng sai, chỉ có sự cân bằng tuyệt đối.”
Các hình ảnh trên bức tường hư ảo bắt đầu rõ nét hơn. Khởi Nguyên thấy một vũ trụ nguyên thủy, nơi các hành tinh, các chủng tộc sinh sôi nảy nở một cách tự do, không có sự phân cấp rõ ràng giữa phàm nhân và thần linh. Sinh linh chết đi, linh hồn trở về Hỗn Độn, rồi lại tái sinh theo một quy luật tự nhiên, không có sự cưỡng ép.
“Nhưng rồi,” Đại Hiền Giả tiếp tục, giọng nói đột nhiên trở nên u ám, “trong vô tận Hỗn Độn, một số thực thể vượt qua giới hạn của sinh linh bình thường. Chúng là những kẻ đầu tiên chạm đến bản chất của Đại Đạo, những kẻ có được sức mạnh khai thiên tích địa. Chúng tự xưng là Cổ Thần, là Tiên Tổ. Ban đầu, chúng cũng tuân theo Đại Đạo, nhưng rồi, dục vọng nảy sinh.”
Hình ảnh trên tường thay đổi. Những Cổ Thần khổng lồ bắt đầu xuất hiện, ánh mắt chúng đầy tham vọng và quyền lực. Chúng không còn hài lòng với sự vận hành tự nhiên của Đại Đạo. Chúng muốn kiểm soát.
“Chúng không muốn chết. Chúng không muốn linh hồn mình tan biến vào Hỗn Độn rồi tái sinh một cách ngẫu nhiên. Chúng muốn vĩnh hằng, muốn quyền năng tuyệt đối. Vì vậy, chúng bắt đầu tạo ra ‘Thiên Đạo’ của riêng mình.” Đại Hiền Giả chỉ tay vào những hình ảnh hỗn loạn đang diễn ra. “Chúng dùng sức mạnh tối thượng để cưỡng ép Đại Đạo, bẻ cong quy tắc tự nhiên. Chúng tạo ra các giới vực, phân chia phàm nhân và thần linh. Chúng tạo ra luân hồi, nhưng là một luân hồi bị kiểm soát, nơi linh hồn không được tự do mà phải chịu sự định đoạt của chúng. Chúng tự phong mình là ‘Thiên’ và bắt đầu ban phát ‘Thiên Mệnh’ cho những kẻ mà chúng chọn lựa, nhằm duy trì trật tự giả tạo của mình.”
Khởi Nguyên nhìn những cảnh tượng kinh hoàng đó, cảm thấy một cơn phẫn nộ dâng trào trong lòng. Hắn thấy những phàm nhân bị nghiền nát dưới chân các Cổ Thần, thấy những linh hồn bị kéo vào vòng luân hồi cưỡng chế, thấy những kẻ được gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử” thực chất chỉ là con rối trong tay những kẻ siêu phàm.
“Mục đích của chúng là gì?” Khởi Nguyên nghiến răng. “Chỉ để thỏa mãn dục vọng của bản thân ư?”
Đại Hiền Giả gật đầu. “Dục vọng. Và sự sợ hãi. Chúng sợ rằng sẽ có kẻ khác vượt qua chúng, sợ rằng Đại Đạo nguyên thủy sẽ một lần nữa chiếm lấy quyền năng. Vì vậy, chúng tạo ra một hệ thống kiểm soát chặt chẽ, nơi mọi sinh linh đều bị trói buộc bởi ‘Thiên Mệnh’, nơi mọi sự thay đổi đều bị coi là ‘Nghịch Thiên’ và phải bị tiêu diệt. Chúng hút lấy năng lượng từ sự sống, từ linh hồn của Vạn Giới để duy trì sự vĩnh hằng và quyền lực của mình. Cái gọi là ‘Thiên Đạo’ mà các ngươi đang tôn thờ, chỉ là một cỗ máy khổng lồ hút cạn sinh khí của vũ trụ.”
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Khởi Nguyên. Hắn chợt hiểu ra bản chất của sự yếu kém, của những bi kịch mà hắn và vô số sinh linh khác phải gánh chịu. Không phải là số phận, mà là sự thao túng. Không phải là ý trời, mà là ý muốn của những kẻ ích kỷ.
“Nhưng… nếu chúng mạnh đến vậy,” Khởi Nguyên hỏi, “tại sao chúng ta không thấy chúng nữa? Tại sao bây giờ chỉ có Tiên Đế, Thần Tôn cai quản Thượng Giới?”
Đại Hiền Giả cười khẩy, một nụ cười đầy châm biếm. “Những kẻ tạo ra ‘Thiên Đạo’ giả tạo đó cũng không phải bất diệt. Cuộc chiến giành quyền lực, sự tranh chấp lợi ích giữa chính chúng đã nổ ra. Một trận đại chiến kinh hoàng đã xảy ra vào thời Cổ Đại, xé nát Vạn Giới và hủy diệt phần lớn những Cổ Thần đó. Những kẻ còn sót lại, hoặc là ẩn mình, hoặc là bị phong ấn, hoặc là biến thành một phần của ‘Thiên Đạo’ mà chúng tạo ra, trở thành ‘ý chí’ vô hình nhưng vẫn thao túng mọi thứ.”
“Những Tiên Đế, Thần Tôn hiện tại,” Đại Hiền Giả tiếp tục, “chẳng qua chỉ là những kẻ kế thừa, những kẻ được ‘Thiên Đạo’ giả tạo này lựa chọn để tiếp tục duy trì trật tự. Chúng là những con chó giữ nhà trung thành, được ban cho một chút quyền lực để áp bức kẻ yếu hơn, nhưng bản thân chúng cũng là nô lệ của cái hệ thống này.”
Khởi Nguyên cảm thấy mọi thứ như vỡ òa trong tâm trí. Hắn nhìn lại hành trình của mình, những kẻ hắn đã đối đầu, những quy tắc hắn đã phá vỡ. Tất cả đều là một phần của cái hệ thống mục nát đó. Hắn không chỉ Nghịch Thiên Mệnh, mà là Nghịch cả một cấu trúc quyền lực được xây dựng trên sự dối trá và bóc lột.
“Vãn bối đã hiểu,” Khởi Nguyên nói, giọng nói trầm khàn nhưng đầy nội lực. “Vậy thì, tiền bối, con đường để phá vỡ xiềng xích này là gì? Làm thế nào để chúng ta có thể trả lại Đại Đạo nguyên thủy cho Vạn Giới?”
Đại Hiền Giả thu lại những hình ảnh trên tường, đại điện trở lại vẻ tĩnh mịch ban đầu. Hắn quay lại nhìn Khởi Nguyên, ánh mắt sâu thẳm như vũ trụ. “Đó là một con đường đầy chông gai, tiểu tử. Ngươi sẽ phải đối mặt với sự phản kháng từ toàn bộ hệ thống này, từ những kẻ được ‘Thiên Đạo’ ban phước, từ những kẻ mù quáng tin vào nó. Ngươi sẽ phải tìm kiếm những mảnh vỡ của Đại Đạo nguyên thủy đã bị phân tán, đã bị phong ấn. Ngươi sẽ phải tập hợp những kẻ có cùng chí hướng, những ‘dị số’ đã bị ‘Thiên Đạo’ ruồng bỏ hoặc không thể kiểm soát. Một liên minh Nghịch Thiên.”
Nghe đến “liên minh Nghịch Thiên”, Khởi Nguyên chợt nhớ đến những người bạn đồng hành của mình, những kẻ cũng đang tìm kiếm tự do, tìm kiếm công bằng. Lực lượng của hắn ở hạ giới, ở Thượng Giới, tuy còn yếu, nhưng là một hạt giống.
“Vãn bối sẵn lòng làm tất cả,” Khởi Nguyên kiên định. “Vãn bối sẽ tập hợp họ, sẽ tìm kiếm chân lý, sẽ phá vỡ xiềng xích này.”
Đại Hiền Giả gật đầu hài lòng. “Đó là lý do tại sao ta chờ đợi ngươi. Ngươi có ‘hạt giống Nghịch Thiên’ trong mình, một ý chí không thể bị bẻ cong. Nhưng ngươi vẫn còn thiếu. Ngươi cần sức mạnh, và ngươi cần tri thức. Thứ tri thức không nằm trong bất kỳ thư tịch nào của Thượng Giới, mà nằm ở những nơi bị ‘Thiên Đạo’ phong tỏa, những nơi mà ngay cả các Tiên Đế cũng không dám đặt chân tới.”
Hắn vươn tay, một luồng sáng xanh biếc ngưng tụ trong lòng bàn tay, biến thành một quả cầu thủy tinh nhỏ. Bên trong quả cầu, Khởi Nguyên thấy một bản đồ tinh xảo, với những điểm sáng lấp lánh và những khu vực bị bao phủ bởi màn sương mù dày đặc.
“Đây là bản đồ của những ‘Vùng Cấm Địa’ bị lãng quên, những nơi mà dấu vết của Đại Đạo nguyên thủy vẫn còn sót lại, nơi những bí mật của các Cổ Thần bị phong ấn, nơi có thể tìm thấy con đường để thực sự Nghịch Thiên.” Đại Hiền Giả trao quả cầu cho Khởi Nguyên. “Điểm đầu tiên của ngươi sẽ là ‘U Minh Cổ Khư’, một tàn tích của thời Cổ Đại, nơi một trong những Cổ Thần đầu tiên đã bị phong ấn sau trận đại chiến. Ở đó, ngươi có thể tìm thấy manh mối đầu tiên về cách thức để ‘phá hủy’ và ‘tái thiết lập’ Thiên Đạo.”
Khởi Nguyên cầm lấy quả cầu, cảm nhận một luồng năng lượng cổ xưa truyền vào lòng bàn tay. Ánh mắt hắn lóe lên tia sáng rực rỡ. U Minh Cổ Khư. Một con đường mới, một mục tiêu mới đã hiện ra. Hành trình Nghịch Thiên của hắn, chỉ mới thực sự bắt đầu.