Nghịch Thiên
Chương 446

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:22:51 | Lượt xem: 4

Khởi Nguyên siết chặt bàn tay Lam, từng bước chân vang vọng trên nền đá đổ nát, như tiếng gõ cửa vào một quá khứ đã bị lãng quên. Sương mù xám xịt không chỉ bao phủ cảnh vật mà còn len lỏi vào tâm trí, mang theo hơi thở của vạn cổ tang thương. Vong Giới Phế Tích không phải là một nơi chết chóc hoàn toàn, mà là một lăng mộ khổng lồ chứa đựng những lời nguyền và ký ức còn sót lại của một thời đại huy hoàng, nay đã bị Thiên Đạo xóa sổ.

Hắn cảm nhận được luồng khí tức kỳ lạ, nặng nề và phức tạp. Nó không phải là linh khí, cũng không phải ma khí, mà là một sự pha trộn của vô số ý chí đã từng tồn tại ở nơi đây, những ý chí bị nghiền nát dưới bánh xe của Thiên Đạo. Mỗi phiến đá vỡ, mỗi bức tường đổ nát đều như đang thì thầm một câu chuyện bi thương, một sự phản kháng bị dập tắt.

“Nơi này…” Lam khẽ thì thầm, giọng nói của nàng xen lẫn sự kinh ngạc và một chút sợ hãi. “Nó giống như một vùng đất bị nguyền rủa, nhưng lại ẩn chứa một sức sống kỳ lạ.”

Khởi Nguyên gật đầu. “Đó là sức sống của những kẻ chưa từng cam chịu. Đại Hiền Giả đã sống sót ở đây, hẳn là có lý do.” Hắn vận chuyển Linh Lực vào đôi mắt, Thần Quang chiếu rọi, xuyên thấu qua lớp sương mù. Trước mắt hắn, những tàn tích dần hiện rõ hơn. Đó không phải là những kiến trúc ngẫu nhiên, mà là di tích của một thành trì cổ xưa, với những cột đá khổng lồ vươn lên trời, những bức tường thành dày cộm khắc đầy phù văn đã mờ nhạt theo thời gian.

Họ tiến vào một quảng trường rộng lớn, nơi từng có lẽ là trung tâm của thành trì. Chính giữa quảng trường là một cái bệ đá tròn, trên đó có một pho tượng khổng lồ đã vỡ vụn. Khởi Nguyên chỉ có thể nhận ra một bàn tay bằng đá vươn lên trời, với ngón trỏ chỉ thẳng lên cao, như muốn thách thức một điều gì đó vô hình. Xung quanh pho tượng là vô số thi thể khô héo, hóa đá, nằm rải rác trong tư thế quỳ lạy hoặc giơ tay chống đỡ, dường như đã chết trong một khoảnh khắc kinh hoàng nào đó.

“Đây là dấu vết của một cuộc tàn sát,” Lam thì thầm, tay nắm chặt áo Khởi Nguyên. “Họ đã cầu xin… hay đã chống cự?”

Khởi Nguyên nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng khí tức còn sót lại. Một cảm giác bi thương và tuyệt vọng ập đến, nhưng ẩn sâu bên trong đó là một ngọn lửa không thể dập tắt. Hắn mở mắt ra, nhìn về phía bàn tay đá đang chỉ lên trời. “Họ đã chống cự. Và kẻ đã tàn sát họ… chính là Thiên Đạo.”

Một làn gió lạnh lẽo thổi qua, cuốn theo những tiếng thì thầm vô hình. Khởi Nguyên và Lam tiếp tục đi, xuyên qua những con phố đổ nát, những ngôi nhà bị san phẳng. Càng đi sâu, họ càng cảm nhận rõ sự hiện diện của một ý chí mạnh mẽ. Không phải của Đại Hiền Giả, mà là của chính Vong Giới Phế Tích này. Nó giống như một sinh vật sống đang thở, đang hấp thụ những nỗi đau và ký ức, biến chúng thành một phần của chính nó.

Bỗng nhiên, Lam kéo Khởi Nguyên lại. “Nhìn kìa, Khởi Nguyên!”

Trước mặt họ là một tấm bia đá khổng lồ, cao hơn mười trượng, đứng sừng sững giữa đống đổ nát. Bề mặt tấm bia được khắc đầy những ký tự cổ xưa, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, lập lòe như ngọn nến trong gió. Những ký tự này không thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào mà Khởi Nguyên từng biết, nhưng khi ánh mắt hắn lướt qua, một luồng thông tin cổ xưa đột nhiên ập vào tâm trí hắn.

Đó là một đoạn ký ức, một mảnh vỡ của lịch sử. Hắn thấy một thế giới rực rỡ, nơi linh khí tràn đầy, sinh linh vạn vật sống hòa hợp với Đạo. Không có sự phân chia rõ ràng giữa Tiên, Thần, Phàm. Tất cả đều là một phần của “Đại Đạo” nguyên thủy, một quy luật tự nhiên, công bằng. Nhưng rồi, một biến cố kinh hoàng xảy ra. Khởi Nguyên không thấy rõ hình ảnh, chỉ cảm nhận được một sự chấn động cực lớn, như thể bản thân vũ trụ đang bị xé toạc.

Sau đó, một “trật tự” mới được thiết lập. Những cá thể mạnh mẽ tự xưng là “Thần”, “Tiên Đế” xuất hiện, họ bắt đầu định nghĩa lại quy tắc, tạo ra “Thiên Đạo” của riêng mình. “Luân Hồi” không còn là một chu trình tự nhiên của sinh diệt, mà trở thành một công cụ để kiểm soát, để ràng buộc linh hồn. Những kẻ không tuân theo, những “dị số”, sẽ bị nghiền nát, bị xóa sổ khỏi lịch sử.

Đoạn ký ức kết thúc bằng hình ảnh một nhóm người đứng trên đỉnh một ngọn núi, cố gắng chống lại một luồng sức mạnh khổng lồ từ trên trời đổ xuống. Họ thất bại. Họ bị biến thành tro bụi, nhưng ý chí của họ không hề tan biến, mà hóa thành những mảnh vỡ, chôn vùi trong những nơi như Vong Giới Phế Tích này.

Khởi Nguyên mở mắt, thở dốc. Trán hắn lấm tấm mồ hôi lạnh. “Thiên Đạo mà chúng ta biết… nó là giả,” hắn thì thầm, giọng khàn đặc. “Nó là một sự thay thế, một trật tự được tạo ra để cai trị, không phải là quy luật tự nhiên của vũ trụ.”

Lam nhìn hắn đầy lo lắng. “Khởi Nguyên, chàng không sao chứ?”

“Ta không sao. Chỉ là… chân tướng này quá kinh hoàng.” Khởi Nguyên vuốt ve tấm bia đá. “Những gì chúng ta nhìn thấy là lời cảnh báo, là lời thì thầm của một thời đại đã mất. Đại Hiền Giả… hắn chính là người đã chứng kiến tất cả.”

Bỗng nhiên, tấm bia đá rung lên nhè nhẹ, những ký tự cổ xưa trên đó sáng rực rồi dần biến mất, để lộ ra một cánh cổng đá ẩn sâu bên trong. Cánh cổng không có bất kỳ then cài hay chốt khóa nào, chỉ là một khoảng không đen kịt, như một cái miệng khổng lồ đang chờ đợi.

“Đây rồi,” Khởi Nguyên nói, ánh mắt kiên định. “Con đường dẫn tới Đại Hiền Giả.”

Hắn không do dự, nắm tay Lam bước vào trong cánh cổng. Ngay lập tức, một luồng khí tức cổ xưa, tĩnh lặng nhưng lại vô cùng mạnh mẽ ập đến. Khác với sự hỗn loạn và bi thương bên ngoài, nơi đây lại tràn ngập một sự thanh tịnh đến lạ lùng. Không có sương mù, không có đổ nát. Thay vào đó là một hành lang dài, được chiếu sáng bởi những viên dạ minh châu khổng lồ gắn trên trần. Hai bên hành lang là những bức phù điêu cổ kính, mô tả những cảnh tượng hùng vĩ của một nền văn minh đã mất, những sinh linh với sức mạnh kinh thiên động địa, và cả hình ảnh một vị nhân vật uy nghi, gương mặt ẩn sau một vầng hào quang, đang ngồi tĩnh tọa giữa một biển sao.

Khởi Nguyên cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Hắn biết, vị nhân vật trong phù điêu chính là Đại Hiền Giả, và hắn đang ở rất gần. Càng đi sâu vào hành lang, Khởi Nguyên càng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí hắn, nhưng đồng thời, một cảm giác giác ngộ cũng dần nảy sinh. Những mảnh vỡ kiến thức về “Đại Đạo” nguyên thủy mà hắn vừa tiếp nhận từ tấm bia đá bắt đầu liên kết với những gì hắn đã tu luyện, với bản chất “Nghịch Thiên” của hắn.

Cuối hành lang là một đại điện rộng lớn. Ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa khắp nơi, không có bất kỳ ngọn đèn hay nguồn sáng rõ ràng nào, nhưng mọi thứ đều hiện rõ như ban ngày. Chính giữa đại điện là một cái bệ đá cao, trên đó, một bóng người khô gầy, già nua đang ngồi xếp bằng. Mái tóc bạc trắng như tuyết, làn da nhăn nheo, nhưng đôi mắt lại sáng rực như hai vì sao cổ kính, chứa đựng sự uyên thâm của vạn năm tuế nguyệt.

Đại Hiền Giả.

Hắn không hề cử động, không hề phát ra bất kỳ âm thanh nào, nhưng sự hiện diện của hắn lại mạnh mẽ đến mức khiến không gian xung quanh như bị đóng băng. Luồng khí tức mà Khởi Nguyên đã cảm nhận từ lúc bước vào Vong Giới Phế Tích, giờ đây đã tập trung hoàn toàn vào vị Đại Hiền Giả này. Nó là sự tổng hòa của trí tuệ, kinh nghiệm, và một nỗi bi ai vô tận.

Khởi Nguyên và Lam dừng lại cách vị Đại Hiền Giả khoảng vài trượng. Hắn không dám tiến thêm, bởi vì hắn cảm thấy một sức mạnh vô hình đang ngăn cản mình, không phải là thù địch, mà là một sự kiểm tra, một sự cân nhắc.

Đại Hiền Giả từ từ mở miệng, giọng nói của hắn như tiếng gió thổi qua khe đá cổ xưa, trầm bổng và vang vọng khắp đại điện. “Ngươi đã đến… Kẻ mang theo hạt giống của Nghịch Thiên.”

Ánh mắt tinh anh của vị Đại Hiền Giả quét qua Khởi Nguyên, như xuyên thấu qua mọi bí mật, mọi xiềng xích mà hắn đã từng mang trong mình. Khởi Nguyên cảm thấy linh hồn mình như bị lột trần, mọi thứ đều hiển lộ trước mặt vị lão nhân này.

Lam đứng cạnh Khởi Nguyên, nàng có thể cảm nhận được áp lực khủng khiếp từ vị Đại Hiền Giả, nhưng nàng vẫn kiên cường đứng vững, ánh mắt đầy sự tin tưởng hướng về Khởi Nguyên.

“Vong Giới Phế Tích đã chờ đợi ngươi rất lâu,” Đại Hiền Giả tiếp tục. “Chờ đợi một ngọn lửa có thể thắp sáng lại hy vọng, một kẻ dám đối đầu với cái gọi là ‘Thiên Đạo’ đã mục nát.”

Khởi Nguyên hít sâu một hơi, trấn định tâm thần. Hắn đã tìm thấy người mình cần, người nắm giữ chân tướng của Thiên Đạo và con đường cho sự Nghịch Thiên. Cuộc đối thoại này, không nghi ngờ gì nữa, sẽ là bước ngoặt quyết định cho toàn bộ hành trình của hắn.

“Tiền bối,” Khởi Nguyên cúi đầu, “Vãn bối đến đây để tìm kiếm chân lý, để hiểu rõ hơn về Thiên Đạo, và để tìm con đường phá vỡ nó.”

Đại Hiền Giả khẽ nhếch môi, một nụ cười mờ nhạt xuất hiện trên khuôn mặt già nua. “Chân lý ư? Chân lý là một con dao hai lưỡi, tiểu tử. Nó có thể soi sáng, cũng có thể hủy diệt.” Hắn nhìn sâu vào Khởi Nguyên, đôi mắt như nhìn thấu hàng vạn kiếp luân hồi. “Ngươi có đủ dũng khí để đối mặt với nó không? Ngươi có sẵn lòng… đánh đổi tất cả để Nghịch Thiên không?”

Đại điện chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại ánh mắt giao nhau giữa Khởi Nguyên và vị Đại Hiền Giả. Câu hỏi đó không chỉ là một lời thử thách, mà còn là một lời cảnh báo, một lời tiên tri về những gì sắp xảy đến.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8