Nghịch Thiên
Chương 445
Khởi Nguyên và Lam bước đi, mỗi bước chân lướt nhẹ trên thảm lá mục nát, sâu hút vào lòng khu rừng cổ thụ. Ánh sáng le lói từ kẽ lá như những đốm ngọc bích rơi vãi, tạo nên một tấm thảm lung linh huyền ảo dưới chân họ. Khu rừng, sau lời chỉ dẫn của Thụ Thần, không còn là một mê cung vô định mà đã biến thành một con đường dẫn lối, dù vẫn đầy rẫy sự tĩnh mịch và những bí ẩn tiềm tàng.
Lam siết nhẹ bàn tay Khởi Nguyên, cảm nhận sự ấm áp và kiên định từ hắn. Nàng biết, con đường phía trước không hề dễ dàng, nhưng có hắn bên cạnh, trái tim nàng tràn đầy dũng khí. “Khởi Nguyên, liệu Vong Giới Phế Tích có thực sự là nơi giam giữ Đại Hiền Giả mà chúng ta cần tìm không?” giọng nàng khẽ vang lên, phá vỡ sự im lặng bao trùm.
Khởi Nguyên nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm mang theo sự quyết tâm. “Thụ Thần đã không lừa chúng ta. Nơi đó bị Thiên Đạo phong ấn, giam cầm những kẻ dám thách thức Luân Hồi. Một Đại Hiền Giả có thể sống sót qua hàng vạn năm trong sự phong tỏa của Thiên Đạo, chắc chắn không phải kẻ tầm thường. Hắn chính là chìa khóa để chúng ta hiểu rõ hơn về bản chất của Thiên Đạo và Luân Hồi.” Hắn dừng lại một chút, khẽ thở dài. “Càng dấn thân sâu, ta càng cảm nhận được sự rộng lớn và phức tạp của vũ trụ này, nhưng cũng càng thấy rõ hơn sự mục nát ẩn sâu trong cái gọi là ‘Thiên Đạo’ tối thượng.”
Họ tiếp tục tiến sâu, không gian xung quanh dần thay đổi. Cây cối trở nên khô héo, cằn cỗi hơn, dù vẫn giữ được sự cổ kính. Linh khí trong không khí bắt đầu trở nên loãng đi, xen lẫn một thứ năng lượng u ám, nặng nề mà Khởi Nguyên chưa từng cảm nhận ở bất kỳ nơi nào khác. Đó không phải là tử khí, cũng không phải tà khí, mà là một sự trống rỗng, một sự mục ruỗng từ bên trong.
Đột nhiên, Khởi Nguyên dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua một bụi cây rậm rạp bên cạnh. “Có gì đó không đúng.” Hắn khẽ nói, kéo Lam lại gần mình hơn. Nàng cũng cảm nhận được sự thay đổi, một luồng khí lạnh lẽo bất chợt lướt qua da thịt, khiến nàng rùng mình.
Từ trong bụi cây, một luồng ánh sáng xanh mờ ảo bỗng nhiên lóe lên, sau đó là một âm thanh xào xạc kỳ lạ. Một bóng hình mờ nhạt, như một ảo ảnh, lướt qua trước mắt họ rồi biến mất vào sâu trong rừng. Đó là một linh hồn, nhưng không phải linh hồn của sinh vật sống, mà là một tàn niệm, một vết tích của sự tồn tại đã bị Thiên Đạo xóa bỏ.
“Đây là… tàn hồn của những kẻ đã bị Luân Hồi chối bỏ?” Lam thì thầm, giọng nói mang theo sự thương cảm. Nàng từng nghe nói về những nơi bị Thiên Đạo nguyền rủa, nơi linh hồn không thể siêu thoát, mãi mãi lang thang trong vô định.
Khởi Nguyên gật đầu, ánh mắt ánh lên sự cảnh giác. “Đây là dấu hiệu của Vong Giới Phế Tích. Nơi này chắc chắn đã bị Thiên Đạo phong ấn, khiến Luân Hồi không thể chạm tới. Những tàn hồn này, chúng không còn ký ức, không còn ý chí, chỉ là tàn dư của một quá khứ bi thảm.”
Họ tiếp tục đi, cảnh vật ngày càng trở nên hoang tàn. Những cái cây cổ thụ giờ đây chỉ còn trơ trọi những thân cây khô đen, cành lá gãy rụng như những bộ xương khổng lồ vươn lên trời. Đất đai khô cằn, nứt nẻ, và một làn sương mù màu xám đặc quánh bắt đầu bao phủ không gian, khiến tầm nhìn bị hạn chế.
Cuối cùng, sau một khúc quanh, họ nhìn thấy nó. Một vòng xoáy năng lượng khổng lồ, màu xám tro, đang chầm chậm xoay tròn giữa không trung, như một vết sẹo khổng lồ trên tấm màn vũ trụ. Nơi đó không có bất kỳ linh khí nào, chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ, và một lực hút vô hình nhưng mạnh mẽ đang kéo mọi thứ xung quanh vào bên trong.
“Đây chính là lối vào Vong Giới Phế Tích.” Khởi Nguyên nói, ánh mắt tập trung vào vòng xoáy. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng đối lập mạnh mẽ bên trong, một sự kháng cự không ngừng nghỉ với Thiên Đạo.
Hắn tiến lại gần hơn, Lam vẫn nắm chặt tay hắn, không một chút do dự. Khi họ đến gần vòng xoáy, Khởi Nguyên đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào ranh giới năng lượng. Một cảm giác lạnh lẽo thấu xương truyền đến, nhưng không phải là cảm giác đau đớn, mà là một sự trống rỗng đến cùng cực, như thể một phần linh hồn bị rút cạn.
“Vong Giới Phế Tích… bị phong ấn bằng một loại lực lượng có thể làm suy yếu cả linh hồn.” Khởi Nguyên lẩm bẩm. “Thiên Đạo không chỉ phong tỏa không gian, mà còn phong tỏa cả ý chí, cả sự tồn tại của những kẻ bị giam cầm.”
Nhưng điều này không làm hắn chùn bước. Ngược lại, nó càng củng cố quyết tâm trong lòng hắn. Nếu Thiên Đạo sợ hãi đến mức phải phong ấn một nơi như thế này, thì chắc chắn nơi đó nắm giữ một bí mật nào đó, một sức mạnh nào đó có thể uy hiếp đến sự thống trị của nó.
Khởi Nguyên tập trung sức mạnh “Nghịch Đạo” của mình. Một luồng ánh sáng màu tím đen mờ ảo bắt đầu bao bọc lấy cơ thể hắn, đối chọi lại với năng lượng trống rỗng của vòng xoáy. Hắn cảm thấy “Nghịch Đạo” của mình đang phản ứng dữ dội, như một dòng chảy chống lại thác lũ, không ngừng đẩy lùi áp lực từ Thiên Đạo.
“Hãy cẩn thận, Khởi Nguyên.” Lam lo lắng nhìn hắn. Nàng có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, cũng như sự vĩ đại của sức mạnh mà hắn đang đối đầu.
Hắn gật đầu, siết chặt tay Lam. “Đi thôi.”
Cùng lúc đó, Khởi Nguyên bước chân vào vòng xoáy. Một cảm giác như bị xé toạc, bị kéo giãn ra khắp mọi hướng ập đến. Không gian méo mó, thời gian dường như ngưng đọng rồi lại tăng tốc một cách hỗn loạn. Lam nhắm mắt lại, tin tưởng hoàn toàn vào Khởi Nguyên. Nàng cảm thấy cơ thể mình như được bao bọc trong một lớp năng lượng ấm áp, đó là Khởi Nguyên đang bảo vệ nàng.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi tưởng chừng như vô tận, cảm giác hỗn loạn chấm dứt. Khi Khởi Nguyên và Lam mở mắt, khung cảnh trước mặt khiến họ sững sờ.
Họ đang đứng trên một mảnh đất hoang tàn, rải rác những tàn tích của các kiến trúc cổ xưa. Những cột đá khổng lồ đổ nát, những bức tường vỡ vụn, và những vòm cổng cong queo vươn lên trời, như những ngón tay gầy guộc của một người khổng lồ đã chết. Bầu trời nơi đây không có mặt trời, không có mây, chỉ là một màu xám xịt vô tận, đôi khi lóe lên những tia sét màu tím nhạt không tiếng động, như thể bản thân không gian cũng đang gào thét trong câm lặng.
Linh khí ở đây còn loãng hơn cả bên ngoài, nhưng thay vào đó là một thứ năng lượng khác, nặng nề và cổ xưa, thấm đẫm vào từng hạt bụi. Đó là hơi thở của sự mục ruỗng, của thời gian và của những bi kịch đã qua. Vong Giới Phế Tích đúng như tên gọi của nó, là một nghĩa địa của những nền văn minh, một lời nhắc nhở u ám về sức mạnh hủy diệt của Thiên Đạo.
Những tàn hồn mờ nhạt, còn rõ ràng hơn so với bên ngoài, lướt đi vô định giữa các tàn tích, không tiếng động, không cảm xúc. Chúng không hề để ý đến sự xuất hiện của Khởi Nguyên và Lam, chỉ đơn thuần lặp lại những hành động vô nghĩa từ hàng vạn năm trước, một bi kịch của Luân Hồi bị bẻ gãy.
Khởi Nguyên đưa tay ra, cố gắng chạm vào một tàn hồn lướt qua. Tay hắn xuyên qua nó như chạm vào không khí. Hắn có thể cảm nhận được sự trống rỗng, sự mất mát trong từng tàn hồn. Đây không phải là sự chết chóc thông thường, mà là một sự chối bỏ hoàn toàn của Luân Hồi, khiến họ không thể tái sinh, cũng không thể hoàn toàn biến mất.
“Nơi này… thật đáng sợ.” Lam thì thầm, giọng nàng vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí, một nỗi buồn lan tỏa từ khắp mọi ngóc ngách của Vong Giới.
“Đáng sợ, nhưng cũng là bằng chứng cho sự tồn tại của những kẻ dám chống lại.” Khởi Nguyên đáp, ánh mắt hắn quét qua những tàn tích. “Một Đại Hiền Giả bị giam cầm ở đây, chắc chắn là vì hắn đã chạm đến một bí mật nào đó của Thiên Đạo, hoặc tìm ra cách để thách thức Luân Hồi.”
Họ bắt đầu bước đi, cẩn trọng vượt qua những đống đổ nát. Mỗi bước chân của Khởi Nguyên đều được dẫn dắt bởi trực giác và sức mạnh Nghịch Đạo của hắn, thứ dường như đang được kích thích bởi chính môi trường nơi đây. Hắn cảm thấy một sự cộng hưởng kỳ lạ, như thể bản thân Vong Giới Phế Tích cũng là một thực thể đang kháng cự, đang thầm thì những câu chuyện bị lãng quên.
Trên một bức tường đổ nát, Khởi Nguyên dừng lại. Hắn nhìn thấy những ký hiệu cổ xưa được khắc sâu vào đá, đã bị phong hóa bởi thời gian nhưng vẫn còn rõ nét. Chúng không phải là văn tự thông thường, mà là những phù văn mang theo một loại ý chí mạnh mẽ, một sự phẫn nộ và bất khuất.
Hắn đưa tay chạm vào những phù văn. Một luồng thông tin mơ hồ ập vào tâm trí hắn, những mảnh ghép rời rạc về một cuộc chiến cổ xưa, về những sinh linh vĩ đại đã từng sống ở nơi này, và về sự sụp đổ của họ dưới bàn tay của một thứ quyền năng tối thượng, lạnh lùng và tàn nhẫn – Thiên Đạo.
Lam cũng nhìn vào những phù văn, nhưng nàng không thể hiểu được ý nghĩa của chúng. Nàng chỉ cảm nhận được một sự đau đớn, một nỗi uất hận dâng trào từ sâu thẳm những ký tự đó.
“Đây là di ngôn của những kẻ đã ngã xuống.” Khởi Nguyên khẽ nói, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. “Họ đã từng là những người vĩ đại, những kẻ dám đứng lên chống lại Thiên Đạo. Và Đại Hiền Giả mà chúng ta tìm kiếm, hắn chắc chắn là người cuối cùng còn sót lại của thời đại đó.”
Hắn nhìn sâu vào trong Vong Giới Phế Tích, nơi sương mù xám xịt càng dày đặc, che khuất những tàn tích xa xôi. Một cảm giác rằng họ đang đến gần hơn với một sự thật kinh hoàng, một bí mật đã bị chôn vùi dưới hàng vạn năm của Thiên Đạo. Trận chiến với Thiên Đạo và Luân Hồi, giờ đây không chỉ là một khái niệm, mà đã trở thành một hành trình đi sâu vào những di tích của lịch sử, nơi những kẻ tiền bối đã từng thất bại, và nơi Khởi Nguyên hy vọng sẽ tìm thấy con đường cho sự “Nghịch Thiên” của chính mình.
Hắn nắm chặt tay Lam hơn, bước chân dứt khoát hơn, tiến sâu vào bóng tối và những bí ẩn của Vong Giới Phế Tích, nơi Đại Hiền Giả đang chờ đợi, và nơi chân tướng của Thiên Đạo dần được hé lộ.