Nghịch Thiên
Chương 444
Khu rừng vẫn bao la và bí ẩn, nhưng giờ đây, đối với Khởi Nguyên, nó không còn là một nơi chốn đơn thuần. Nó là điểm khởi đầu, là nơi hội tụ của những ý chí muốn lật đổ trật tự cũ. Hắn đã có Lam, có Thụ Thần – những minh chứng sống động cho sức mạnh của “Nghịch Đạo”. Ánh mắt Khởi Nguyên vẫn kiên định nhìn sâu vào thân cây cổ thụ khổng lồ, nơi ý thức của Thụ Thần ngự trị.
“Trận chiến đã bắt đầu,” Khởi Nguyên lặp lại, không phải để khẳng định, mà để khắc sâu vào tâm trí mình và những người đồng hành. “Nhưng chúng ta phải bắt đầu từ đâu? Thiên Đạo rộng lớn vô biên, Luân Hồi phức tạp khó lường. Làm sao chúng ta có thể tìm thấy những kẻ bị giam cầm, những linh hồn bị xiềng xích giữa vô vàn thế giới này?”
Thụ Thần không vội trả lời. Những tán lá cổ thụ khẽ rung động, tạo nên một bản giao hưởng xào xạc tựa như tiếng thở dài của thời gian. Một luồng khí tức cổ xưa, tĩnh mịch nhưng ẩn chứa trí tuệ vô tận, bao trùm lấy Khởi Nguyên và Lam. Lam, đứng cạnh Khởi Nguyên, bàn tay nàng vô thức nắm chặt lấy tay hắn. Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt thâm thúy của nàng mang theo sự lo lắng và cả một niềm tin tuyệt đối vào người đàn ông này.
“Thiên Đạo,” giọng Thụ Thần vang vọng, trầm ấm như tiếng gầm của đại địa, “không phải là một cá thể duy nhất, cũng không phải là một ý chí đơn thuần. Nó là tổng hòa của những quy tắc, những pháp tắc đã được thiết lập từ thuở hỗn độn sơ khai, sau đó bị những Cổ Thần và Tiên Đế đầu tiên thao túng, định hình để phục vụ lợi ích của họ. Họ tự xưng là người quản lý Thiên Đạo, nhưng thực chất chỉ là những kẻ cướp đoạt quyền năng, biến Đạo thành công cụ áp bức.”
Khởi Nguyên lắng nghe cẩn trọng. Những gì Thụ Thần nói đã xác nhận phần nào những suy đoán của hắn. Hắn đã từng cảm nhận được sự bất công, sự sắp đặt của số phận, nhưng chưa bao giờ hình dung được quy mô của nó lại to lớn đến vậy.
“Luân Hồi,” Thụ Thần tiếp tục, “vốn là một chu trình tự nhiên của sinh diệt và tái sinh. Nhưng nó cũng đã bị bẻ cong. Những linh hồn mang ý chí phản kháng, những kẻ có tiềm năng phá vỡ trật tự cũ, thường bị Thiên Đạo đánh dấu. Khi họ chết đi, linh hồn của họ sẽ không được tái sinh một cách tự do. Hoặc bị phong ấn, hoặc bị biến đổi ký ức, thậm chí bị phân tán thành hàng ngàn mảnh nhỏ, gieo vào những kiếp sống tầm thường, mãi mãi không thể thức tỉnh bản ngã thật sự.”
Nghe đến đây, Khởi Nguyên cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn nhớ lại bản thân mình, một phế vật từ tiểu thế giới, liệu có phải cũng là một linh hồn bị Thiên Đạo sắp đặt? Hắn nhìn sang Lam, nàng cũng từng là nạn nhân của sự sắp đặt, mang trong mình huyết mạch bị nguyền rủa, bị coi là điềm xấu.
“Vậy thì,” Khởi Nguyên hỏi, “những ‘xiềng xích’ mà người nói đến, không chỉ là phong ấn vật lý, mà còn là sự trói buộc về linh hồn, về ý chí?”
“Đúng vậy,” Thụ Thần đáp. “Xiềng xích của Thiên Đạo vô hình nhưng lại kiên cố hơn bất kỳ gông cùm nào. Nó là sự tẩy não, sự thao túng niềm tin, sự bóp méo chân lý. Nó khiến con người chấp nhận số phận, chấp nhận sự sắp đặt, cho rằng đó là ‘Thiên Mệnh’ bất khả kháng.”
“Vậy làm thế nào để phá vỡ nó?” Khởi Nguyên hỏi, giọng nói đầy kiên quyết. “Làm sao để thức tỉnh những linh hồn đã bị chôn vùi trong những kiếp sống khác, trong những phong ấn mà chúng ta không hay biết?”
Thụ Thần im lặng một lát, như đang cân nhắc. “Ngươi, Khởi Nguyên, chính là chìa khóa. Ngươi mang trong mình ‘Nghịch Đạo’ – một loại năng lượng, một loại ý chí có khả năng chống lại và phá vỡ các pháp tắc của Thiên Đạo. Lam cũng vậy, huyết mạch của nàng là một biến số mà Thiên Đạo không thể hoàn toàn kiểm soát.”
“Năng lượng ‘Nghịch Đạo’ của ta có thể cảm nhận được sự bất thường trong dòng chảy Luân Hồi, cảm nhận được những linh hồn bị giam cầm, bị bóp méo,” Thụ Thần giải thích. “Tuy nhiên, Chư Thiên Vạn Giới quá rộng lớn. Để tìm kiếm từng linh hồn một là điều không tưởng. Chúng ta cần một điểm tựa, một khởi đầu.”
Thụ Thần khẽ rung động mạnh hơn, những chiếc lá vàng rơi lả tả như những giọt nước mắt của thời gian. Một luồng sáng xanh lục bỗng từ thân cây lan tỏa, vẽ nên một bản đồ tinh xảo trên không trung trước mặt Khởi Nguyên. Đó không phải là một bản đồ thế giới thông thường, mà là một tấm bản đồ của những điểm nút năng lượng, những dòng chảy linh hồn, và những vết nứt ẩn giấu trong kết cấu của Chư Thiên.
“Trong khu rừng này, sâu thẳm dưới lòng đất, có một lối đi bí mật dẫn đến một nơi gọi là ‘Vong Giới Phế Tích’,” Thụ Thần chỉ vào một điểm sáng mờ ảo trên bản đồ. “Đó là tàn tích của một Đại Thế Giới cổ xưa, nơi từng tồn tại một nền văn minh đã cố gắng thách thức Thiên Đạo. Họ đã thất bại, và thế giới của họ bị Thiên Đạo hủy diệt, linh hồn của những cường giả bị phong ấn vĩnh viễn trong cảnh giới giữa sự sống và cái chết.”
“Vong Giới Phế Tích,” Khởi Nguyên lẩm bẩm, cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ. “Vậy đó chính là nơi chúng ta cần đến?”
“Đúng vậy,” Thụ Thần khẳng định. “Trong số những linh hồn bị phong ấn ở đó, có một vị Đại Hiền Giả tên là Cổ Mộng. Ông ta từng là người tiên phong trong việc nghiên cứu bản chất của Thiên Đạo và Luân Hồi, và đã tìm ra phương pháp để chống lại sự thao túng của chúng. Tuy nhiên, ông ta đã bị Thiên Đạo đánh bại và phong ấn trước khi kịp hoàn thành mục tiêu. Nếu ngươi có thể thức tỉnh Cổ Mộng và giải phóng linh hồn ông ta, ngươi sẽ không chỉ có được một đồng minh mạnh mẽ, mà còn là một kho tàng kiến thức vô giá về cách phá vỡ các ‘xiềng xích’ của Thiên Đạo trên quy mô lớn.”
Lam siết chặt tay Khởi Nguyên hơn. Nàng cảm nhận được sự hùng vĩ và nguy hiểm của nhiệm vụ này. “Vong Giới Phế Tích… nghe có vẻ không đơn giản.”
“Quả thật không đơn giản,” Thụ Thần xác nhận. “Nơi đó bị bao phủ bởi những tàn dư của Thiên Đạo Pháp Tắc đã bị bẻ cong, tạo thành một mê cung của ảo ảnh và cạm bẫy. Những linh hồn bị phong ấn ở đó, dù không thể gây hại cho ngươi, nhưng ý chí của họ đã bị Thiên Đạo vặn vẹo, có thể gây ra ảo giác hoặc thử thách tinh thần cực lớn. Hơn nữa, nơi đó còn có những ‘Thủ Hộ Giả’ do Thiên Đạo tạo ra, những con rối vô tri mang sức mạnh hủy diệt.”
“Vậy thì càng phải đi,” Khởi Nguyên nói, ánh mắt rực lửa. “Nếu Cổ Mộng có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn về cách thức hoạt động của Thiên Đạo và Luân Hồi, đó là một bước tiến quan trọng. Ta không sợ hãi bất kỳ ảo ảnh hay cạm bẫy nào.”
Hắn nhìn Lam, nở một nụ cười trấn an. “Nàng có sẵn lòng cùng ta đi đến Vong Giới Phế Tích không, Lam?”
Lam không chút do dự, gật đầu mạnh mẽ. “Nơi nào có chàng, nơi đó có ta. Huyết mạch của ta đã được thức tỉnh nhờ chàng, ta tin vào con đường Nghịch Đạo mà chàng đang đi.”
Thụ Thần dường như hài lòng. “Hành trình này sẽ là một thử thách lớn cho cả hai ngươi. Năng lượng Nghịch Đạo của Khởi Nguyên sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối trong sự hỗn loạn của Vong Giới Phế Tích. Còn Lam, huyết mạch đặc biệt của nàng có thể cảm nhận và tương tác với những tàn dư linh hồn, giúp ngươi tìm ra vị trí chính xác của Cổ Mộng.”
Thụ Thần sau đó hướng dẫn Khởi Nguyên cách tìm kiếm lối vào bí mật dưới lòng đất, một lối đi chỉ mở ra khi cảm nhận được năng lượng Nghịch Đạo thuần khiết. Đó là một cánh cổng cổ xưa, đã bị che giấu hàng vạn năm, chờ đợi một người xứng đáng để mở ra.
“Trước khi đi,” Thụ Thần nói thêm, “hãy cẩn trọng. Mặc dù Thiên Đạo không thể trực tiếp can thiệp vào Vong Giới Phế Tích một cách dễ dàng, nhưng nó vẫn có những tai mắt. Mỗi bước chân của ngươi trên con đường Nghịch Thiên đều sẽ tạo ra những rung động trong pháp tắc vũ trụ. Sự xuất hiện của ngươi và Lam, sự thức tỉnh của Thụ Thần này, chắc chắn đã gây ra những biến động nhỏ mà Thiên Đạo sẽ sớm nhận ra. Đừng ngạc nhiên nếu các ngươi gặp phải những kẻ được ‘Thiên Mệnh’ bảo hộ, hoặc những thế lực trung thành với trật tự cũ, tìm cách ngăn cản các ngươi.”
Khởi Nguyên gật đầu, hiểu rõ sự nguy hiểm. “Chúng ta đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ. Cảm ơn ngươi, Thụ Thần. Ta tin rằng, với sự giúp đỡ của ngươi và Cổ Mộng, chúng ta sẽ dần lật đổ những xiềng xích mà Thiên Đạo đã đặt ra.”
Hắn và Lam cùng nhau cúi đầu trước Thụ Thần, biểu lộ sự tôn trọng và cảm kích sâu sắc. Sau đó, Khởi Nguyên quay sang Lam, nắm lấy tay nàng một lần nữa. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay mềm mại của nàng, như một lời hứa, một sự đảm bảo rằng họ sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả.
Khu rừng vẫn bao la và bí ẩn, nhưng giờ đây nó đã là một nơi của hy vọng và quyết tâm. Dưới ánh sáng le lói xuyên qua tán lá, Khởi Nguyên và Lam bắt đầu bước đi, tìm kiếm lối vào bí mật mà Thụ Thần đã chỉ dẫn. Mỗi bước chân của họ đều mang theo trọng trách của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà họ hy vọng sẽ không còn sự áp bức của Thiên Đạo. Trận chiến với Thiên Đạo, với Luân Hồi, giờ đây đã bước vào giai đoạn hành động thực sự, và Khởi Nguyên đã có những đồng minh đầu tiên trên con đường vĩ đại của mình, bắt đầu từ việc tìm kiếm một Đại Hiền Giả bị giam cầm trong Vong Giới Phế Tích.