Nghịch Thiên
Chương 443

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:21:13 | Lượt xem: 4

Khu rừng sâu thăm thẳm nuốt chửng từng bước chân của Khởi Nguyên. Tán cây cổ thụ chằng chịt, cành lá rậm rạp đan xen, tạo thành một vòm trời xanh sẫm vĩnh cửu. Không khí ẩm ướt, mang theo mùi đất mục và nhựa cây, nhưng cũng phảng phất một luồng năng lượng kỳ lạ, nặng nề, như thể chính thời gian cũng bị nén chặt lại nơi đây. Lam bay lượn nhẹ nhàng bên cạnh hắn, ánh sáng xanh biếc từ cơ thể nàng soi rọi con đường mòn mờ ảo, xua đi phần nào bóng tối u ám.

Khởi Nguyên cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt so với những khu rừng hắn từng đi qua. Nơi đây không chỉ tĩnh lặng mà còn mang một vẻ chết chóc, một sự bất động đến rợn người. Các sinh vật dường như chỉ tồn tại theo một chu trình định sẵn, không có sự ngẫu hứng, không có sự bùng nổ của sinh mệnh. Chúng như những con rối bị điều khiển bởi một sợi chỉ vô hình, mà sợi chỉ đó, chính là Thiên Đạo.

“Lam, nàng có cảm nhận được không?” Khởi Nguyên khẽ hỏi, giọng nói trầm thấp hòa vào không gian tịch mịch. “Sự khống chế của Thiên Đạo ở đây còn mạnh hơn ta tưởng. Nó không chỉ là quy tắc, mà là một lớp mạng nhện khổng lồ, giăng mắc khắp nơi, trói buộc mọi thứ.”

Lam dừng lại giữa không trung, ánh sáng xanh của nàng chớp động liên hồi, như một nhịp thở của sự sống. “Ta cảm nhận được, Khởi Nguyên. Một sự áp đặt lạnh lẽo, bóp méo dòng chảy tự nhiên của linh khí. Những linh hồn ở đây… chúng như đang ngủ say, bị giam cầm trong chính vòng luân hồi của mình.”

Khởi Nguyên gật đầu. Điều đó khớp với những gì hắn vừa chứng kiến. Thiên Đạo không chỉ định đoạt sinh tử, mà còn thao túng ký ức, bẻ cong “Hồi” của một linh hồn, khiến chúng quên đi bản chất thật sự, quên đi những kiếp luân hồi đã qua, hoặc bị ép buộc vào một vòng lặp vô tận. Nhiệm vụ của hắn, trong cái khu rừng rộng lớn và đầy rẫy những linh hồn ngủ quên này, chính là đánh thức họ.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng Nghịch Đạo khí trong cơ thể mình. Nó không phải là linh khí thông thường, cũng không phải là nguyên lực. Nó là một loại năng lượng chống lại mọi quy tắc, một dòng chảy tự do, không bị ràng buộc. Khởi Nguyên để Nghịch Đạo khí lan tỏa ra xung quanh, len lỏi vào từng thớ đất, từng tán lá, tìm kiếm những điểm nút của mạng lưới Thiên Đạo.

Bỗng nhiên, một luồng chấn động nhẹ truyền đến. Cách đó không xa, hắn cảm nhận được một luồng sinh mệnh yếu ớt, bị bao bọc bởi một lớp vỏ bọc dày đặc của Thiên Đạo. Đó là một cây cổ thụ khổng lồ, thân cây sần sùi, cao vút chạm mây. Tán lá của nó xum xuê, nhưng lại mang một màu xanh xám u ám, không chút sức sống.

“Tìm thấy rồi,” Khởi Nguyên lẩm bẩm, bước nhanh về phía cái cây. Lam bay theo sát, ánh sáng của nàng như một ngọn hải đăng nhỏ trong bóng tối.

Khi đến gần, Khởi Nguyên mới nhận ra sự kỳ lạ của cái cây. Nó không chỉ đơn thuần là một cái cây già cỗi. Hắn cảm nhận được một linh hồn bị phong ấn bên trong, một linh hồn cổ xưa, mạnh mẽ, nhưng đang chìm trong giấc ngủ sâu. Xung quanh gốc cây, những sợi dây mây bện chặt, phát ra những tia sáng yếu ớt, mang theo khí tức của Thiên Đạo. Chúng chính là những xiềng xích, trói buộc linh hồn cây.

“Đây là một linh mộc cổ xưa,” Lam thì thầm, giọng nàng đầy thương xót. “Nó đã bị Thiên Đạo phong ấn. Hẳn là vì nó từng sở hữu một sức mạnh nào đó có thể đe dọa đến trật tự của chúng.”

Khởi Nguyên đưa tay chạm vào thân cây sần sùi. Ngay lập tức, một luồng hàn khí cực lớn ập đến, cố gắng đẩy lùi hắn. Đó là phản ứng tự vệ của Thiên Đạo, bảo vệ xiềng xích của nó. Nhưng Khởi Nguyên không lùi bước. Hắn tập trung Nghịch Đạo khí vào lòng bàn tay, một luồng ánh sáng đen kịt pha lẫn sắc xanh của Lam bắt đầu tỏa ra.

“Thiên Đạo, ngươi có thể giam cầm thể xác, nhưng không thể giam cầm ý chí!” Khởi Nguyên khẽ gầm, dồn sức mạnh vào cú đánh. Ánh sáng Nghịch Đạo bùng nổ, va chạm mạnh mẽ với những sợi dây mây. Một tiếng “rắc” nhỏ vang lên, sau đó là một tiếng “ào” lớn khi những sợi dây mây bắt đầu nứt vỡ, tan biến thành những hạt bụi sáng li ti.

Khi những xiềng xích đầu tiên bị phá vỡ, cái cây khổng lồ rung chuyển dữ dội. Tán lá xanh xám của nó bắt đầu chuyển mình, những chiếc lá khô héo rụng xuống, nhường chỗ cho những chồi non xanh biếc. Một luồng sinh khí mạnh mẽ, cuồn cuộn trỗi dậy từ bên trong cái cây, lan tỏa khắp khu rừng, xua đi sự u ám chết chóc.

Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. Thiên Đạo không dễ dàng buông tha. Từ sâu thẳm khu rừng, một luồng áp lực vô hình ập tới, nặng nề như ngàn cân tạ. Những cây cối xung quanh bắt đầu vặn vẹo, cố gắng bóp nghẹt luồng sinh khí mới trỗi dậy. Khởi Nguyên cảm thấy một sức ép khủng khiếp đè nặng lên vai, như thể cả vũ trụ đang cố gắng nghiền nát hắn.

“Nó đang phản ứng!” Lam kêu lên, ánh sáng của nàng trở nên rực rỡ hơn, cố gắng chống đỡ luồng áp lực.

Khởi Nguyên nghiến răng. Hắn biết Thiên Đạo sẽ không ngồi yên nhìn hắn phá vỡ trật tự của nó. Hắn đã chuẩn bị cho điều này. Hắn hít sâu một hơi, toàn bộ Nghịch Đạo khí trong đan điền bùng phát, hình thành một lá chắn vô hình quanh hắn và cái cây. Lá chắn đó rung chuyển kịch liệt, nhưng vẫn đứng vững.

Linh hồn của cây cổ thụ dần thức tỉnh. Khởi Nguyên cảm nhận được một ý thức cổ xưa, khổng lồ, đang từ từ thoát khỏi giấc ngủ ngàn năm. Nó không còn là một cái cây vô tri, mà là một sinh mệnh vĩ đại, mang trong mình trí tuệ của hàng vạn năm lịch sử. Hắn nhận ra, đây không chỉ là một linh mộc, mà là một Thụ Thần, một vị thần bảo hộ của một tiểu thế giới nào đó, đã bị Thiên Đạo phong ấn và lưu đày đến nơi đây.

“Ngươi… là ai?” Một giọng nói trầm thấp, cổ kính vang vọng trong tâm trí Khởi Nguyên, không phải bằng âm thanh mà bằng ý niệm, như tiếng của đất trời vọng lại.

“Ta là Khởi Nguyên,” hắn đáp lại, giữ vững lá chắn Nghịch Đạo. “Ta đến để phá vỡ xiềng xích, đánh thức những kẻ bị giam cầm. Ta đến để Nghịch Thiên!”

Thụ Thần im lặng một lúc, như đang thẩm định lời nói của hắn. Luồng áp lực từ Thiên Đạo càng lúc càng mạnh, muốn nghiền nát mọi thứ. Lá chắn Nghịch Đạo của Khởi Nguyên bắt đầu xuất hiện những vết rạn nhỏ. Hắn biết mình không thể duy trì nó mãi được.

“Nghịch Thiên…” Giọng nói của Thụ Thần vang lên lần nữa, lần này mang theo một chút rung động. “Ta đã từng nghe về những kẻ dám thách thức Thiên Đạo, nhưng tất cả đều đã thất bại, bị nghiền nát bởi Luân Hồi, bị lãng quên trong dòng chảy thời gian.”

“Ta sẽ là người đầu tiên thành công,” Khởi Nguyên kiên định. “Nhưng ta cần ngươi. Ngươi là minh chứng, là ngọn cờ đầu cho sự thức tỉnh.”

Thụ Thần dường như bị lay động bởi ý chí sắt đá của Khởi Nguyên. Từ bên trong thân cây, một luồng ánh sáng xanh lục mạnh mẽ bùng phát, không phải là ánh sáng u ám của Thiên Đạo, mà là ánh sáng rực rỡ của sự sống, của tự do. Luồng ánh sáng này va chạm với áp lực của Thiên Đạo, tạo ra một trận xung kích kinh thiên động địa. Khu rừng rung chuyển dữ dội, vô số cây cối bị bật gốc, đất đá nứt toác.

Khởi Nguyên cảm thấy gánh nặng trên người giảm đi đáng kể. Thụ Thần đã tự mình phản kháng! Linh hồn cổ xưa ấy, dù đã bị phong ấn ngàn năm, vẫn còn giữ được ý chí kiên cường. Ánh sáng xanh lục của Thụ Thần và ánh sáng xanh biếc của Lam hòa quyện vào nhau, tạo thành một dải cầu vồng rực rỡ, đối chọi lại với màu xám xịt của Thiên Đạo.

“Ngươi nói đúng, kẻ Nghịch Thiên,” Thụ Thần nói, giọng nói trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn. “Ta đã ngủ quá lâu. Đã đến lúc ta phải thức tỉnh. Ta đã từng chứng kiến sự mục nát của Thiên Đạo, sự thao túng của Luân Hồi. Nếu có một tia hy vọng, ta sẵn lòng dâng hiến tất cả.”

Với sự trỗi dậy của Thụ Thần, áp lực từ Thiên Đạo bắt đầu suy yếu. Không phải Thiên Đạo bị đánh bại, mà là nó không thể đồng thời áp đặt sự kiểm soát tuyệt đối lên một sinh mệnh đã hoàn toàn thức tỉnh và một kẻ Nghịch Đạo như Khởi Nguyên. Nó cần thời gian để tái tổ chức, để tìm ra một phương pháp khống chế mới.

Thụ Thần từ từ thu nhỏ lại, nhưng không phải biến mất. Nó ngưng tụ thành một hạt giống xanh biếc, lơ lửng trong không trung, phát ra một luồng sinh lực dồi dào. Đó là tinh hoa của Thụ Thần, là hạt giống của sự sống và tự do.

“Ta sẽ đi cùng ngươi,” Thụ Thần nói, ý thức của nó truyền vào hạt giống. “Ta sẽ là con mắt của ngươi, là tai của ngươi trong khu rừng này, và là minh chứng cho sự thức tỉnh của Nghịch Đạo.”

Khởi Nguyên cẩn thận đón lấy hạt giống. Hắn cảm nhận được sức mạnh và trí tuệ cổ xưa ẩn chứa bên trong. Đây không chỉ là một đồng minh, mà là một kho tàng kiến thức về những bí mật của Thiên Đạo và Luân Hồi.

“Cảm ơn ngươi, Thụ Thần,” Khởi Nguyên nói, ánh mắt kiên định. “Đây mới chỉ là khởi đầu. Chúng ta sẽ cùng nhau thức tỉnh tất cả những kẻ bị giam cầm, phá vỡ mọi xiềng xích, và tái định nghĩa lại ý nghĩa của ‘Thiên’.”

Khu rừng vẫn bao la và bí ẩn, nhưng giờ đây, Khởi Nguyên không còn cảm thấy cô độc. Hắn đã có Lam, có Thụ Thần – những minh chứng sống động cho sức mạnh của “Nghịch Đạo”. Hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng hắn tin, với mỗi linh hồn được thức tỉnh, với mỗi xiềng xích được phá vỡ, chân lý mới của vũ trụ sẽ dần hé lộ. Trận chiến với Thiên Đạo, với Luân Hồi, giờ đây đã thực sự bắt đầu, và Khởi Nguyên đã có những đồng minh đầu tiên trên con đường vĩ đại của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8