Nghịch Thiên
Chương 430

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:14:22 | Lượt xem: 4

Khởi Nguyên bước đi, mỗi bước chân đều mang theo một quyết tâm không thể lay chuyển, vang vọng trong không gian tịch mịch của thế giới linh hồn tái chế. Nơi đây không có ánh sáng mặt trời, chỉ có một thứ ánh sáng lờ mờ, xanh xám tỏa ra từ những tầng mây vần vũ, soi rọi lên một cảnh quan hoang tàn, u ám.

Xung quanh hắn, vô số những bóng hình mờ ảo trôi dạt như sương khói. Chúng không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những luồng ý niệm yếu ớt, những mảnh vỡ ký ức chắp vá, bị tước đi bản ngã và ý thức. Đây là những linh hồn đang chờ đợi được “tái chế”, được xóa bỏ mọi dấu vết kiếp trước để rồi bị ném vào một vòng luân hồi mới, một số phận mới do “Thiên Đạo” định đoạt. Khởi Nguyên cảm nhận được sự tuyệt vọng vô thanh, sự trống rỗng cùng cực từ những bóng hình ấy, một sự thao túng tàn nhẫn và vô tình.

“Một cỗ máy khổng lồ,” Khởi Nguyên thầm nhủ. “Thiên Đạo không chỉ là ý chí, nó là một hệ thống, một bộ máy nghiền nát sinh mệnh, biến những cá thể độc lập thành những con rối vô tri.”

Ngọn núi thiêng sừng sững ở phía xa, “Cổng Luân Hồi”, giờ đây đã hiện rõ hơn bao giờ hết. Nó không phải là một ngọn núi đá thông thường, mà là một khối kiến trúc khổng lồ, sừng sững vươn lên tận mây xanh, được tạo thành từ thứ vật chất đen kịt không thể định danh, tỏa ra một khí tức cổ xưa, nặng nề, mang theo sức mạnh của thời gian và không gian bị bóp méo. Trên đỉnh núi, một cánh cổng vĩ đại đứng đó, không có cánh cửa, chỉ là một vòm cong lấp lánh ánh sáng xoáy tròn, tựa như một hố đen nuốt chửng mọi thứ, vừa hấp dẫn vừa đầy đe dọa.

Càng đến gần, Khởi Nguyên càng cảm nhận rõ ràng hơn áp lực vô hình từ “Thiên Đạo”. Nó không phải là một sự đe dọa trực tiếp, mà là một sự hiện diện áp đảo, một quy tắc tuyệt đối, cố gắng điều chỉnh, đồng hóa mọi thứ trong tầm ảnh hưởng của nó. Ngay cả không khí xung quanh hắn cũng như đặc quánh lại, cố gắng bóp méo ý chí của hắn, ép hắn phải thuận theo lẽ tự nhiên, thuận theo vòng luân hồi định sẵn.

“Ngươi muốn ta cúi đầu? Ngươi muốn ta chấp nhận số phận?” Khởi Nguyên bật cười khẩy, tiếng cười vang vọng trong không gian tĩnh mịch, nghe như một sự phá vỡ quy tắc. “Ta là Khởi Nguyên, kẻ nghịch thiên. Ngay cả khi ngươi là chúa tể của sinh diệt và luân hồi, ta cũng sẽ lật đổ ngươi.”

Khi hắn chỉ còn cách Cổng Luân Hồi vài dặm, mặt đất dưới chân hắn đột nhiên rung chuyển. Từ những vết nứt sâu hoắm trên nền đất đen kịt, những bóng hình khổng lồ, đen như mực trỗi dậy. Chúng không có hình dạng sinh vật cụ thể, mà giống như những khối vật chất hỗn độn, được tạo thành từ vô số linh hồn bị nghiền nát, với đôi mắt rực đỏ như than hồng, chứa đựng sự trống rỗng và mệnh lệnh lạnh lẽo. Chúng là những “Kẻ Giữ Cổng Luân Hồi”, những thực thể được tạo ra từ ý chí của “Thiên Đạo” để duy trì trật tự nơi đây.

“Kẻ Xâm Nhập,” một giọng nói trầm thấp, vang vọng như hàng vạn linh hồn đồng thanh gầm rống, vang vọng khắp không gian. “Ngươi là một dị số. Một sai lầm. Vũ trụ sẽ không dung thứ cho sự tồn tại của ngươi.”

Khởi Nguyên đứng yên, không hề nao núng. Hắn đã quá quen với những lời đe dọa như vậy. “Dị số? Sai lầm? Ta chính là sự thật mà các ngươi muốn che giấu. Ta là minh chứng cho việc ý chí của một cá nhân có thể vượt lên trên tất thảy.”

Những Kẻ Giữ Cổng không đáp lời. Chúng lập tức hành động. Hàng chục cánh tay khổng lồ, đen như đêm tối, vươn ra từ thân thể hỗn độn của chúng, mang theo những luồng năng lượng xoáy tròn của luật nhân quả và dòng chảy thời gian, lao về phía Khởi Nguyên. Chúng không chỉ tấn công bằng sức mạnh vật lý, mà còn bằng cả ý niệm, cố gắng cuốn lấy linh hồn hắn, kéo hắn vào vòng xoáy tái sinh, xóa bỏ mọi dấu vết của hắn khỏi hiện tại.

Khởi Nguyên hừ lạnh. Hắn đã đạt đến cảnh giới đỉnh cao ở Thượng Giới, sức mạnh của hắn đã vượt qua giới hạn của phàm nhân và tiên nhân thông thường. Hắn không còn là một kẻ yếu đuối phải sợ hãi những quy tắc của “Thiên Đạo”.

Một luồng khí tức hùng mạnh bùng nổ từ cơ thể Khởi Nguyên. Đó không phải là linh lực hay thần lực thông thường, mà là một loại năng lượng thuần túy của sự phản kháng, của ý chí bất khuất. Đó là “Nghịch Đạo Khí”, kết tinh từ hành trình phá vỡ mọi xiềng xích và định mệnh của hắn.

“Luật nhân quả ư? Thời gian ư?” Khởi Nguyên vung tay, một kiếm ảnh vô hình xé toạc không gian. “Ta sẽ cho các ngươi thấy, cái gọi là quy tắc của các ngươi, chỉ là một trò đùa trước ý chí của ta!”

Kiếm khí của hắn không chém vào vật chất, mà chém vào những sợi dây nhân quả vô hình đang cố gắng trói buộc hắn, chém vào những dòng chảy thời gian đang cố gắng đảo ngược sự tồn tại của hắn. Những cánh tay đen kịt của Kẻ Giữ Cổng bị chém đứt thành từng mảnh, nhưng chúng không tan biến, mà hóa thành vô số linh hồn nhỏ bé, kêu gào trong đau đớn trước khi bị hút ngược lại vào cơ thể khổng lồ của chúng.

“Dị số! Ngươi không thuộc về nơi đây!” Một Kẻ Giữ Cổng khác gầm lên. Nó mở to cái miệng không có răng, phun ra một luồng sương đen đặc quánh. Sương đen không có độc, nhưng nó mang theo một loại ma lực kỳ dị, cố gắng làm mờ đi ký ức của Khởi Nguyên, xóa bỏ bản ngã của hắn, ép hắn trở thành một linh hồn vô tri khác trong dòng chảy luân hồi.

“Nực cười!” Khởi Nguyên khinh miệt. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng sương đen len lỏi vào tâm trí mình. Hắn thấy những ký ức về gia đình, về những người bạn đồng hành, về những trận chiến sinh tử, tất cả đều đang dần bị xé toạc, bị làm mờ. Nhưng ngay lập tức, một ngọn lửa ý chí bùng cháy trong sâu thẳm linh hồn hắn.

“Ta là Khởi Nguyên! Ta nhớ rõ mọi thứ! Ngươi không thể xóa bỏ ta!”

Ngọn lửa ý chí bùng lên dữ dội, thiêu đốt luồng sương đen. Những ký ức bị xé toạc được hàn gắn lại, bản ngã của hắn càng trở nên kiên cố hơn. Hắn mở mắt, đôi mắt rực sáng một ánh nhìn sắc bén như dao cạo. Hắn không chỉ chống lại sự tấn công, mà còn dùng ý chí của mình phản kích.

“Ta không chỉ chống lại luân hồi của các ngươi, ta còn có thể đảo ngược nó!”

Khởi Nguyên giơ tay, một luồng “Nghịch Đạo Khí” xoáy tròn hình thành trong lòng bàn tay hắn, không ngừng bóp méo không gian và thời gian xung quanh. Hắn ném luồng năng lượng ấy về phía Kẻ Giữ Cổng. Luồng khí tức va chạm không phải vào thân thể vật chất của chúng, mà vào những sợi dây nhân quả sâu xa nhất, vào bản chất linh hồn của chúng.

Một tiếng gào thét đau đớn vang vọng. Những Kẻ Giữ Cổng bắt đầu tan rã. Không phải là bị hủy diệt, mà là bị “đảo ngược”. Những linh hồn cấu thành nên chúng bắt đầu tách ra, không còn là những mảnh vỡ vô tri nữa, mà dần dần hiện ra những hình dạng mờ ảo của kiếp trước, những ký ức bị lãng quên đột nhiên bùng lên trong tâm trí chúng, khiến chúng rơi vào trạng thái hỗn loạn, không thể tiếp tục thực hiện mệnh lệnh của “Thiên Đạo”.

“Ngươi… ngươi đang phá vỡ trật tự! Ngươi đang đảo lộn luân hồi!” Giọng nói đồng thanh của những Kẻ Giữ Cổng vang lên trong sự kinh hoàng. Chúng không thể tin được có kẻ lại có thể làm được điều này.

Khởi Nguyên không bận tâm. Hắn đã chứng minh sức mạnh của “Nghịch Đạo” của mình. Hắn bước qua những tàn dư hỗn loạn của Kẻ Giữ Cổng, tiến thẳng về phía Cổng Luân Hồi. Cánh cổng giờ đây như đang hô hấp, luồng ánh sáng xoáy tròn bên trong nó càng trở nên dữ dội hơn, như muốn nuốt chửng mọi thứ.

Khi hắn chạm vào vòm cổng lạnh lẽo, một làn sóng năng lượng khổng lồ tràn vào tâm trí hắn. Không phải là một đòn tấn công, mà là một dòng chảy thông tin khổng lồ, một cái nhìn thoáng qua về hệ thống luân hồi của Vạn Giới. Hắn thấy những sợi chỉ định mệnh đan xen, những dòng chảy nhân quả vô tận, vô số linh hồn từ các thế giới khác nhau đang được kéo về đây, được phân loại, được tái sinh. Cổng Luân Hồi này không chỉ là một cánh cổng đơn lẻ, mà là một trong vô số nút thắt trong một mạng lưới khổng lồ, một trung tâm xử lý linh hồn của toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới.

Và sâu thẳm bên trong dòng chảy thông tin ấy, hắn cảm nhận được một ý chí. Không phải là một thực thể có hình dạng, mà là một ý niệm thuần túy, lạnh lẽo, vô tình và tuyệt đối. Đó là ý chí của “Thiên Đạo”, trực tiếp giám sát và vận hành toàn bộ vòng luân hồi.

“Ngươi là ai? Kẻ phàm tục dám thách thức trật tự của Đại Đạo?” Một giọng nói không có âm điệu, nhưng lại vang vọng trong tận cùng linh hồn Khởi Nguyên, như một bản án từ vũ trụ.

“Ta là Khởi Nguyên,” hắn đáp lại, giọng nói vang dội trong tâm trí mình, đối chọi với ý chí vũ trụ. “Kẻ sẽ kết thúc sự chuyên quyền của ngươi, kẻ sẽ định nghĩa lại ý nghĩa của luân hồi và số phận.”

Hắn không do dự, không sợ hãi. Hắn bước thẳng vào vòng xoáy ánh sáng của Cổng Luân Hồi. Ngay lập tức, một cảm giác xé rách cơ thể và linh hồn ập đến. Hắn cảm thấy mình như đang bị kéo qua vô số chiều không gian, xuyên qua những dòng chảy thời gian hỗn loạn, vượt qua những lớp màn của sự sống và cái chết.

Khi cảm giác ấy lắng xuống, Khởi Nguyên thấy mình đứng trong một không gian hoàn toàn khác. Không còn là thế giới hoang tàn của linh hồn tái chế, mà là một không gian vô tận, nơi vô số sợi chỉ ánh sáng đan xen, nơi những dòng chảy năng lượng luân hồi cuồn cuộn như những con sông ngân hà. Đây chính là trung tâm của hệ thống luân hồi, nơi Chân Tướng của “Thiên Đạo” được vận hành.

Hắn ngẩng đầu. Ở phía xa, trong một luồng ánh sáng chói lòa không thể nhìn thẳng, một bóng hình khổng lồ, mơ hồ như sương khói đang dần hiện ra. Đó không phải là một vị thần, mà là một sự kết tinh của quy tắc, một ý niệm sống động, một “nhánh” của chính “Thiên Đạo” mà hắn đã cảm nhận được. Cuộc đối đầu thực sự, giữa ý chí cá nhân và quy tắc vũ trụ, chỉ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8