Nghịch Thiên
Chương 418

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:08:38 | Lượt xem: 4

Khởi Nguyên bước ra khỏi xoáy nước, cảm giác đầu tiên ập đến không phải là sự lạnh lẽo của hư không hay áp lực của một thế giới mới, mà là một sự nặng nề, một tầng tầng lớp lớp của những ký ức, những cảm xúc bị nén chặt đến mức gần như hóa thành thực thể. Vọng Cổ Giới, đúng như cái tên của nó, là một nơi mà mọi thứ đều vọng lại từ quá khứ, một kho lưu trữ khổng lồ của thời gian và số phận.

Trước mắt hắn là một cảnh tượng siêu thực. Không có đất đai, không có bầu trời theo nghĩa thông thường. Chỉ là vô tận những tảng đá khổng lồ, hình thù kỳ dị trôi nổi trong một không gian tối mịt, được chiếu sáng lờ mờ bởi thứ ánh sáng xanh tím phát ra từ chính những sợi chỉ luân hồi. Những sợi chỉ đó, dày đặc đến mức tạo thành một tấm mạng lưới phức tạp, chằng chịt, nối kết vô số điểm ảnh li ti mà Khởi Nguyên nhận ra đó là những linh hồn. Chúng lấp lánh như những hạt bụi vàng, bạc, xanh lam, đỏ thẫm, mỗi màu sắc dường như đại diện cho một loại cảm xúc hay một giai đoạn của sinh mệnh.

Hắn vươn tay, cố gắng chạm vào một sợi chỉ gần nhất. Ngay lập tức, một luồng năng lượng vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ bật ngược lại, khiến đầu ngón tay hắn tê dại. Đó không phải là sát ý, mà là một sự cự tuyệt tuyệt đối, một quy tắc bất di bất dịch được khắc sâu vào cấu trúc của vũ trụ. Giống như chạm vào một dòng sông thời gian, mọi sự can thiệp đều bị đẩy lùi bởi chính dòng chảy đó.

“Thiên Đạo…” Khởi Nguyên thì thầm, ánh mắt sắc bén quét qua toàn cảnh. Hắn đã từng đối mặt với nhiều hình thái của Thiên Đạo, từ ý chí mơ hồ cho đến những kẻ tự xưng là đại diện của nó. Nhưng ở Vọng Cổ Giới này, Thiên Đạo hiện diện một cách trần trụi nhất, không phải bằng quyền năng hủy diệt hay sự sắp đặt số phận, mà bằng chính sự tồn tại của nó, sự vận hành không ngừng nghỉ của Luân Hồi.

Những linh hồn trôi nổi, chúng không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những khối năng lượng mờ ảo, mang theo những dấu vết cảm xúc còn vương vấn. Một số linh hồn bị kéo dọc theo những sợi chỉ sáng chói, bay về phía những điểm đến không xác định. Đó là những linh hồn đang được dẫn lối đến những kiếp sống mới, mang theo những nghiệp quả đã định. Số khác thì lơ lửng vô định, những sợi chỉ của chúng đứt đoạn, hoặc bị rối tung thành những búi phức tạp. Chúng là những kẻ lạc lối, những linh hồn bị mắc kẹt giữa ranh giới sinh tử, chờ đợi một sự sắp đặt mới, hay tan biến vào hư vô.

Khởi Nguyên chậm rãi di chuyển qua không gian vô trọng lực này, từng bước chân hắn dường như không gây ra bất kỳ dao động nào cho mạng lưới luân hồi xung quanh. Hắn không cần phải hô hấp, cơ thể hắn đã đạt đến cảnh giới có thể tồn tại trong mọi môi trường. Hắn tập trung cảm nhận, cố gắng đọc lấy những thông tin ẩn chứa trong từng sợi chỉ, từng linh hồn.

Càng quan sát, hắn càng cảm nhận rõ ràng hơn sự vĩ đại nhưng cũng đầy tàn khốc của hệ thống này. Hàng tỷ tỷ linh hồn, hàng hà sa số kiếp sống, tất cả đều bị ràng buộc bởi những sợi chỉ vô hình của Thiên Đạo. Không có sự lựa chọn, không có sự phản kháng. Chỉ có sự chấp nhận và tuần hoàn.

Bỗng nhiên, ánh mắt hắn dừng lại ở một khối đá trôi nổi, lớn gấp mấy lần một ngọn núi. Trên bề mặt khối đá, một luồng sáng yếu ớt lay động. Đó là một linh hồn, nhưng khác với những linh hồn khác, nó không phải là một khối năng lượng mờ ảo. Nó có hình dạng, dù rất mờ nhạt, như một bóng người đang cuộn tròn lại, bị trói buộc bởi vô số sợi chỉ luân hồi đen kịt. Những sợi chỉ này không phải là màu xanh tím hay lấp lánh như những sợi khác, chúng mang theo một cảm giác nặng nề, u ám, như thể được dệt nên từ những nghiệp chướng và bi ai tột cùng.

Khởi Nguyên tiến lại gần. Khi hắn đến đủ gần, linh hồn đó dường như cảm nhận được sự hiện diện của hắn, nó khẽ rung động. Một làn sóng cảm xúc yếu ớt truyền đến, không phải là nỗi sợ hãi hay thù hận, mà là một sự tuyệt vọng sâu sắc, một khao khát được giải thoát đã bị chôn vùi qua vô số kỷ nguyên.

“Ngươi là ai?” Khởi Nguyên truyền âm, giọng nói hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

Linh hồn đó không trả lời, nhưng những sợi chỉ đen kịt trói buộc nó lại siết chặt hơn, như thể Thiên Đạo không cho phép bất kỳ sự giao tiếp nào. Khởi Nguyên cảm nhận được một áp lực vô hình bao trùm, một sự cảnh báo. Đây là một linh hồn bị “phạt”, một tồn tại đã cố gắng chống lại Thiên Đạo trong quá khứ, và giờ bị giam cầm vĩnh viễn ở nơi này, trở thành một lời răn đe.

Hắn thử vận dụng Khí Vận Chi Lực của mình, loại năng lượng mà hắn đã dùng để “nghịch chuyển” nhiều số phận. Khi Khí Vận của hắn tiếp cận, những sợi chỉ đen kia run rẩy dữ dội. Chúng không bị phá hủy, nhưng dường như bị kích động, như những con rắn độc bị chọc giận. Từ sâu thẳm trong mạng lưới luân hồi, một luồng ý niệm khổng lồ đột nhiên bao trùm lấy Khởi Nguyên. Đó không phải là một ý chí có hình dạng, mà là một luồng thông tin thuần túy, một mệnh lệnh không thể nghi ngờ: “Không được can thiệp.”

Khởi Nguyên nhếch môi. “Không được can thiệp? Vậy thì ta càng phải can thiệp.”

Hắn không trực tiếp tấn công những sợi chỉ đen, bởi hắn biết, ở cảnh giới này, sự phá hủy vật lý chỉ là vô nghĩa. Hắn cần phải hiểu rõ cơ chế của chúng. Hắn khoanh chân ngồi xuống trên một tảng đá nhỏ gần đó, nhắm mắt lại, hoàn toàn hòa mình vào dòng chảy của Vọng Cổ Giới. Hắn dùng Thần Thức của mình để truy vết, để giải mã từng nút thắt, từng đường đi của những sợi chỉ luân hồi.

Thần Thức của hắn như hàng ngàn tia sáng, len lỏi qua mạng lưới vô tận. Hắn thấy được quá khứ của những linh hồn, những ký ức chắp vá, những số phận đã định sẵn. Hắn thấy một chiến binh dũng mãnh ở một thế giới phàm trần, chết đi trong vinh quang, linh hồn được kéo về để tái sinh thành một người nông dân hiền lành. Hắn thấy một vị tiên nữ tuyệt đẹp ở Thượng Giới, vì một lỗi lầm nhỏ mà bị đày xuống trần, trải qua hàng trăm kiếp tủi nhục trước khi được phép trở về. Tất cả đều là sự sắp đặt, sự luân chuyển không ngừng nghỉ của Thiên Đạo, công bằng nhưng cũng vô cùng tàn nhẫn.

Càng đi sâu vào, Khởi Nguyên càng cảm nhận được sự phức tạp của hệ thống này. Những sợi chỉ không chỉ đơn thuần là đường dẫn. Chúng là những dòng chảy của nghiệp lực, của nhân quả, của những mối liên kết chằng chịt giữa vạn vật. Chúng là bản đồ chi tiết của mọi sinh mệnh trong toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới. Và chính giữa mạng lưới đó, Khởi Nguyên cảm nhận được một “trái tim” đang đập, một trung tâm điều khiển vô hình, nơi mọi sợi chỉ đều bắt nguồn và quy tụ về.

Đó là nguồn gốc của Thiên Đạo ở Vọng Cổ Giới, một cỗ máy khổng lồ, vô tình nhưng tuyệt đối, nơi định đoạt mọi số phận. Nó không phải là một thực thể có ý thức để ghét bỏ hay thù hận, nó chỉ là một quy tắc, một hệ thống. Nhưng chính sự vô tình đó lại là điều đáng sợ nhất.

Hắn mở mắt ra, ánh sáng trong đôi đồng tử lấp lánh như những vì sao. Hắn đã hiểu một phần. Vọng Cổ Giới không chỉ là một trạm trung chuyển. Nó là một trong những cột trụ chính của hệ thống Luân Hồi do Thiên Đạo dựng nên, một nơi mà tất cả các sợi chỉ số phận từ vô số thế giới đều được xử lý và phân phối.

Linh hồn bị trói buộc kia vẫn đang run rẩy yếu ớt. Khởi Nguyên nhìn nó, sau đó lại nhìn mạng lưới luân hồi vô tận. Hắn biết, để “viết lại câu trả lời” cho Thiên Đạo, hắn không thể chỉ đơn thuần là phá hủy. Hắn phải hiểu, phải nắm giữ, và sau đó, phải tái định nghĩa.

Hắn đứng dậy, đôi mắt hướng về phía sâu thẳm nhất của Vọng Cổ Giới, nơi hắn cảm nhận được “trái tim” điều khiển Luân Hồi đang đập. “Thiên Đạo,” hắn nói, giọng nói đầy kiên định, “ngươi đã vận hành theo cách của ngươi quá lâu rồi. Giờ là lúc để ta cho ngươi thấy, có những thứ không thể bị trói buộc bởi bất kỳ sợi chỉ nào.”

Một luồng khí thế hùng vĩ bùng nổ từ Khởi Nguyên, không phải là sức mạnh để phá hủy, mà là ý chí để thay đổi. Cả Vọng Cổ Giới dường như cảm nhận được điều đó, những sợi chỉ luân hồi khẽ chấn động, những linh hồn lơ lửng bỗng chốc trở nên xao động hơn. Thiên Đạo, dù vô tình, cũng đã cảm nhận được một dị số, một kẻ nghịch hành đang xuất hiện trong chính hệ thống của nó. Cuộc chiến không tiếng động, nhưng đầy chấn động, giữa Khởi Nguyên và quy tắc tối thượng của Luân Hồi, đã chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8