Nghịch Thiên
Chương 407
Lời tuyên bố của Lý Vân Tiêu vang vọng khắp Thiên Đạo Đài, xuyên qua tầng mây mù mịt, khuấy động cả Thượng Giới. Từng chữ như những lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào lòng kiêu hãnh của Thiên Đạo, và cũng là tiếng chuông thức tỉnh cho vô vàn sinh linh đang run rẩy dưới sự cai trị của nó.
Ba vị Thiên Tướng, khuôn mặt vốn đã méo mó vì chật vật chống đỡ ngọn lửa Nghịch Thiên, giờ đây càng thêm vặn vẹo. Vô Biên Thiên Tướng gầm lên một tiếng giận dữ, thân hình hóa thành một luồng sáng chói lòa lao thẳng tới. Hắn không thể chấp nhận việc một phàm nhân lại dám công khai sỉ nhục Thiên Đạo, nơi hắn đã trung thành tuyệt đối bao nhiêu vạn năm.
“Cuồng vọng! Ngươi sẽ phải trả giá cho những lời nói ngông cuồng của mình!” Vô Biên Thiên Tướng hét lớn, đôi tay kết ấn, vô số phù văn cổ xưa hiện lên xung quanh hắn, ngưng tụ thành một kiếm khí khổng lồ, sắc bén đến mức xé rách không gian, mang theo uy năng của Thiên Đạo trực diện chém xuống.
Nhân Quả Thiên Tướng và Luân Hồi Thiên Tướng cũng không hề chậm trễ. Thấy Lý Vân Tiêu có vẻ muốn khiêu khích đến cùng, bọn họ quyết định dốc hết sức. Nhân Quả Thiên Tướng vung tay, một sợi xích vàng óng ánh như tơ trời, nhưng lại nặng tựa vạn núi, quấn quanh Lý Vân Tiêu. Đây là Lưới Nhân Quả, một khi bị trói buộc, mọi hành động, mọi ý niệm đều sẽ bị Thiên Đạo truy ngược, kéo theo vô số nghiệp chướng. Luân Hồi Thiên Tướng thì cười lạnh, một vòng xoáy âm u xuất hiện dưới chân Lý Vân Tiêu, muốn nuốt chửng hắn vào vòng Luân Hồi Vô Tận, biến hắn thành một mảnh hồn phách không còn ký ức, mãi mãi lạc lối.
Ba đòn tấn công hội tụ, mỗi đòn đều mang uy năng hủy diệt một tiểu thế giới. Chúng không chỉ nhắm vào thể xác Lý Vân Tiêu, mà còn muốn nghiền nát ý chí, xóa bỏ sự tồn tại của hắn khỏi mọi quy tắc của vũ trụ.
Tuy nhiên, Lý Vân Tiêu chỉ nhếch môi, nụ cười trên gương mặt hắn càng thêm ngạo nghễ. Ngọn lửa Nghịch Thiên quanh thân hắn bỗng bùng lên dữ dội, không còn là màu đỏ rực mà dần chuyển sang sắc tím huyền ảo, mang theo một vẻ đẹp tàn khốc, như thể đang thiêu đốt cả hư vô. Đây không phải là lửa phàm, mà là lửa của ý chí, của sự đối kháng với Đạo.
“Thiên Đạo mục nát? Các ngươi chính là những con rối mục nát bị nó thao túng!” Lý Vân Tiêu gầm lên, không lùi mà tiến tới. Hắn giơ tay, ngọn lửa tím bùng lên, hóa thành một cự chưởng khổng lồ, không ngừng giãn nở, đánh thẳng vào kiếm khí của Vô Biên Thiên Tướng.
ẦM!!!
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Kiếm khí Thiên Đạo sắc bén đến mấy cũng không thể xuyên thủng cự chưởng lửa tím. Ngược lại, ngọn lửa Nghịch Thiên như có sinh mệnh, cuốn lấy kiếm khí, thiêu đốt từng phù văn Thiên Đạo, khiến nó tan chảy như băng tuyết gặp lửa. Vô Biên Thiên Tướng rên lên một tiếng đau đớn, thân hình bị chấn ngược, lùi lại mấy bước, trên thanh kiếm Thiên Đạo trong tay hắn xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ, như thể không thể chịu đựng được uy lực của ngọn lửa Nghịch Thiên.
Cùng lúc đó, Lý Vân Tiêu không hề né tránh sợi Lưới Nhân Quả. Hắn để nó quấn chặt lấy mình. Nhưng kỳ lạ thay, sợi xích vàng vừa chạm vào ngọn lửa tím liền phát ra những tiếng xèo xèo chói tai, như thể kim loại bị nung chảy. Những phù văn Nhân Quả trên sợi xích nhanh chóng bị ăn mòn, mất đi sự linh nghiệm. Lý Vân Tiêu chỉ cần khẽ rung nhẹ, sợi xích đã đứt đoạn, rơi lả tả xuống đất như những mảnh kim loại vô dụng.
“Nhân Quả? Ngươi nghĩ Nhân Quả có thể trói buộc kẻ Nghịch Thiên ư? Ta chính là Nhân Quả của chính ta!” Lý Vân Tiêu cười khẩy, ánh mắt sắc như dao xoáy thẳng vào Nhân Quả Thiên Tướng, khiến hắn run rẩy.
Và vòng xoáy Luân Hồi Vô Tận dưới chân Lý Vân Tiêu? Hắn chỉ đơn giản bước một bước, như đi dạo trong vườn không nhà trống. Ngọn lửa Nghịch Thiên dưới chân hắn biến thành một đóa sen tím rực rỡ, nâng hắn lên. Vòng xoáy Luân Hồi không thể nuốt chửng được đóa sen, thậm chí còn bị đóa sen hút ngược một phần năng lượng Luân Hồi, biến thành chất dinh dưỡng cho ngọn lửa Nghịch Thiên càng thêm mãnh liệt.
Luân Hồi Thiên Tướng trợn mắt há hốc mồm. Hắn chưa bao giờ thấy có kẻ nào có thể thoát khỏi Luân Hồi của Thiên Đạo một cách dễ dàng như vậy, thậm chí còn hấp thu nó!
“Các ngươi đã lầm. Ta không phải là phàm nhân bị số phận đùa giỡn, ta là kẻ lật đổ số phận! Thiên Đạo mà các ngươi tôn thờ, nó không còn là Đạo nữa, mà chỉ là một cái vỏ bọc mục nát để che giấu sự bất công và dối trá!”
Lý Vân Tiêu bay lên cao, vượt qua ba vị Thiên Tướng đang kinh hãi tột độ, hướng thẳng về Thiên Đạo Đài. Hắn không cần nói nhiều, hành động của hắn chính là tuyên ngôn đanh thép nhất. Ngọn lửa Nghịch Thiên trên người hắn hóa thành một con Phượng Hoàng lửa tím khổng lồ, vỗ cánh dữ dội, lao thẳng vào Thiên Đạo Đài.
Thiên Đạo Đài sừng sững, cao vút mây xanh, được bao bọc bởi vô số lớp phù văn Thiên Đạo cổ xưa, toát ra khí tức uy nghiêm, bất khả xâm phạm. Nó là biểu tượng của trật tự, của quyền lực tuyệt đối. Chưa từng có ai dám trực diện công kích nó, ngay cả những Tiên Đế mạnh nhất Thượng Giới cũng chỉ dám lén lút tu luyện, cố gắng tránh xa sự chú ý của Thiên Đạo.
Nhưng Lý Vân Tiêu không ngần ngại. Phượng Hoàng lửa tím mang theo ý chí Nghịch Thiên không gì lay chuyển, gầm thét một tiếng chói tai, đâm sầm vào Thiên Đạo Đài.
KENG!!!
Một âm thanh chói tai như kim loại va chạm, nhưng lại mang theo một sức nặng của sự sụp đổ, vang vọng khắp Thượng Giới. Toàn bộ Thiên Đạo Đài rung chuyển dữ dội. Những lớp phù văn bảo hộ sáng rực rồi vụt tắt, rồi lại sáng lên, như đang cố gắng chống đỡ một sức mạnh vượt ngoài dự liệu.
Không gian xung quanh Thiên Đạo Đài bị xé toạc, những vết nứt đen kịt lan rộng. Ngay cả mặt đất cũng nứt toác ra từng mảng lớn, nham thạch nóng chảy phun trào từ lòng đất, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn như ngày tận thế.
Vô Biên Thiên Tướng, Nhân Quả Thiên Tướng và Luân Hồi Thiên Tướng đứng chết lặng. Thiên Đạo Đài là bất khả xâm phạm! Việc nó bị công kích, thậm chí bị rung chuyển, là điều chưa từng xảy ra trong lịch sử Thượng Giới. Điều này có nghĩa là, một vết nứt đã xuất hiện trong sự thống trị tuyệt đối của Thiên Đạo.
Bên dưới, vô số cường giả Thượng Giới đang quan sát trận chiến qua những pháp bảo truyền hình ảnh đều chấn động đến cực điểm. Họ đã từng chứng kiến nhiều cuộc chiến long trời lở đất, nhưng chưa bao giờ thấy một kẻ nào dám công khai thách thức Thiên Đạo đến mức này. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy của họ, nhưng giờ đây, một tia hy vọng mong manh đang nhen nhóm. Liệu có thật sự có người có thể lật đổ Thiên Đạo?
Phượng Hoàng lửa tím không ngừng va chạm, thiêu đốt Thiên Đạo Đài. Những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên bề mặt Thiên Đạo Đài, ban đầu chỉ là những đường mảnh, sau đó lan rộng, sâu hơn. Từ những vết nứt đó, không phải là nham thạch hay bụi bẩn, mà là một luồng khí đen kịt, mục nát, mang theo mùi của sự hủy diại và dối trá, không ngừng bốc lên.
“Các ngươi thấy chưa? Đây chính là chân tướng của Thiên Đạo mà các ngươi tôn thờ!” Lý Vân Tiêu chỉ tay vào luồng khí đen, giọng nói vang vọng như sấm sét, “Bên ngoài hào nhoáng, bên trong mục ruỗng! Nó đã không còn là Đạo của chúng sinh nữa, mà chỉ là một kẻ cướp đoạt, một kẻ thao túng!”
Lời nói của hắn như một lưỡi dao sắc bén, chém vào niềm tin của các Thiên Tướng và toàn bộ Thượng Giới. Luồng khí đen kia, nó không phải là thứ gì xa lạ, mà chính là những oán khí, những chấp niệm, những nỗi thống khổ của vô số sinh linh đã bị Thiên Đạo chèn ép, nghiền nát qua hàng tỷ năm. Nó là bằng chứng cho sự “mục nát” mà Lý Vân Tiêu đã nói.
Đúng lúc này, từ sâu bên trong Thiên Đạo Đài, một luồng uy áp khổng lồ bỗng nhiên bùng nổ, mạnh mẽ hơn gấp vạn lần so với ba vị Thiên Tướng cộng lại. Luồng uy áp này không mang theo sự phẫn nộ hay tức giận, mà là một sự lạnh lẽo, vô tình đến cực điểm, như thể ý chí của vũ trụ đang thức tỉnh.
Một đạo ánh sáng trắng tinh khiết, nhưng lại ẩn chứa sự hủy diệt vô biên, bắn thẳng từ Thiên Đạo Đài ra. Đạo ánh sáng đó hội tụ, dần dần hiện ra một hình dáng. Đó là một người đàn ông, thân hình cao lớn, mặc một bộ trường bào trắng không tì vết, khuôn mặt tuấn tú như tạc tượng, nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như vực thẳm, không có bất kỳ cảm xúc nào. Hắn không có hào quang rực rỡ như các Thiên Tướng, nhưng mỗi cử động của hắn đều khiến không gian xung quanh vặn vẹo, khiến thời gian như ngừng trệ.
“Thiên Đạo Chủ Tể!”
Ba vị Thiên Tướng đồng loạt quỳ sụp xuống, toàn thân run rẩy, không dám ngẩng đầu. Đây là kẻ đứng đầu Thiên Tướng, kẻ được cho là hóa thân của Thiên Đạo, là người duy nhất có thể ra lệnh cho tất cả Thiên Tướng, và cũng là người hiếm khi xuất hiện nhất, chỉ khi có mối đe dọa thực sự đối với Thiên Đạo.
Thiên Đạo Chủ Tể giơ tay, nhẹ nhàng vẫy một cái. Ngọn lửa Phượng Hoàng tím đang thiêu đốt Thiên Đạo Đài bỗng nhiên bị một lực lượng vô hình trấn áp, không thể bùng lên thêm nữa, thậm chí còn có dấu hiệu bị dập tắt. Những vết nứt trên Thiên Đạo Đài cũng dần khép lại, luồng khí đen mục nát bị đẩy ngược trở vào.
Lý Vân Tiêu khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được một sức mạnh vượt xa mọi đối thủ hắn từng gặp. Sức mạnh này không chỉ là công pháp, mà là một sự đồng điệu tuyệt đối với quy tắc của vũ trụ, một sự khống chế đến mức kinh người.
Thiên Đạo Chủ Tể nhìn Lý Vân Tiêu, đôi mắt vô hồn của hắn quét qua ngọn lửa Nghịch Thiên, quét qua từng thớ thịt của Lý Vân Tiêu, như thể đang phân tích một vật phẩm vô tri. Giọng nói của hắn vang lên, không mang theo một chút cảm xúc, nhưng lại khiến cả Thượng Giới run rẩy:
“Dị số. Ngươi không thuộc về nơi này. Ngươi là sự sai lệch của Đạo. Ngươi cần phải bị thanh tẩy.”
Lời nói của Thiên Đạo Chủ Tể đơn giản, nhưng lại mang theo một phán quyết cuối cùng, không thể lay chuyển. Hắn không thèm hỏi lý do, không thèm tranh luận. Đối với hắn, Lý Vân Tiêu chỉ là một lỗi hệ thống, cần phải được sửa chữa.
Lý Vân Tiêu cười lớn, ngọn lửa Nghịch Thiên trên người hắn lại bùng lên mãnh liệt hơn. “Thanh tẩy? Ngươi nghĩ ngươi có quyền định đoạt sự tồn tại của ta ư? Ngươi là cái quái gì mà dám tự xưng là Đạo? Ngươi chỉ là một tên cai ngục ích kỷ, giam cầm vạn vật trong cái lồng quy tắc mục nát của mình!”
Hắn vươn tay ra, Phượng Hoàng lửa tím từ trên Thiên Đạo Đài bay ngược trở về, đáp xuống cánh tay hắn, hóa thành một thanh kiếm rực lửa. “Muốn thanh tẩy ta? Vậy thì ngươi hãy chứng minh rằng Thiên Đạo của ngươi còn đáng để tồn tại đi! Trận chiến thực sự, giờ đây mới chính thức bắt đầu!”
Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Lý Vân Tiêu và Thiên Đạo Chủ Tể chạm nhau. Một bên là ngọn lửa Nghịch Thiên bùng cháy dữ dội, một bên là sự lạnh lẽo vô tình của Đạo. Cuộc chiến giữa kẻ thách thức và kẻ cai trị, giữa ý chí cá nhân và quy tắc vũ trụ, vừa được đẩy lên một tầm cao mới, định đoạt số phận của toàn bộ Thượng Giới.