Nghịch Thiên
Chương 398

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:59:14 | Lượt xem: 4

Lý Vân Tiêu không chần chừ một khắc, thân ảnh hóa thành một vệt sáng lướt đi trong không trung, hướng thẳng về phía Tây Bắc xa xôi. Tốc độ của hắn nhanh đến mức, những đám mây ngũ sắc lượn lờ trong Thượng Giới cũng phải nhường đường, để lại một vệt tàn ảnh mờ ảo. Ánh mắt hắn sắc lạnh, không còn vẻ suy tư trầm lắng như lúc nãy, thay vào đó là sự kiên định đến cực điểm.

“Thiên Kiêu, Thiên Mệnh…” Hắn lẩm bẩm, âm thanh như được gió cuốn đi, tan vào vô tận. Những danh xưng này, từ khi hắn đặt chân lên Thượng Giới, đã nghe không biết bao nhiêu lần. Ban đầu, hắn cho rằng đó chỉ là sự sắp đặt tự nhiên của Đạo, là những cá thể ưu tú được vũ trụ ưu ái. Nhưng càng đi sâu vào những bí mật của Thượng Giới, càng chạm trán với những thế lực tự xưng là đại diện cho “Thiên,” Lý Vân Tiêu càng nhận ra một sự thật kinh hoàng hơn: “Thiên Mệnh” không phải là tự nhiên, mà là một sự thao túng, một xiềng xích vô hình được đặt ra bởi những kẻ đứng trên đỉnh cao, những kẻ tự coi mình là “Thiên Đạo.”

Vân Phi Dương, đệ tử Thiên Linh Tông, được mệnh danh là “Thiên Kiêu,” mang “Thiên Mệnh,” sắp đột phá Tiên Vương. Trong mắt Lý Vân Tiêu, hắn ta chẳng qua chỉ là một con cờ được đẩy ra tiền tuyến, một biểu tượng cho sự sắp đặt mà “Thiên” muốn duy trì. Kẻ yếu tin vào Thiên Mệnh để tìm kiếm hy vọng, kẻ mạnh lợi dụng Thiên Mệnh để củng cố quyền lực. Còn Lý Vân Tiêu? Hắn là kẻ Nghịch Thiên, sinh ra để phá vỡ tất cả.

Hắn bay qua những dãy núi trường tồn vạn năm, nơi đỉnh núi chạm mây, ẩn chứa linh khí cuồn cuộn. Dưới chân hắn là những dòng sông Tiên khí lượn lờ, những khu rừng cổ thụ vươn mình lên trời xanh, mỗi cành lá đều lấp lánh linh quang. Thượng Giới quả nhiên tráng lệ hơn bất kỳ tiểu thế giới nào hắn từng đặt chân đến. Nhưng vẻ đẹp đó lại ẩn chứa một sự mục ruỗng, một sự thối nát mà chỉ những kẻ có đủ nhãn lực mới có thể nhìn thấu.

Trên đường đi, Lý Vân Tiêu thỉnh thoảng bắt gặp những nhóm tu sĩ khác. Họ có thể là đệ tử của các tông môn, hoặc những tán tu đang du ngoạn. Mỗi khi Lý Vân Tiêu lướt qua, hắn đều cảm nhận được những ánh mắt kinh ngạc, xen lẫn sợ hãi hoặc tò mò. Hắn không che giấu khí tức của mình hoàn toàn, một phần là để tiết kiệm sức lực, một phần là vì hắn không cần phải che giấu. Hắn không phải kẻ trốn chạy, mà là một kẻ đi tìm sự thật, đi tìm một cuộc chiến.

Đột nhiên, từ phía dưới một ngọn núi hùng vĩ, một luồng sáng mạnh mẽ bùng lên, kèm theo những tiếng reo hò vang vọng. Lý Vân Tiêu hơi nheo mắt, dừng lại giữa không trung, nhìn xuống. Đó là một quảng trường rộng lớn được xây dựng trên sườn núi, nơi hàng trăm tu sĩ đang tụ tập, hướng về một pho tượng cao vút giữa quảng trường.

Pho tượng khắc họa hình ảnh một nam tử trẻ tuổi, khí phách phi phàm, tay cầm trường kiếm, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước như muốn xuyên phá hư không. Trên đỉnh đầu pho tượng, một vầng hào quang rực rỡ không ngừng luân chuyển, phát ra từng đợt linh khí tinh thuần. Đó chính là pho tượng của Vân Phi Dương.

“Thiên Kiêu Vân Phi Dương vạn tuế! Cung nghênh Thiên Kiêu đột phá Tiên Vương!”

“Thiên Mệnh gia thân, tất thành vĩnh hằng! Vân Phi Dương bất diệt!”

Những tiếng hô hào cuồng nhiệt vang vọng, những ánh mắt sùng bái xen lẫn ghen tỵ và khát khao. Họ là những người tin tưởng vào “Thiên Mệnh,” tin tưởng vào sự vĩ đại của Vân Phi Dương. Trong tâm trí họ, Vân Phi Dương không chỉ là một thiên tài, mà là hiện thân của ý chí “Thiên,” là con đường để họ đạt tới sự bất tử.

Lý Vân Tiêu đứng trên cao, lạnh lùng quan sát. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh vô hình đang cố gắng khuếch đại sự sùng bái này, thấm sâu vào tâm trí của từng tu sĩ. Đó là sức mạnh của “Thiên Đạo,” hay đúng hơn, là thủ đoạn của những kẻ thao túng nó. Bằng cách tạo ra những “Thiên Kiêu” như Vân Phi Dương, chúng không chỉ củng cố quyền lực mà còn gieo rắc một niềm tin sai lệch, một sự phục tùng tuyệt đối vào cái gọi là “Thiên Mệnh.”

“Một lũ thiêu thân.” Lý Vân Tiêu khẽ nhếch mép. Hắn không cảm thấy khinh bỉ những tu sĩ dưới kia, mà là một sự thương hại sâu sắc. Họ bị lừa dối, bị lợi dụng, sống cả đời trong một cái lồng son mà cứ ngỡ là tự do.

Hắn đang định rời đi, thì đột nhiên, một luồng khí tức mạnh mẽ từ trong quảng trường bùng lên, trực tiếp khóa chặt hắn. Một trung niên nam tử vận trường bào màu xanh lam, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng, bay vút lên, đứng đối diện với Lý Vân Tiêu.

“Kẻ nào dám lén lút dòm ngó Thánh Địa của Thiên Linh Tông ta? Không biết sống chết!” Nam tử trung niên quát lớn, giọng nói như sấm sét, chấn động cả không gian.

Lý Vân Tiêu không biến sắc, ánh mắt bình thản nhìn đối phương. Hắn cảm nhận được tu vi của người này đã đạt đến cảnh giới Đại La Kim Tiên đỉnh phong, chỉ cách Tiên Vương một bước. Ở bất kỳ nơi nào khác, đây cũng là một cường giả đáng gờm, nhưng đối với Lý Vân Tiêu hiện tại, hắn ta không đáng để hắn phải bận tâm.

“Thánh Địa?” Lý Vân Tiêu cười khẩy, giọng điệu đầy khinh miệt. “Một pho tượng phàm nhân mà cũng dám gọi là Thánh Địa? Các ngươi sùng bái đến mức ngu muội rồi sao?”

“Hỗn xược!” Nam tử trung niên giận dữ, khuôn mặt đỏ bừng. “Vân Phi Dương Thiên Kiêu là người được Thiên Mệnh chọn lựa, mang trong mình khí vận vô song, sắp đột phá Tiên Vương! Hắn là niềm tự hào của Thiên Linh Tông, là ngọn cờ dẫn lối cho toàn bộ Thượng Giới! Ngươi dám vô lễ với Thiên Kiêu, chẳng lẽ không muốn sống nữa sao?”

Lý Vân Tiêu bật cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp không gian, át cả tiếng reo hò phía dưới. “Thiên Mệnh chọn lựa? Khí vận vô song? Ngọn cờ dẫn lối? Nghe thật buồn cười! Chẳng qua chỉ là một con rối được đẩy ra để làm bình phong cho những kẻ đứng sau mà thôi. Cái gọi là ‘Thiên Mệnh’ đó, trong mắt ta, chẳng đáng một đồng!”

Những lời của Lý Vân Tiêu như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt nam tử trung niên và tất cả những tu sĩ đang cuồng nhiệt phía dưới. Một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy quảng trường, rồi sau đó là những tiếng xì xào phẫn nộ.

“Đồ cuồng vọng! Dám nhục mạ Thiên Kiêu, nhục mạ Thiên Mệnh! Ngươi muốn chết!” Nam tử trung niên không thể chịu đựng thêm nữa, Tiên nguyên trong cơ thể bùng nổ, một thanh trường đao màu vàng kim xuất hiện trong tay, chém thẳng về phía Lý Vân Tiêu, mang theo uy năng hủy diệt của Đại La Kim Tiên.

Lý Vân Tiêu chỉ đứng yên, không hề né tránh. Hắn vươn một ngón tay, nhẹ nhàng điểm về phía lưỡi đao đang lao tới. Không có bất kỳ chiêu thức hoa lệ nào, không có bất kỳ tiếng nổ vang trời nào. Chỉ có một tia sáng mờ nhạt lóe lên từ đầu ngón tay của hắn.

“Keng!”

Một tiếng va chạm thanh thúy vang lên, nhưng không phải là âm thanh của kim loại chạm vào kim loại, mà là âm thanh của một thứ gì đó vỡ vụn. Thanh trường đao vàng kim của nam tử trung niên, một Tiên khí cấp cao, bị ngón tay của Lý Vân Tiêu điểm trúng, lập tức nứt vỡ thành từng mảnh nhỏ, rơi lả tả xuống đất.

Sức mạnh còn sót lại từ ngón tay của Lý Vân Tiêu tiếp tục xuyên qua, đánh thẳng vào lồng ngực của nam tử trung niên. Hắn ta không kịp phản ứng, thân thể chấn động mạnh, phun ra một ngụm máu tươi, rồi như một con diều đứt dây, rơi thẳng xuống quảng trường, tạo ra một tiếng động lớn khi va chạm với mặt đất.

Quảng trường một lần nữa chìm vào im lặng. Lần này, không còn là sự phẫn nộ, mà là sự kinh hoàng tột độ. Một cường giả Đại La Kim Tiên đỉnh phong, chỉ một chiêu đã bị đánh bại, thậm chí Tiên khí cũng bị hủy hoại. Kẻ này rốt cuộc là ai?

Lý Vân Tiêu không thèm nhìn xuống nam tử trung niên đang nằm bất động, ánh mắt hắn quét qua đám đông đang run rẩy phía dưới. “Ta đến đây không phải để gây sự với một đám kiến cỏ như các ngươi. Ta đến để gặp cái gọi là Thiên Kiêu của các ngươi. Bảo hắn chuẩn bị tinh thần đi, bởi vì từ nay về sau, cái gọi là ‘Thiên Mệnh’ sẽ không còn tồn tại nữa.”

Nói xong, Lý Vân Tiêu không hề nán lại. Thân ảnh hắn hóa thành một vệt sáng, tiếp tục lao đi về phía Tây Bắc, tốc độ còn nhanh hơn trước. Hắn không quan tâm đến những ánh mắt sợ hãi, những tiếng thì thầm kinh hãi phía sau. Mục tiêu của hắn là Thiên Linh Tông, là Vân Phi Dương, là cái gọi là “Thiên Mệnh” mà hắn phải lật đổ.

Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu. Và Lý Vân Tiêu đã sẵn sàng để lật đổ tất cả, từng tầng từng tầng một, cho đến khi chân tướng của “Thiên” lộ diện, và hắn có thể định nghĩa lại ý nghĩa của vĩnh hằng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8