Nghịch Thiên
Chương 397

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:58:48 | Lượt xem: 4

Lý Vân Tiêu bay vút về hướng Tây Bắc, xuyên qua tầng mây trắng bồng bềnh của Thượng Giới. Cơn gió mang theo hương vị của đất trời hoàn toàn khác biệt, nồng đậm linh khí đến mức gần như hóa thành thể lỏng. Mỗi hơi thở của hắn đều như nuốt vào một dòng suối tiên, tẩy rửa kinh mạch, khiến huyết quản râm ran một cảm giác sảng khoái chưa từng có.

Hắn cảm nhận được luồng năng lượng dồi dào chảy trong huyết quản, không ngừng va đập vào những nút thắt cảnh giới. Từ khi đặt chân đến Thượng Giới, cơ thể hắn đã như một miếng bọt biển khô khát, điên cuồng hấp thụ linh khí. Tốc độ hấp thụ này, ngay cả khi hắn ở đỉnh phong của hạ giới cũng không thể sánh bằng. Đây không chỉ là sự gia tăng về số lượng, mà còn là sự thăng hoa về chất lượng. Linh khí Thượng Giới tinh khiết hơn, mạnh mẽ hơn, như một dòng nước chảy xiết giúp hắn phá vỡ những rào cản vô hình.

Ánh mắt Lý Vân Tiêu sắc bén lướt qua những dãy núi trập trùng dưới chân, những thác nước bạc đổ từ trời cao xuống vực sâu thăm thẳm, những khu rừng cổ thụ vươn tới tận mây xanh. Mọi thứ ở Thượng Giới đều hùng vĩ và tráng lệ gấp trăm lần so với hạ giới. Đây mới thực sự là nơi của cường giả, nơi ẩn chứa vô vàn cơ duyên và thử thách.

“Thiên Đạo ở Thượng Giới… rốt cuộc là gì?” Lý Vân Tiêu thầm nghĩ. Ở hạ giới, “Thiên Đạo” là một quy tắc vô hình, chi phối sinh lão bệnh tử, luân hồi nhân quả. Nhưng ở Thượng Giới, hắn đã nghe loáng thoáng về những thế lực tự xưng đại diện cho Thiên Đạo, những vị thần linh, tiên đế nắm giữ quyền lực tối cao. Hắn biết, con đường Nghịch Thiên của mình giờ đây mới thực sự bắt đầu, khi đối tượng để Nghịch không còn là một khái niệm mơ hồ, mà là những kẻ có hình hài, có quyền lực thực sự.

Bất chợt, một tiếng gầm rống chấn động cả không gian vang lên từ phía dưới. Một con Hắc Viêm Ma Báo khổng lồ, thân dài hơn trăm trượng, toàn thân bao phủ bởi ngọn lửa đen kịt, đang săn mồi. Ánh mắt nó đỏ rực, hàm răng sắc nhọn như đao kiếm, tỏa ra khí tức đáng sợ. Đây là một con linh thú cấp độ mà hạ giới không bao giờ có thể sản sinh ra, tương đương với cường giả Thượng Giới ở cảnh giới Kim Tiên sơ kỳ.

Lý Vân Tiêu không né tránh, mà ngược lại, ánh mắt hắn lóe lên sự hứng thú. Hắn cần một đối thủ để thử nghiệm sức mạnh mới, để cảm nhận rõ hơn về quy tắc chiến đấu ở Thượng Giới. Hắn lao thẳng xuống, tay phải hóa thành chưởng, ngưng tụ Cửu Dương Chân Hỏa. Ngọn lửa màu vàng cam rực cháy, đối lập hoàn toàn với Hắc Viêm của Ma Báo.

“Gầm!”

Hắc Viêm Ma Báo cảm nhận được sự khiêu khích, lập tức phun ra một cột lửa đen khổng lồ, mang theo hơi thở của sự hủy diệt. Lý Vân Tiêu không lùi bước, Cửu Dương Chân Hỏa của hắn nghênh đón, hai luồng lửa va chạm giữa không trung, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất. Không gian xung quanh méo mó, những cây cổ thụ gần đó bị khí tức hủy diệt san phẳng thành tro bụi.

Cột lửa đen bị Cửu Dương Chân Hỏa của Lý Vân Tiêu xuyên thủng, sau đó lan ra, bao trùm lấy con Ma Báo. Con thú khổng lồ gầm lên đau đớn, lớp vảy cứng rắn bị ngọn lửa thiêu đốt, bốc lên khói xanh. Nó điên cuồng vùng vẫy, nhưng Cửu Dương Chân Hỏa như có linh tính, bám chặt lấy nó, không ngừng xâm thực.

Chỉ trong chốc lát, Hắc Viêm Ma Báo đã bị thiêu rụi thành tro tàn, chỉ còn lại một viên nội đan màu đen tuyền và một vài mảnh vảy cứng rắn. Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng hạ xuống, thu lấy nội đan. Sức mạnh của hắn ở Thượng Giới, ngay cả khi chưa hoàn toàn đột phá, cũng đã đủ để đối phó với những linh thú cấp thấp ở đây một cách dễ dàng. Điều này chứng tỏ, nền tảng của hắn đã vượt xa những cường giả hạ giới thông thường.

Cầm viên nội đan trên tay, Lý Vân Tiêu cảm nhận được một luồng năng lượng tinh khiết hơn cả linh khí Thượng Giới đang chảy vào cơ thể. Cảm giác đột phá trong huyết quản càng thêm mãnh liệt. Hắn quyết định không kìm nén nữa, tìm một hang động kín đáo gần đó, bắt đầu bế quan.

Ngồi khoanh chân trong hang động, Lý Vân Tiêu vận chuyển Nghịch Thiên Quyết. Toàn bộ linh khí Thượng Giới trong phạm vi hàng trăm dặm như bị một lực hút vô hình kéo tới, tạo thành một xoáy nước khổng lồ trên đỉnh núi. Linh khí cuồn cuộn đổ vào cơ thể hắn, kết hợp với năng lượng từ nội đan Hắc Viêm Ma Báo. Kinh mạch của hắn giãn nở, các nút thắt cảnh giới từng cái một được phá vỡ.

“Rắc!”

Một tiếng động nhỏ vang lên trong cơ thể, như tiếng xiềng xích bị phá vỡ. Lý Vân Tiêu mở mắt, một luồng tinh quang sắc bén bắn ra. Hắn đã đột phá, đạt tới cảnh giới Địa Tiên trung kỳ của Thượng Giới. Mặc dù chỉ là một tiểu cảnh giới, nhưng nó lại mang ý nghĩa vô cùng lớn. Hắn đã chính thức có được một chỗ đứng vững chắc ở Thượng Giới, không còn là “người mới” yếu ớt nữa.

Hắn đứng dậy, cảm nhận sức mạnh dâng trào trong cơ thể, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Mục tiêu tiếp theo là Thiên Linh Tông. Hắn muốn xem, cái gọi là Thiên Kiêu của Thượng Giới, cái gọi là Thiên Mệnh Chi Tử, rốt cuộc có gì đặc biệt.

Rời khỏi hang động, Lý Vân Tiêu tiếp tục hành trình. Mấy ngày sau, hắn đã đi sâu hơn vào vùng đất của Thượng Giới, cảnh vật ngày càng phồn thịnh, dấu vết của con người cũng nhiều hơn. Hắn nhìn thấy những tòa thành lơ lửng trên không, những đạo quang cầu vút qua như sao băng, và cả những tông môn sừng sững trên đỉnh núi cao chót vót.

Bất chợt, hắn cảm nhận được vài luồng khí tức đang nhanh chóng tiếp cận. Không phải linh thú, mà là những cường giả Thượng Giới. Hắn không ẩn mình, mà đứng yên chờ đợi. Chẳng mấy chốc, ba đạo nhân ảnh bay tới, chặn đường hắn.

Ba người này đều mặc trang phục màu xanh lam, trên ngực áo có thêu hình một ngọn núi lớn, tựa như biểu tượng của một tông môn nào đó. Cả ba đều ở cảnh giới Địa Tiên hậu kỳ, cao hơn Lý Vân Tiêu một chút. Người dẫn đầu, một nam tử trung niên râu dài, ánh mắt sắc lạnh, liếc nhìn Lý Vân Tiêu từ đầu đến chân với vẻ khinh miệt.

“Kẻ hạ giới!” Nam tử râu dài hừ lạnh, giọng điệu đầy vẻ trịch thượng. “Ngươi là ai? Từ đâu đến? Dám tự tiện xông vào địa phận Vạn Sơn Tông chúng ta?”

Lý Vân Tiêu nhướng mày, không ngờ lại gặp phải chuyện này. Hắn mỉm cười nhạt: “Ta là Lý Vân Tiêu, từ hạ giới mà đến. Vô tình đi ngang qua đây, không biết đã đắc tội gì với quý tông?”

“Ha! Hạ giới phi thăng giả?” Một gã khác bên cạnh cười khẩy, ánh mắt lộ rõ sự chế giễu. “Ngươi cũng dám xưng là cường giả? Hạ giới là nơi linh khí cằn cỗi, phàm nhân như kiến cỏ, làm sao có thể xuất hiện cường giả thực sự? Ngươi chắc hẳn là dùng tà thuật nào đó mới có thể lén lút phi thăng lên đây!”

“Ngươi nói đúng. Hạ giới là nơi linh khí cằn cỗi.” Lý Vân Tiêu gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng đã nổi lên sát ý. “Chính vì vậy, để từ một nơi như thế mà phi thăng lên đây, chẳng lẽ không đáng để các ngươi kính nể sao?”

“Kính nể?” Nam tử râu dài cười lớn, vẻ mặt khinh thường đến cực điểm. “Bọn ta chỉ thấy buồn cười. Hạ giới phi thăng giả đều là những kẻ yếu kém, không có căn cơ, chỉ là rác rưởi của Thượng Giới mà thôi. Ngươi dám đến Vạn Sơn Tông của ta, là muốn tìm chết sao?”

“Vạn Sơn Tông?” Lý Vân Tiêu lặp lại, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo. “Ta không có ý gây sự, nhưng các ngươi lại tự tìm đến. Nếu đã vậy, ta cũng không khách khí.”

Hắn không muốn lãng phí thời gian với những kẻ này. Hắn cần thông tin, và hắn cần chứng minh rằng “hạ giới phi thăng giả” không phải là thứ mà bọn chúng có thể tùy tiện khinh miệt.

“Cuồng vọng!” Nam tử râu dài tức giận. Hắn giơ tay, một ngọn núi đá khổng lồ bằng linh khí hiện ra, lao thẳng về phía Lý Vân Tiêu, mang theo uy thế trấn áp vạn vật.

Lý Vân Tiêu chỉ khẽ hừ một tiếng. Hắn giơ tay phải, một chưởng ấn Cửu Dương Chân Hỏa rực cháy, không chút do dự đón lấy ngọn núi linh khí. “Rầm!” Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, ngọn núi linh khí của nam tử râu dài bị chưởng ấn của Lý Vân Tiêu xuyên thủng, sau đó nổ tung thành vô số mảnh nhỏ.

Sức mạnh còn sót lại của Cửu Dương Chân Hỏa như một làn sóng lửa, đánh thẳng vào ba người của Vạn Sơn Tông. Bọn chúng không kịp phản ứng, bị đánh bay ra xa, ho ra máu tươi. Nam tử râu dài kinh hãi nhìn Lý Vân Tiêu, không thể tin được rằng một “kẻ hạ giới” lại có thể mạnh đến mức này.

“Ngươi… ngươi là ai? Sao có thể có sức mạnh như vậy?” Hắn run rẩy hỏi.

Lý Vân Tiêu không trả lời, bước tới gần, ánh mắt lạnh lẽo như băng. Hắn túm lấy cổ áo nam tử râu dài, nhấc bổng lên. “Ta hỏi ngươi, Thiên Linh Tông nằm ở đâu? Và Vân Phi Dương là ai?”

Nam tử râu dài bị Lý Vân Tiêu nắm chặt, cảm thấy một luồng sức mạnh khủng bố đang siết chặt cổ mình, hắn gần như không thở nổi. “Ngươi… ngươi muốn làm gì? Thiên Linh Tông là đại tông môn, không phải thứ ngươi có thể đắc tội!”

“Ta không hỏi chuyện đó.” Lý Vân Tiêu lạnh giọng. “Ta hỏi vị trí và thông tin. Nếu không nói, ta sẽ có cách để ngươi phải nói.”

Hắn vừa nói dứt lời, một ngọn lửa nhỏ màu vàng cam lập tức bùng cháy trên đầu ngón tay của Lý Vân Tiêu, áp sát vào trán nam tử râu dài. Cảm giác đau rát và sợ hãi bao trùm lấy hắn. Hắn biết, đây không phải ngọn lửa bình thường, mà là một loại lửa có thể đốt cháy linh hồn.

“Ta nói! Ta nói!” Nam tử râu dài vội vàng la lên, vẻ kiêu ngạo ban nãy đã biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ. “Thiên Linh Tông nằm ở phía Tây Bắc, cách đây khoảng ba ngày đường phi hành. Là một trong ba tông môn lớn nhất khu vực này, cường giả vô số. Còn Vân Phi Dương… hắn là đệ tử thiên tài nhất của Thiên Linh Tông, được mệnh danh là ‘Thiên Kiêu’, mang Thiên Mệnh. Hắn được cho là sẽ sớm đột phá cảnh giới Tiên Vương!”

“Thiên Kiêu, Thiên Mệnh?” Lý Vân Tiêu nghe vậy, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Hắn đã nghe quá nhiều về những danh xưng này. Hắn buông tay, nam tử râu dài rơi xuống đất, ho sù sụ.

Lý Vân Tiêu không để ý đến những kẻ còn lại, quay người tiếp tục bay về phía Tây Bắc. Thông tin đã có, giờ là lúc đích thân kiểm chứng. Hắn là kẻ Nghịch Thiên, và hắn sẽ không bao giờ cúi đầu trước bất kỳ quy tắc hay thế lực nào, dù đó có là “Thiên Đạo” hay cái gọi là “Thiên Kiêu” đi chăng nữa. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới chỉ là khởi đầu, và hắn đã sẵn sàng để lật đổ tất cả.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8