Nghịch Thiên
Chương 392

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:56:37 | Lượt xem: 4

Không khí chợt trở nên căng như dây đàn, tĩnh mịch đến đáng sợ. Lời lẽ của Lý Vân Tiêu không chỉ là một sự đáp trả, mà là một lời tuyên chiến công khai với sự ngạo mạn vốn có của Thượng Giới. Nhóm tu sĩ kia, ban đầu còn giữ vẻ khinh thường, giờ đây sắc mặt đã biến đổi. Kẻ thì cau mày, kẻ thì trợn mắt, dường như không thể tin vào những gì mình vừa nghe.

“Hừ! Thật không biết sống chết!” Một nam tử trẻ tuổi, khuôn mặt đầy vẻ bất mãn, bước ra một bước. Hắn mặc y phục lụa là, trên eo đeo một khối ngọc bội phát ra linh quang nhàn nhạt, hiển nhiên là xuất thân không tầm thường. “Một hạ giới phế vật vừa đặt chân lên đây đã dám huênh hoang? Ngươi cho rằng Thượng Giới là nơi nào? Là nơi để đám sâu bọ như ngươi có thể tự tung tự tác sao?”

Hắn vung tay, một luồng khí thế hùng hậu bùng nổ, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ quanh thân. Đây là cảnh giới Hư Vương tầng thứ ba, một cấp độ mà ở hạ giới đã được xem là cường giả đỉnh phong, nhưng ở Thượng Giới chỉ là mức trung đẳng, thậm chí là sơ cấp đối với những thiên tài thực sự. Đối với một người vừa phi thăng, cảnh giới này đã đủ để tạo thành áp lực cực lớn.

Lý Vân Tiêu chỉ đứng đó, bất động, ánh mắt vẫn lạnh nhạt như cũ. Hắn đã quen với những kẻ tự cho mình là đúng, quen với việc bị khinh thường rồi lại khiến đối phương phải trả giá. “Sâu bọ?” Hắn lặp lại, giọng điệu đầy mỉa mai. “Nếu ta là sâu bọ, vậy các ngươi… là gì?”

Lời nói này như đổ thêm dầu vào lửa. Nam tử trẻ tuổi kia tức giận đến biến sắc, gương mặt đỏ bừng. “Láo xược! Để ta cho ngươi biết thế nào là quy tắc của Thượng Giới!”

Hắn không nói nhiều, trực tiếp xuất thủ. Một chưởng vung ra, linh khí trong không khí như bị hút cạn, hóa thành một đạo chưởng ấn khổng lồ màu xanh lam, mang theo uy lực kinh người, hung hăng đánh thẳng vào Lý Vân Tiêu. Chưởng ấn này ẩn chứa một loại quy tắc đặc biệt của Thượng Giới, mạnh hơn hẳn các chiêu thức cùng cấp ở hạ giới, đủ sức san bằng một ngọn núi nhỏ.

Những người còn lại trong nhóm đều nở nụ cười chế giễu. Bọn họ đã quá quen với cảnh tượng này. Những kẻ từ hạ giới phi thăng lên, dù có chút bản lĩnh ở thế giới cũ, nhưng khi đối mặt với áp lực và quy tắc của Thượng Giới, đều sẽ bộc lộ sự yếu kém. Một chưởng của Lạc Thanh, dù không phải là mạnh nhất, cũng đủ để khiến tên nhãi nhép này phải quỳ xuống cầu xin.

Tuy nhiên, cảnh tượng mà bọn họ mong đợi không xảy ra. Lý Vân Tiêu không hề né tránh, cũng không hề chống đỡ bằng bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào. Hắn chỉ đơn giản nâng tay phải lên, ngón trỏ và ngón giữa khẽ kẹp lại. Một luồng lực lượng vô hình nhưng cực kỳ ngưng tụ, như một tia chớp xé toạc không gian, thẳng thừng chạm vào giữa chưởng ấn màu xanh lam.

Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sự va chạm dữ dội. Chỉ có một âm thanh “phập” rất khẽ, như bong bóng vỡ tan. Chưởng ấn khổng lồ của Lạc Thanh bỗng nhiên chững lại, rồi từ điểm tiếp xúc, bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ li ti, lan rộng ra toàn bộ chưởng ấn. Chỉ trong nháy mắt, nó đã vỡ vụn thành vô số mảnh linh khí, tiêu tán vào không trung.

Lạc Thanh ngẩn người, hai mắt trợn tròn. Hắn không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Một đòn toàn lực của hắn, lại bị đối phương hóa giải nhẹ nhàng như vậy? Hơn nữa, hắn cảm nhận được một lực phản chấn cực kỳ đáng sợ truyền đến, khiến cánh tay phải của hắn tê dại, nội phủ chấn động. Một dòng máu tươi trào lên cổ họng, nhưng hắn cố gắng nuốt xuống, không để mình mất mặt.

Những người còn lại cũng không còn giữ được vẻ mặt chế giễu. Nụ cười trên môi bọn họ cứng lại, ánh mắt từ khinh thường chuyển sang kinh ngạc, rồi là hoài nghi. Tên hạ giới này… không đơn giản!

Lý Vân Tiêu thu tay về, vẻ mặt bình thản như chưa từng làm gì. Hắn nhìn Lạc Thanh, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh. “Bài học đầu tiên: Ở Thượng Giới, đừng vội vàng phán xét người khác chỉ vì xuất thân của họ. Ngươi không biết mình đang đối mặt với ai đâu.”

Hắn lại bước thêm một bước. Bước chân này rất nhẹ, nhưng đối với Lạc Thanh, nó lại như một ngọn núi khổng lồ đổ ập xuống. Một áp lực vô hình, mạnh mẽ hơn nhiều lần so với khí thế của Lạc Thanh, bao phủ lấy hắn. Hắn cảm thấy toàn thân mình bị trói buộc, hô hấp trở nên khó khăn. Hắn muốn nhúc nhích, muốn phản kháng, nhưng cơ thể dường như không nghe theo mệnh lệnh của mình.

Lý Vân Tiêu đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên vai Lạc Thanh. Lực không hề lớn, nhưng Lạc Thanh cảm thấy như có một luồng năng lượng kỳ dị xâm nhập vào cơ thể mình, phong tỏa mọi kinh mạch và điểm huyệt đạo. Một cảm giác bất lực chưa từng có ập đến, khiến hắn hoảng sợ tột độ.

“Bài học thứ hai,” Lý Vân Tiêu tiếp tục, giọng nói vẫn bình thản, nhưng trong tai Lạc Thanh lại như tiếng sấm rền. “Sự tôn trọng, không phải là thứ có thể yêu cầu, mà là thứ phải dùng sức mạnh để giành lấy.” Hắn khẽ bóp vai Lạc Thanh. “Ngươi, và những kẻ đứng sau ngươi, đều phải học điều này.”

Một tiếng “rắc” rất khẽ vang lên. Lạc Thanh cảm thấy một cơn đau nhói từ vai truyền đến, như có xương cốt bị vặn lệch. Hắn đau đớn kêu lên một tiếng, gương mặt trắng bệch. Lực lượng của Lý Vân Tiêu không hề dữ dội, nhưng lại cực kỳ tinh tế và thâm sâu, trực tiếp công kích vào xương cốt và kinh mạch, khiến hắn không thể chống cự.

Những người còn lại cuối cùng cũng bừng tỉnh. Bọn họ nhìn cảnh tượng Lạc Thanh đang đau đớn quằn quại dưới tay Lý Vân Tiêu, trong lòng dấy lên một nỗi sợ hãi tột độ. Đây không còn là một kẻ vừa phi thăng yếu ớt mà là một cường giả thực sự, thậm chí còn mạnh hơn cả những gì bọn họ tưởng tượng. Hắn không những hóa giải đòn tấn công của Lạc Thanh, mà còn khống chế hắn dễ dàng đến vậy.

Một nữ tử trong nhóm, khuôn mặt xinh đẹp nhưng giờ đây tái nhợt, vội vàng bước lên. “Dừng tay! Ngươi… ngươi là ai? Ngươi dám động thủ với người của Lạc gia ta sao?!”

Lý Vân Tiêu liếc nhìn nàng, ánh mắt sắc lạnh khiến nàng rùng mình. “Lạc gia?” Hắn cười khẩy. “Ta không quan tâm các ngươi là gia tộc nào. Dù là Lạc gia, Vương gia hay Thiên Đế gia, nếu dám cản đường ta, ta đều sẽ đạp đổ.” Hắn buông Lạc Thanh ra, đẩy nhẹ. Lạc Thanh lảo đảo lùi lại mấy bước, ôm lấy vai đau đớn, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng nhìn Lý Vân Tiêu.

“Ngươi… ngươi sẽ phải hối hận!” Lạc Thanh nghiến răng nghiến lợi, nhưng trong giọng nói lại không còn sự ngạo mạn ban đầu, thay vào đó là sự sợ hãi và căm phẫn.

“Hối hận?” Lý Vân Tiêu nhếch môi. “Trong từ điển của ta, không có hai chữ đó. Ta chỉ biết một điều, đó là mọi chông gai trước mắt, ta đều sẽ vượt qua. Mọi quy tắc cản trở ta, ta đều sẽ phá vỡ.” Hắn quét mắt nhìn cả nhóm, khí thế trên người hắn tuy không bùng nổ ồn ào, nhưng lại ngưng tụ thành một áp lực vô hình, khiến không ai dám nhìn thẳng vào mắt hắn. “Cuộc hành trình của ta ở Thượng Giới này, sẽ do chính ta định đoạt. Các ngươi, nếu không muốn thành đá lót đường, tốt nhất là nên tránh xa ra một chút.”

Nói xong, Lý Vân Tiêu không thèm để ý đến phản ứng của bọn họ nữa. Hắn xoay người, bước đi thẳng tắp về phía trước, thân ảnh dần khuất vào màn sương mù bao phủ vùng đất lạ lẫm này. Bước chân của hắn không hề nhanh, nhưng lại mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển được. Mỗi bước đi, như thể đang dẫm lên những quy tắc cũ kỹ, phá vỡ mọi định luật đã được thiết lập.

Nhóm người Lạc gia đứng đó, nhìn theo bóng lưng Lý Vân Tiêu mà không ai dám đuổi theo. Lạc Thanh ôm lấy vai, sắc mặt tái nhợt, trong mắt vẫn còn sự kinh hoàng. Hắn chưa từng nghĩ rằng, một kẻ vừa phi thăng, lại có thể sở hữu sức mạnh kinh khủng đến vậy. Hắn không chỉ mạnh, mà còn mang theo một loại khí chất, một loại ý chí không thể lay chuyển, khiến người ta phải run sợ.

“Hắn… rốt cuộc là ai?” Nữ tử kia thì thào, trong giọng nói đầy vẻ bất an.

Một nam tử khác trầm giọng nói: “Thực lực của hắn không thua kém gì những trưởng lão cấp bậc Hư Vương hậu kỳ của chúng ta. Hơn nữa, ta cảm nhận được một loại lực lượng kỳ dị trong đòn tấn công của hắn, không phải là linh khí Thượng Giới thông thường. Hắn… thật sự là một dị số.”

“Chúng ta phải báo cáo chuyện này về gia tộc ngay lập tức!” Lạc Thanh nghiến răng. “Một kẻ như vậy, nếu không thể khống chế, chắc chắn sẽ gây họa lớn.”

Trong khi đó, Lý Vân Tiêu đã đi được một đoạn khá xa. Hắn cảm nhận được khí tức của Thượng Giới, linh khí nơi đây đậm đặc hơn hạ giới gấp trăm lần, tinh khiết hơn, và dường như ẩn chứa một loại quy tắc cao cấp hơn, giúp cho việc tu luyện có thể đạt tới những cảnh giới mà hạ giới không thể tưởng tượng. Tuy nhiên, cùng với sự dồi dào của linh khí là một cảm giác bị đè nén mơ hồ, như thể có một ý chí vô hình nào đó đang chi phối mọi thứ.

“Thượng Giới… quả nhiên không đơn giản.” Lý Vân Tiêu thầm nghĩ. “Nhóm người vừa rồi, tuy yếu kém và ngạo mạn, nhưng cũng đủ để ta hiểu sơ qua về cục diện. Xuất thân hạ giới vẫn là một điểm yếu, một sự khinh miệt cố hữu. Nhưng ta sẽ không để điều đó trói buộc mình.”

Hắn nhìn xung quanh. Nơi hắn phi thăng lên là một vùng đất hoang vu, đầy rẫy những ngọn núi đá lởm chởm và cây cối cổ thụ kỳ lạ. Xa xa có những cột sáng lấp lánh, có lẽ là các điểm dịch chuyển, hoặc nơi tập trung của linh mạch. Hắn cần phải tìm một nơi có người, để hiểu rõ hơn về thế giới này, về các thế lực, các tông môn, và những bí mật của “Thiên Đạo” mà hắn đã nghe nói đến.

Trong tâm hải của Lý Vân Tiêu, vật phẩm nghịch thiên mà hắn đoạt được – một cổ tháp đen như mực, lúc ẩn lúc hiện – khẽ rung lên. Nó dường như đang hấp thụ linh khí Thượng Giới với một tốc độ kinh người, chậm rãi khôi phục lại sức mạnh vốn có của mình. Đây chính là “hạt giống Nghịch Thiên” đầu tiên, là nền tảng cho sự quật khởi của hắn.

“Đã đến lúc rồi.” Hắn lẩm bẩm. “Đã đến lúc để cái Thượng Giới này biết, có một kẻ từ hạ giới, không những không phải phế vật, mà còn sẽ trở thành kẻ lật đổ mọi định mệnh, mọi quy tắc do ‘Thiên’ ban ra.”

Lý Vân Tiêu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời Thượng Giới, nơi những đám mây ngũ sắc cuộn trào, ẩn chứa vô số bí ẩn và uy áp. Một tia sáng lóe lên trong mắt hắn, kiên định và rực rỡ. Hắn sẽ dùng chính đôi tay mình, viết lại định nghĩa về “Thiên”, và khắc tên mình vào sử sách của Vạn Giới. Cuộc hành trình thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8