Nghịch Thiên
Chương 375
Lý Vân Tiêu hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí Thượng Giới tràn vào cơ thể, tinh lọc từng tấc thịt, từng thớ xương. Sức mạnh của hắn đang tiếp tục tăng trưởng, thích nghi với môi trường mới. Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin và ngạo nghễ.
“Thiên à, ngươi đã sẵn sàng đối mặt với ta chưa?”
Lời nói vừa dứt, một luồng khí tức hùng vĩ từ sâu thẳm Cổ Thần Vực dường như khẽ rung động, như một lời đáp trả vô hình, hoặc chỉ là ảo giác do tâm cảnh hắn biến đổi mà thành. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Những đám mây ngũ sắc trôi lững lờ, ẩn hiện sau đó là những đỉnh núi sừng sững xuyên mây, phát ra hào quang rực rỡ, tựa như những cột trụ chống trời của một thế giới thần thoại. Nơi đây, dù chỉ là rìa Cổ Thần Vực, cũng đã hùng vĩ hơn bất kỳ cảnh tượng nào hắn từng thấy ở Hạ Giới, vượt xa mọi tưởng tượng về sự tráng lệ của một thế giới tu luyện đỉnh cấp.
Linh khí nồng đậm đến mức hóa thành sương mù lượn lờ giữa không trung, mỗi hơi thở đều mang lại cảm giác thanh tẩy linh hồn, như thể mọi tạp chất trong cơ thể đều đang bị cuốn trôi. Mọi tế bào trong cơ thể Lý Vân Tiêu đều đang nhảy múa mừng rỡ, hấp thụ nguồn năng lượng tinh thuần này với tốc độ kinh người. Hắn biết, chỉ riêng việc hít thở ở đây đã có thể giúp một phàm nhân kéo dài tuổi thọ và cường hóa gân cốt, huống chi là một tu sĩ đã đạt đến cảnh giới phi thăng như hắn.
Tuy nhiên, sự hưng phấn ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho sự tỉnh táo. Hắn không phải đến đây để ngắm cảnh hay tận hưởng sự thăng hoa của linh khí. Cổ Thần Vực là nơi cường giả như mây, nơi các vị thần linh cổ xưa thiết lập trật tự, nơi “Thiên” không còn là một khái niệm mơ hồ mà là một thể chế, một quy tắc khắc nghiệt được củng cố bằng quyền uy tuyệt đối. Hắn, một kẻ đến từ Hạ Giới, một “dị số” được định sẵn để phá vỡ mọi quy tắc, chắc chắn sẽ bị xem thường, bị áp bức, thậm chí là bị săn lùng như một dị vật.
“Phải tìm hiểu tình hình trước đã. Kẻ nào bất cẩn ở Thượng Giới này, dù có mạnh mẽ đến đâu cũng khó giữ được mạng.”
Hắn thu liễm khí tức, biến mình thành một người bình thường nhất có thể. Tuy nhiên, sự tinh thuần của linh khí Thượng Giới đã khiến khí chất hắn thay đổi, dù cố gắng che giấu, vẫn có một loại siêu thoát khác biệt, một sự ngạo nghễ không thể che giấu hoàn toàn. Điều này có lẽ sẽ khó che mắt được những cường giả có tu vi cao thâm, nhưng ít nhất cũng đủ để tránh những rắc rối không cần thiết ban đầu.
Hắn bắt đầu di chuyển, hướng về phía một dải núi trùng điệp xa xa, nơi hắn cảm nhận được có dấu hiệu của sự sống và những luồng linh khí nhân tạo mạnh mẽ, cho thấy có các tông môn hoặc thành trì lớn. Với kinh nghiệm phong phú từ Hạ Giới, Lý Vân Tiêu biết rằng, muốn đứng vững ở một nơi xa lạ, điều đầu tiên là phải có thông tin và nguồn lực. Và cách tốt nhất để có được cả hai, là hòa mình vào dòng chảy của những người bản địa.
Chẳng mấy chốc, một con đường mòn cổ kính hiện ra, được lát bằng những phiến đá màu xanh xám, ẩn mình giữa rừng cây cổ thụ cao vút, mỗi cây đều có tuổi đời hàng vạn năm, thân cây to lớn đến mức mấy người ôm không xuể. Dọc theo con đường, thỉnh thoảng có vài tu sĩ lướt qua. Họ đều mang khí chất xuất trần, tu vi thấp nhất cũng tương đương với cảnh giới đỉnh phong ở Hạ Giới, thậm chí có những người mà hắn cảm nhận được đã vượt xa ngưỡng mà hắn từng biết. Điều này càng khẳng định suy đoán của Lý Vân Tiêu về sự chênh lệch cảnh giới giữa hai giới.
Hắn không vội vàng lộ diện hay gây chú ý. Thay vào đó, hắn âm thầm bám theo một nhóm tu sĩ trẻ tuổi đang đi về cùng hướng. Họ trò chuyện rôm rả, giọng điệu đầy vẻ tự mãn và kiêu căng, thỉnh thoảng lại nhắc đến những cái tên xa lạ, những tông môn hùng mạnh, và cả những quy tắc ngầm của Cổ Thần Vực.
“…Nghe nói, đám phàm nhân từ Hạ Giới phi thăng lên đây, đa phần đều bị đào thải ở vòng đầu. Chúng có linh căn kém cỏi, linh lực tạp nham, làm sao sánh bằng chúng ta được dưỡng dục trong linh khí thuần khiết của Thần Vực?” Một thiếu niên áo xanh cười khẩy nói, giọng điệu đầy vẻ khinh thường, như thể đang nói về những con côn trùng.
“Đúng vậy. Dù có may mắn vượt qua được Bất Hủ Kiếp, lên đến Thượng Giới, thì cũng chỉ là những kẻ thấp kém, chỉ xứng đáng làm phu dịch, quét dọn cho các tông môn nhỏ. May mắn lắm thì được cho chút công pháp cấp thấp để giữ mạng. Muốn đột phá cảnh giới cao hơn ư? Nằm mơ đi!” Thiếu nữ áo hồng bên cạnh tiếp lời, ánh mắt đầy vẻ kiêu kỳ, không chút che giấu sự coi thường.
Lý Vân Tiêu khẽ nhíu mày. Hắn đã đoán trước được sự khinh miệt này, nhưng khi nghe trực tiếp, vẫn có chút khó chịu dâng lên trong lòng. Tuy nhiên, hắn không bộc lộ. Hắn hiểu rằng đây là quy luật của cường giả vi tôn, nơi xuất thân quyết định địa vị ban đầu. Và hắn, Lý Vân Tiêu, chưa bao giờ là kẻ cam chịu số phận hay chấp nhận bị người khác định đoạt.
Hắn tiếp tục lắng nghe, thu thập thêm thông tin. Qua lời kể của họ, hắn biết được Cổ Thần Vực có Tam Đại Thần Tông và Ngũ Đại Gia Tộc, là những thế lực đứng đầu, kiểm soát phần lớn tài nguyên và quyền lực. Dưới đó là vô số tông môn, thế gia nhỏ hơn, tạo thành một mạng lưới phức tạp. Và phía trên tất cả, là những vị Cổ Thần, Tiên Đế đã thiết lập trật tự, tự xưng là đại diện cho “Thiên Đạo”, điều hành mọi quy tắc sinh diệt, luân hồi của Cổ Thần Vực.
“Thiên Mệnh Chi Tử ở đây không phải là một danh hiệu hư danh, mà là những kẻ được các Cổ Thần ban phước, hoặc mang huyết mạch đặc thù, được định sẵn sẽ vươn lên đỉnh cao. Bọn chúng được hưởng mọi tài nguyên tốt nhất, được các cường giả che chở, chỉ dẫn. Chúng sinh ra đã đứng ở vạch đích, còn những kẻ phi thăng như mình thì bị coi là dị loại.” Lý Vân Tiêu thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên sự kiên định. “Đây chính là ‘Thiên’ mà mình phải đối mặt. Một hệ thống đã được định sẵn, một trật tự được thiết lập để nghiền nát mọi dị số, mọi ý chí tự do muốn vượt thoát.”
Đi được một đoạn, nhóm tu sĩ trẻ tuổi rẽ vào một con đường khác, hướng về một tòa thành thị mờ ảo phía chân trời, được bao phủ bởi một lớp màn năng lượng rực rỡ. Lý Vân Tiêu không theo họ nữa. Hắn cần một nơi yên tĩnh hơn để suy nghĩ và điều chỉnh lại trạng thái, cũng như đánh giá lại những gì mình vừa nghe được. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc đang rung động trong sâu thẳm đan điền của mình – chính là hạt châu nghịch thiên mà hắn đã vô tình đoạt được ở Hạ Giới. Hạt châu này dường như đang “hồi sinh” mạnh mẽ hơn bao giờ hết khi được tẩm bổ bằng linh khí Thượng Giới, phát ra một tiếng vang nhẹ như tiếng tim đập.
Hắn tìm một hang động ẩn sâu trong vách núi, bố trí vài cấm chế đơn giản rồi ngồi xuống tĩnh tâm. Hắn lấy hạt châu ra. Lúc này, nó không còn vẻ ngoài xám xịt, cũ kỹ như trước, mà phát ra một vầng sáng nhàn nhạt, bên trong ẩn chứa vô số phù văn cổ xưa đang luân chuyển, tựa như một vũ trụ thu nhỏ. Một dòng năng lượng thuần khiết và hùng hậu từ hạt châu chảy vào cơ thể hắn, nhanh chóng chuyển hóa linh khí Thượng Giới thành lực lượng của riêng hắn, đồng thời củng cố tu vi và tinh lọc huyết mạch.
“Quả nhiên, Thượng Giới mới là nơi hạt châu này có thể phát huy tiềm năng thực sự.” Hắn thầm cảm thán. “Với nó, tốc độ tu luyện của mình sẽ không thua kém bất kỳ Thiên Kiêu nào ở đây, thậm chí còn hơn. Mấy kẻ tự xưng là Thiên Mệnh Chi Tử kia, rồi sẽ phải biết thế nào là nghịch thiên cải mệnh!”
Hạt châu không chỉ cung cấp năng lượng. Nó còn chứa đựng những tri thức cổ xưa, những công pháp bị thất truyền, và cả những thông tin về lịch sử Cổ Thần Vực mà hắn chưa từng biết đến. Hắn bắt đầu hấp thụ những thông tin đó, từng chút một. Những bí mật về các vị Thần linh, về những cuộc chiến Tiên Ma, về nguồn gốc của “Thiên Đạo” hiện tại dần dần mở ra trước mắt hắn, dù chỉ là những mảnh ghép rời rạc, nhưng đủ để hắn vẽ nên một bức tranh tổng thể.
Hắn nhận ra rằng, cái gọi là “Thiên Đạo” mà các vị thần linh cổ xưa thiết lập không hoàn toàn là tự nhiên, không phải là chân lý bất biến của vũ trụ. Nó là sự dung hợp của ý chí cá nhân mạnh mẽ, quyền lực tuyệt đối, và những quy tắc được tạo ra để duy trì sự thống trị của họ qua hàng vạn năm. “Thiên Mệnh Chi Tử” không phải là được trời chọn, mà là được những thế lực này lựa chọn, ban cho đặc ân và nuôi dưỡng để trở thành những quân cờ trong ván cờ quyền lực của họ. Điều này càng làm ngọn lửa “Nghịch Thiên” trong hắn bùng cháy dữ dội hơn, biến sự khó chịu thành ý chí chiến đấu.
“Thì ra là vậy… Cái gọi là Thiên, chỉ là một lớp vỏ bọc cho quyền lực và sự ích kỷ của một số kẻ. Một trật tự giả tạo. Ta sẽ lật đổ nó, từng bước một, bắt đầu từ những Thiên Kiêu tự mãn kia!” Lý Vân Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự lạnh lẽo. Hắn biết mình không thể nóng vội, nhưng tâm tư đã kiên định. Hắn sẽ dùng chính thực lực của mình để chứng minh, mọi thứ đều có thể bị thay đổi.
Hắn dành trọn ba ngày trong hang động, không chỉ củng cố tu vi, thích nghi hoàn toàn với linh khí Thượng Giới, mà còn sắp xếp lại những tri thức mới có được. Hắn đã có một cái nhìn sơ bộ về Cổ Thần Vực, về những thế lực chính, và về bản chất của “Thiên Đạo” ở nơi đây. Thậm chí, hắn còn phát hiện ra một số điểm yếu tiềm tàng trong hệ thống quy tắc mà “Thiên” đã đặt ra, những sơ hở mà hắn có thể lợi dụng.
Khi bước ra khỏi hang động, Lý Vân Tiêu cảm thấy mình đã hoàn toàn lột xác. Không còn là sự bỡ ngỡ của kẻ mới đến, mà là sự tự tin vững vàng của một người đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Khí tức của hắn đã hoàn toàn dung hợp với linh khí Thượng Giới, không còn vẻ “hạ giới” tạp nham như trước, thay vào đó là một sự sắc bén, ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. Hắn đã trở thành một “dị số” thực sự, một hạt giống nghịch thiên đang nảy mầm mạnh mẽ giữa vùng đất của các vị thần.
Mục tiêu tiếp theo của hắn là tìm kiếm một thành thị lớn, nơi hắn có thể tiếp tục thu thập thông tin chi tiết, tìm kiếm tài nguyên, và quan trọng nhất, tìm kiếm một cơ hội để chứng minh giá trị của mình, để phá vỡ cái định kiến về “phàm nhân hạ giới”. Hắn không muốn làm phu dịch, hắn muốn đứng trên đỉnh cao, đối đầu trực diện với những kẻ tự xưng là đại diện của Thiên, và hơn thế nữa, thách thức chính cái Thiên Đạo mục nát này.
Hắn phóng mình lên không trung, hóa thành một đạo cầu vồng xé gió bay đi, tốc độ nhanh hơn trước rất nhiều, hướng về phía chân trời xa xăm, nơi một tòa thành nguy nga tráng lệ đang ẩn hiện trong sương mù linh khí, tựa như một vương quốc trên mây. Hành trình “Nghịch Thiên” của Lý Vân Tiêu, giờ đây mới chính thức bắt đầu, với những bước chân đầu tiên đầy thách thức và ngạo nghễ tại Cổ Thần Vực, sẵn sàng khuấy đảo mọi trật tự đã được định sẵn.