Nghịch Thiên
Chương 374
Thân ảnh Lý Vân Tiêu như hòa tan vào không khí, không phải là tốc độ đơn thuần, mà là một sự biến hóa khôn lường giữa hư ảo và thực tại, vượt qua sự nhận thức của những binh sĩ Thượng Giới đang lao đến. Mười luồng Thần Nguyên Khí hùng hậu, mỗi luồng đều mang theo sức mạnh đủ để xé nát một ngọn núi ở Hạ Giới, đồng loạt đánh vào vị trí hắn vừa đứng. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, mặt đất dưới chân hắn nứt toác, đá vụn bắn tung tóe như mưa, nhưng Lý Vân Tiêu đã không còn ở đó.
“Cái gì? Tốc độ này…” Một binh sĩ hét lên kinh ngạc, đôi mắt mở to. Hắn là đội trưởng, tu vi Thần Đạo Nhất Trọng Thiên, đã trải qua vô số trận chiến. Thế nhưng, tốc độ của Lý Vân Tiêu vừa rồi hoàn toàn nằm ngoài phạm trù hiểu biết của hắn, giống như một ảo ảnh, không thể bắt giữ.
“Hắn ở đâu? Cẩn thận!” Một người khác cảnh báo, nhưng đã quá muộn.
Một luồng kình phong lạnh lẽo đột ngột ập đến từ phía sau lưng đội trưởng. Không có bất kỳ dấu hiệu nào, không có chút dao động Thần Nguyên Khí nào. Lý Vân Tiêu xuất hiện như một bóng ma, bàn tay phải của hắn đã đặt lên vai đội trưởng.
“Ngươi nói cường giả Thượng Giới có gì đặc biệt sao?” Giọng nói của Lý Vân Tiêu vang lên bên tai đội trưởng, mang theo một chút trêu tức, một chút khinh thường. Đội trưởng cảm thấy một lực đạo khổng lồ truyền đến, như muốn bóp nát xương cốt hắn. Hắn kinh hãi, Thần Nguyên Khí trong cơ thể lập tức bùng nổ, cố gắng phản kháng.
Nhưng Lý Vân Tiêu không cho hắn cơ hội. Hắn vặn người, một cú đá quét ngang mạnh mẽ, tốc độ nhanh đến mức không thể nhìn rõ, đá thẳng vào thái dương của binh sĩ gần đó nhất. “Bốp!” Một tiếng động khô khốc vang lên, binh sĩ kia thậm chí còn chưa kịp phản ứng, đã ngã vật xuống, bất tỉnh nhân sự, máu tươi chảy ra từ khóe miệng.
“Ngươi… Ngươi dám!” Đội trưởng phẫn nộ, Thần Nguyên Khí của hắn hóa thành một thanh trường đao ánh sáng chém ngược về phía Lý Vân Tiêu. Đồng thời, tám binh sĩ còn lại cũng đã định thần, tạo thành một vòng vây khép kín, Thần Nguyên Khí cuồn cuộn như sóng thần, dồn nén Lý Vân Tiêu vào giữa.
Lý Vân Tiêu cười nhạt, buông đội trưởng ra, thân pháp lại chợt biến ảo. Thanh trường đao ánh sáng của đội trưởng chém vào không khí, chỉ còn lại một tàn ảnh mờ nhạt của hắn. Hắn như một con cá trượt trong dòng nước, lách qua khe hở nhỏ nhất của vòng vây, lao thẳng vào giữa đám binh sĩ.
“Huyền Thiên Thần Quyết!” Lý Vân Tiêu gầm nhẹ, hai tay kết ấn, một luồng ánh sáng vàng kim bùng nổ từ cơ thể hắn. Đây là công pháp hắn đã khổ luyện bao năm, dung hợp tinh hoa của nhiều bộ pháp quyết. Thần Nguyên Khí của hắn không giống với Thần Nguyên Khí thông thường của Thượng Giới, nó mang theo một khí tức cổ xưa, hùng vĩ và bá đạo hơn nhiều, giống như nguồn gốc của vạn vật.
“Vù vù vù!”
Từng luồng kình khí vàng kim bắn ra từ lòng bàn tay hắn, mỗi luồng đều mang theo sức mạnh xuyên phá cực điểm. Ba binh sĩ ở gần nhất chưa kịp né tránh, đã bị kình khí đánh trúng. Thần giáp trên người họ lập tức vỡ vụn, thân thể bay ngược ra sau, đập mạnh vào vách núi đá, tạo thành ba cái hố sâu hoắm. Máu tươi nhuộm đỏ vách đá, họ quằn quại trên đất, không còn sức chiến đấu.
Bảy binh sĩ còn lại kinh hãi tột độ. Đây là sức mạnh của một kẻ Hạ Giới sao? Hoàn toàn vượt quá dự đoán của họ! Thần Nguyên Khí của hắn tinh thuần và hùng mạnh hơn của họ gấp mấy lần, thậm chí còn mang theo một loại áp lực khiến Thần Nguyên Khí của họ bị đình trệ.
Đội trưởng nghiến răng, quát lớn: “Đừng hoảng loạn! Hắn chỉ có một mình! Triển khai Đại Hoang Trấn Ma Trận!”
Năm binh sĩ còn lại nhanh chóng di chuyển, hình thành một thế trận phức tạp. Thần Nguyên Khí của họ liên kết với nhau, tạo thành một kết giới màu xám tro, bên trong hiện lên vô số phù văn cổ xưa, tỏa ra một áp lực trấn áp đáng sợ.
“Trấn áp ta?” Lý Vân Tiêu cười khẩy. “Các ngươi còn chưa đủ tư cách!”
Hắn vung tay, Cổ Phiên Thiên Ấn lập tức bay ra. Ấn quyết này, sau khi hắn phi thăng lên Cổ Thần Vực, được Thần Nguyên Khí tẩm bổ, uy lực càng thêm kinh khủng. Nó hóa thành một ngọn núi nhỏ bằng vàng, mang theo khí tức hủy diệt, đập thẳng vào kết giới.
“Rầm!”
Tiếng va chạm long trời lở đất vang lên. Kết giới màu xám tro rung chuyển dữ dội, vô số phù văn nổ tung. Năm binh sĩ đồng loạt phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch. Đại Hoang Trấn Ma Trận, một trong những trận pháp trấn áp nổi tiếng của Thần Vực, lại không thể ngăn cản một đòn tùy tiện của Lý Vân Tiêu!
Lý Vân Tiêu không dừng lại. Hắn thu Cổ Phiên Thiên Ấn về, thân hình lại biến mất. Lần này, hắn không còn ẩn nấp, mà trực tiếp tấn công vào điểm yếu của trận pháp.
“Phá!”
Một quyền kinh thiên động địa đánh thẳng vào vị trí của một binh sĩ đang duy trì trận pháp. Binh sĩ kia không kịp phòng bị, chỉ cảm thấy một lực lượng không thể chống đỡ ập đến, toàn bộ trận pháp lập tức bị phá vỡ. Hắn bay ngược ra sau, bất tỉnh nhân sự.
Trận pháp bị phá vỡ, bốn binh sĩ còn lại lập tức bị phản phệ, ngã rạp xuống đất. Đội trưởng thấy vậy, mắt đỏ hoe, hắn biết hôm nay mình đã gặp phải một kẻ địch kinh khủng. Hắn không còn nghĩ đến việc bắt giữ Lý Vân Tiêu, mà là làm sao để thoát thân.
“Đi chết đi!” Đội trưởng gầm lên, đốt cháy Thần Nguyên Khí, hóa thành một luồng sáng lao thẳng về phía Lý Vân Tiêu, không phải tấn công, mà là tạo cơ hội cho hắn chạy trốn.
Lý Vân Tiêu đứng im, không né tránh. Hắn giơ tay, một ngón tay nhẹ nhàng điểm ra. “Thiên Diệt Chỉ.”
Một luồng khí tức hủy diệt màu đen bùng nổ từ đầu ngón tay hắn, biến thành một tia sáng mỏng manh nhưng sắc bén đến cực điểm, xuyên thủng luồng sáng do đội trưởng tạo ra, sau đó xuyên thẳng qua vai hắn. “Phập!”
Đội trưởng rên lên một tiếng thảm thiết, vai hắn bị xuyên thủng một lỗ lớn, máu tươi chảy xối xả. Hắn mất đi toàn bộ sức lực, ngã khuỵu xuống đất, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi và tuyệt vọng. Hắn đã hiểu, kẻ trước mặt không phải là một Hạ Giới phế vật, mà là một Ma Thần!
Mười binh sĩ, toàn bộ đều nằm la liệt trên đất, hoặc bất tỉnh, hoặc trọng thương, không ai còn khả năng chiến đấu. Lý Vân Tiêu vẫn đứng đó, áo bào không dính một hạt bụi, trên mặt vẫn là nụ cười nhạt nhẽo ban đầu.
“Cường giả Thượng Giới… cũng chỉ đến vậy thôi sao?” Hắn lẩm bẩm, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn không giết chết bọn họ, mà chỉ phế bỏ khả năng chiến đấu, giữ lại mạng sống. Hắn muốn những kẻ này mang theo sự sợ hãi và thông tin về hắn trở về, làm rung chuyển cái gọi là trật tự Thượng Giới.
Đúng lúc này, từ một ngọn núi đá cách đó không xa, một tiếng thở dài trầm thấp vang lên.
“Hạ giới phi thăng giả, lại có thể mạnh đến mức này. Thật sự là một dị số.”
Lý Vân Tiêu ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén như dao cạo xuyên qua không gian, nhìn thẳng vào ngọn núi đó. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ mạnh mẽ, vượt xa mười binh sĩ vừa rồi, thậm chí còn mạnh hơn cả những cường giả đỉnh cao mà hắn từng gặp ở Hạ Giới.
Một thân ảnh chậm rãi bước ra từ trong bóng tối của ngọn núi. Đó là một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào màu xanh thẫm, tay cầm phất trần, khuôn mặt gầy gò nhưng đôi mắt lại sáng quắc như sao.
“Vô Cực đạo nhân.” Lý Vân Tiêu khẽ thì thầm, dường như đã biết đối phương là ai. Hắn chưa từng gặp, nhưng linh giác của hắn đã mách bảo, đây là một nhân vật có tiếng tăm ở Cổ Thần Vực.
Lão giả khẽ gật đầu, ánh mắt đầy phức tạp nhìn Lý Vân Tiêu. “Ngươi không tệ. Nhưng ngươi vừa đặt chân đến Cổ Thần Vực đã gây ra chuyện lớn như vậy, e rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng.”
Lý Vân Tiêu cười khẩy. “Ta chưa bao giờ mong con đường dễ dàng. Ta đến đây là để nghịch chuyển cái gọi là ‘Thiên’ của các ngươi. Nếu không đủ mạnh, làm sao có thể nghịch chuyển?”
Vô Cực đạo nhân nheo mắt. “Ngươi có ý gì? ‘Thiên’ là quy luật vận hành của vũ trụ, sao có thể nghịch chuyển?”
“Quy luật do kẻ mạnh đặt ra mà thôi.” Lý Vân Tiêu nhếch mép. “Ta sẽ chứng minh, quy luật cũng có thể bị phá vỡ.”
Lão giả im lặng một lúc, rồi thở dài một lần nữa. “Thôi được. Dù sao thì đây cũng là chuyện của ngươi. Nhưng ta khuyên ngươi, hãy cẩn trọng. Cổ Thần Vực này không phải là nơi ngươi có thể tùy tiện hành động.”
“Ta biết.” Lý Vân Tiêu đáp, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua không gian vô tận, nhìn về phía xa xăm. “Ta đến đây, là để phá vỡ sự tùy tiện của các ngươi.”
Lão giả không nói thêm gì, chỉ lắc đầu, rồi thân ảnh hắn dần tan biến vào hư không, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Có vẻ như hắn chỉ đến để quan sát, hoặc đưa ra một lời cảnh báo mang tính hình thức.
Lý Vân Tiêu đứng yên tại chỗ, nhìn những binh sĩ đang rên rỉ trên đất, rồi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời Cổ Thần Vực. Bầu trời nơi đây cao hơn, rộng lớn hơn, và cũng ẩn chứa nhiều bí mật hơn.
“Thượng Giới… Một màn kịch mới chính thức bắt đầu.” Hắn nắm chặt tay, trong đôi mắt lóe lên sự kiên định và một ngọn lửa hừng hực. Hắn biết, cuộc chiến này chỉ là khởi đầu. Hắn sẽ từng bước chứng minh, định mệnh không phải là thứ không thể thay đổi, và cái gọi là “Thiên” cũng không phải là chân lý tối thượng.
Cuộc hành trình Nghịch Thiên của Lý Vân Tiêu ở Cổ Thần Vực, giờ đây mới thực sự bước vào giai đoạn cam go nhất. Hắn không còn là một phế vật ở Hạ Giới, mà là một ngọn cờ thách thức, một dị số sẽ khuấy đảo toàn bộ Thượng Giới này.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí Thượng Giới tràn vào cơ thể, tinh lọc từng tấc thịt, từng thớ xương. Sức mạnh của hắn đang tiếp tục tăng trưởng, thích nghi với môi trường mới. Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin và ngạo nghễ.
“Thiên à, ngươi đã sẵn sàng đối mặt với ta chưa?”