Nghịch Thiên
Chương 363
La Chinh bước chân vững vàng trên con đường mòn, mỗi bước đi đều mang theo ý chí kiên định. Thung lũng dần hiện rõ hơn, những mái nhà lợp ngói xám ẩn mình dưới tán cây cổ thụ, và cột khói mỏng manh kia giờ đây đã biến thành làn khói bếp lượn lờ trong không khí, mang theo mùi hương của gỗ cháy và thức ăn dân dã. Đây là một thôn trấn nhỏ, đơn sơ, khác xa với những thành trì tráng lệ hay những tông môn hùng vĩ mà hắn từng thấy ở Hạ Giới.
Khi đến gần hơn, La Chinh nhận ra đây chỉ là một thôn làng khoảng vài chục hộ gia đình. Vài người dân đang lom khom làm việc trên những thửa ruộng bậc thang nhỏ ven sườn núi, số khác thì đang gánh nước từ một con suối chảy róc rách. Dáng vẻ của họ có phần tiều tụy, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một sự chai sạn, cam chịu.
Hắn tiến vào thôn. Lập tức, mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn. Một người lạ mặt, quần áo tuy đã sờn nhưng vẫn còn dấu vết của sự tinh xảo, khí chất khác biệt, không giống những người dân lao động nơi đây. Sự nghi ngờ và cảnh giác hiện rõ trên từng gương mặt.
La Chinh dừng lại trước một ngôi nhà gỗ cũ kỹ, nơi có một người đàn ông trung niên đang ngồi đẽo gọt gì đó. Hắn khẽ cúi đầu, giọng nói trầm ổn:
“Xin chào vị huynh đài. Ta là người lữ hành từ nơi xa đến, vô tình lạc bước tới quý thôn. Không biết có thể xin một bát nước, hoặc một chỗ nghỉ chân qua đêm được không?”
Người đàn ông ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén quét qua La Chinh từ đầu đến chân. Hắn ta có một vết sẹo dài trên má, trông khá dữ tợn. Một lúc sau, hắn ta khịt mũi, buông con dao xuống.
“Người lữ hành? Từ nơi xa đến? Ngươi nhìn không giống những kẻ trốn chạy khỏi các Đại Tông. Nhưng cũng không giống những kẻ có thể du hành giữa các giới. Khí tức trên người ngươi… mờ nhạt đến đáng thương.” Người đàn ông nói, giọng điệu đầy khinh thường. “Thôi được, người lạ đến thôn chúng ta không nhiều. Ngươi muốn nước thì tự ra giếng múc. Muốn nghỉ chân thì giúp chúng ta làm việc một ngày, rồi tự tìm một góc mà ngủ.”
La Chinh không hề tức giận. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho việc này. Ở Thượng Giới, nơi mạnh được yếu thua, một kẻ không có chút tu vi nào hiển lộ ra ngoài sẽ bị coi thường là điều hiển nhiên. Hắn gật đầu:
“Được. Xin hỏi ta có thể giúp gì?”
Người đàn ông nhếch mép, chỉ tay về phía một đống gỗ lớn chất cạnh nhà:
“Nếu ngươi có sức, thì chẻ hết đống gỗ đó cho ta. Sau đó giúp mấy người phụ nữ gánh nước từ suối về. Xong xuôi thì sẽ có một bát cơm độn rau dại và một chỗ trải rơm ngủ tạm.”
La Chinh nhìn đống gỗ. Đối với một phàm nhân, đây là một khối lượng công việc khổng lồ, nhưng đối với hắn, dù đã bị phong bế sức mạnh, thì việc này vẫn không thành vấn đề. Hắn cầm lấy chiếc rìu cùn mà người đàn ông ném cho, bắt đầu công việc.
Tiếng rìu bổ vào gỗ vang lên đều đặn. La Chinh vận dụng chút ít nguyên lực còn sót lại trong cơ thể, điều hòa hơi thở, dùng kỹ thuật chứ không chỉ dùng sức mạnh thuần túy. Mỗi nhát rìu đều chuẩn xác, tách đôi khúc gỗ một cách gọn gàng. Những người dân xung quanh thỉnh thoảng lại liếc nhìn hắn, ánh mắt từ nghi ngờ dần chuyển sang ngạc nhiên. Tốc độ và sự bền bỉ của La Chinh đã vượt xa một phàm nhân bình thường.
Chỉ trong chưa đầy hai canh giờ, đống gỗ đã được chẻ xong, chất gọn gàng một bên. La Chinh không nghỉ ngơi, lập tức đi đến suối, giúp đỡ những người phụ nữ gánh nước. Sức lực của hắn khiến họ kinh ngạc, bởi hắn có thể một lúc gánh hai thùng nước lớn mà vẫn đi lại nhẹ nhàng, không chút mệt mỏi.
Buổi tối, La Chinh được ban cho một bát cơm độn ngô với chút rau dại luộc. Tuy đạm bạc nhưng cũng đủ lấp đầy cái bụng rỗng của hắn. Hắn ngồi trong góc sân, lặng lẽ ăn. Người đàn ông vết sẹo trên mặt, tên là A Cang, tiến đến, đặt xuống cạnh hắn một chén rượu gạo nhỏ.
“Ngươi quả thực không tầm thường. Sức lực như vậy, ngay cả những đệ tử ngoại môn của Huyền Phong Môn cũng chưa chắc đã bì kịp. Ngươi không nói dối, ngươi thực sự đến từ nơi xa, một nơi mà chúng ta không biết.” A Cang nói, giọng đã bớt đi vẻ khinh miệt. “Nhưng ở Thượng Giới này, sức mạnh chỉ là một phần. Tu vi mới là tất cả. Ngươi… có tu vi không?”
La Chinh ngẩng đầu, nhìn vào mắt A Cang. Hắn không thể nói mình là một cường giả từng tung hoành Hạ Giới, bởi ở đây, những thứ đó không có ý nghĩa gì. Hắn chỉ đáp:
“Ta đã từng tu luyện, nhưng do gặp biến cố nên cảnh giới bị phong bế. Hiện tại ta không khác gì một phàm nhân.”
A Cang cười khẩy:
“Phong bế? Hừ, ở Thượng Giới này, có kẻ nào có thể phong bế một cường giả tới mức thành phàm nhân chứ? Trừ khi đó là ý chí của Thiên Đạo, hoặc là một Tiên Đế, Thần Hoàng đích thân ra tay. Ngươi đừng nói là ngươi đã chọc giận Tiên Đế đó nhé?”
La Chinh im lặng. Hắn không giải thích. A Cang thấy hắn không trả lời, cũng không truy hỏi thêm. Hắn chỉ thở dài:
“Thôi được. Dù sao thì ngươi cũng đã giúp chúng ta rất nhiều. Ta tên A Cang, là trưởng thôn này. Ngươi cứ gọi ta là A Cang là được. Ngươi cứ ở lại đây bao lâu tùy thích, chỉ cần giúp chúng ta làm việc. Đổi lại, ngươi sẽ có cơm ăn áo mặc, và một chỗ trú thân.”
La Chinh gật đầu, thành tâm cảm ơn. Hắn biết, trong hoàn cảnh hiện tại, đây là một khởi đầu không tệ. Ít nhất, hắn có thể ẩn mình, quan sát và tìm hiểu về thế giới mới này.
Đêm đó, nằm trên đống rơm khô, La Chinh không ngủ được. Hắn nhắm mắt, cảm nhận khí tức xung quanh. Linh khí ở Thượng Giới quả nhiên nồng đậm hơn Hạ Giới rất nhiều, nhưng lại mang theo một loại áp lực vô hình, dường như có một quy tắc nào đó đang bao trùm, kìm hãm tất cả. Hắn cố gắng vận chuyển công pháp, nhưng cảm giác vô lực vẫn bao trùm. Các mạch kinh lạc trong cơ thể hắn như bị trói buộc, nguyên lực vốn có giờ đây chỉ còn là một dòng suối nhỏ yếu ớt.
“Thiên Đạo… Tiên Đế…” La Chinh lẩm bẩm. Những từ ngữ A Cang nói ra đã hé lộ một phần bức tranh về Thượng Giới. Nơi đây có những tồn tại mạnh mẽ đến mức có thể phong bế một người tu luyện thành phàm nhân, và quyền uy của họ dường như liên kết với thứ gọi là “Thiên Đạo”.
Sáng hôm sau, khi La Chinh đang giúp A Cang sửa lại hàng rào, hắn nghe được những câu chuyện phiếm của những người dân trong thôn. Họ nói về Huyền Phong Môn, một tông môn nhỏ cách đây vài ngọn núi, nơi thỉnh thoảng sẽ có đệ tử đến thu thập cống phẩm từ các thôn làng lân cận. Họ cũng nói về việc những “Thiên Mệnh Chi Tử” được chọn từ các đại gia tộc, được ban cho cơ duyên và tài nguyên vô hạn để tu luyện, trở thành những cường giả đỉnh cao, đại diện cho ý chí của “Thiên”.
“Những kẻ đó sinh ra đã ở một vị trí khác chúng ta rồi.” Một lão nông thở dài. “Thiên Đạo đã định sẵn, chúng ta chỉ là những hạt bụi nhỏ, an phận sống hết kiếp người là may mắn lắm rồi.”
La Chinh lắng nghe. Trong lòng hắn, một ngọn lửa bùng lên. “Thiên Mệnh Chi Tử”? “Thiên Đạo đã định sẵn”? Những lời nói đó càng làm tăng thêm quyết tâm trong hắn. Hắn, một kẻ bị số phận ruồng bỏ ở Hạ Giới, một “phế vật” trong mắt người khác, lại càng muốn lật đổ cái định lý “Thiên Đạo” đó.
Hắn bắt đầu chú ý hơn đến những chi tiết nhỏ nhặt. Cách người dân nói về “Thiên”, về “định mệnh”, về “quy tắc của Thượng Giới”. Dường như, khái niệm “Thiên” ở đây không chỉ là một quy luật tự nhiên, mà còn là một thế lực, một ý chí có thể can thiệp trực tiếp vào số phận con người.
Sau vài ngày sống ở thôn làng, La Chinh dần quen thuộc với cuộc sống nơi đây. Hắn không ngừng tìm cách khôi phục tu vi, dù chỉ là chút ít. Hắn phát hiện ra rằng, thứ áp lực vô hình đang kìm hãm hắn không phải là hoàn toàn bất biến. Nó giống như một tấm màn chắn dày đặc, nhưng vẫn có những kẽ hở nhỏ. Hắn cần một công pháp phù hợp với Thượng Giới, hoặc một phương pháp đặc biệt để phá vỡ sự phong bế này từ bên trong.
Một buổi chiều nọ, khi đang đi lấy củi ở bìa rừng, La Chinh vô tình nhìn thấy một bóng người lướt qua nhanh như cắt trên ngọn cây. Đó là một người tu luyện, mang theo khí tức mạnh mẽ hơn hẳn bất kỳ ai hắn từng thấy ở Hạ Giới, dù người đó chỉ lướt qua trong tích tắc. Đây là minh chứng rõ ràng nhất cho sự khác biệt về cảnh giới ở Thượng Giới.
“Đệ tử của Huyền Phong Môn?” La Chinh thầm đoán. “Xem ra, mình cần phải tìm cách tiếp cận những nơi có người tu luyện, để hiểu rõ hơn về hệ thống sức mạnh ở đây. Thôn làng này tuy yên bình, nhưng không phải là nơi để mình bắt đầu hành trình Nghịch Thiên.”
Hắn biết mình phải cẩn trọng. Với tình trạng hiện tại, hắn không thể tùy tiện gây sự. Hắn cần một cơ duyên, một điểm tựa để bắt đầu lại. Nhưng hắn tin rằng, với vật phẩm nghịch thiên mà hắn mang theo (tuy chưa thể dùng được ngay), cùng với ý chí bất khuất của mình, hắn sẽ không bao giờ bị số phận đánh gục.
La Chinh quay trở lại thôn, mang theo một bó củi lớn. Ánh mắt hắn nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi cao vút ẩn hiện trong màn sương chiều. Ở đó, có lẽ là Huyền Phong Môn, và cũng có lẽ là cánh cửa đầu tiên dẫn hắn đến với những bí mật của Thượng Giới, và xa hơn nữa, là chân tướng của cái gọi là “Thiên Đạo”. Con đường Nghịch Thiên của hắn, chỉ vừa mới bắt đầu.