Nghịch Thiên
Chương 345
Chinh đứng đó, bất động như một pho tượng đá cổ xưa, nhưng trong thâm tâm hắn, một cơn bão tố đang gào thét. Cái ánh mắt vô hình kia, cái áp lực không lời kia, không phải là sự cảnh báo, mà là một lời tuyên chiến. “Thiên Đạo” đã nhận ra hắn, kẻ dị số đang cố gắng phá vỡ quy luật. Không còn là những cuộc đối đầu với Thiên Kiêu, không còn là những âm mưu của thế gia tông môn. Giờ đây, hắn đã trực tiếp đối mặt với một thứ quyền năng siêu việt, thứ mà bấy lâu nay hắn chỉ nghe nói đến trong truyền thuyết.
Một nụ cười khẩy xuất hiện trên môi Chinh, nụ cười mang đầy vẻ bất cần và thách thức. Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này, chờ đợi cái ngày “Thiên” không còn có thể phớt lờ sự tồn tại của hắn. Thời gian trên đại lục này đã không còn ý nghĩa. Hắn đã đạt đến đỉnh phong, đã xây dựng được thế lực vững chắc, đã báo thù và bảo vệ những người hắn yêu thương. Nhưng đó chỉ là bước đệm, là sân khấu nhỏ bé cho một vở kịch lớn hơn nhiều.
Hắn quay người, bước ra khỏi mật thất. Ánh sáng bình minh đang le lói nơi chân trời, xua tan bóng đêm u tối. Sáng nay, Chinh sẽ không còn là bá chủ của một đại lục, mà là một kẻ lữ hành đơn độc, mang theo sứ mệnh nghịch chuyển càn khôn.
Chinh triệu tập những người thân cận nhất: Liễu Nhi, Mộ Dung Tuyết, và vài trưởng lão cốt cán của Nghịch Thiên Các. Không khí trong phòng họp trang nghiêm hơn bao giờ hết. Hắn không vòng vo, trực tiếp nói ra quyết định của mình.
“Ta sẽ rời đi,” Chinh nói, giọng nói trầm ổn, nhưng ẩn chứa một ý chí không thể lay chuyển. “Đại lục này, đã không còn giới hạn được ta nữa. Có một thế giới cao hơn, một ‘Thiên’ thực sự đang chờ đợi. Và ta… phải đi đối mặt với nó.”
Liễu Nhi là người đầu tiên phản ứng. Nàng nắm chặt tay, đôi mắt đẹp ngấn lệ. “Chinh… chàng phải đi sao? Thế giới đó… sẽ rất nguy hiểm.”
“Chính vì nguy hiểm, ta mới phải đi,” Chinh đáp, ánh mắt kiên định. “Định mệnh của ta không phải là yên vị trong một góc nhỏ này. Ta phải tìm ra chân tướng, phải phá vỡ mọi xiềng xích.” Hắn nhìn sang Mộ Dung Tuyết. “Tuyết nhi, Nghịch Thiên Các từ nay sẽ giao cho nàng và các trưởng lão. Hãy phát triển nó, biến nó thành một thế lực đủ mạnh để tự bảo vệ mình trước mọi biến cố.”
Mộ Dung Tuyết gật đầu, dù trong lòng nàng cũng dâng lên vô vàn cảm xúc. Nàng hiểu Chinh. Hắn sinh ra không phải để chấp nhận. Hắn sinh ra để thay đổi. “Chàng cứ yên tâm đi. Nghịch Thiên Các sẽ không để chàng thất vọng. Chúng ta sẽ chờ chàng trở về.”
Chinh mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi. Hắn đã sắp xếp mọi thứ ổn thỏa. Tài nguyên, công pháp, thế lực, tất cả đều đã được củng cố. Hắn không có gì phải vướng bận. Mục tiêu tiếp theo của hắn, cũng là cánh cửa dẫn đến thế giới cao hơn, chính là Di Tích Cổ Thần – một nơi huyền thoại mà ngay cả các tông môn cổ xưa nhất cũng chỉ dám nhắc đến với vẻ kính sợ.
Hắn rời đi trong đêm, không kèn không trống, chỉ mang theo vài món bảo vật thiết yếu và thanh kiếm đã cùng hắn trải qua bao trận chiến. Hành trình đến Di Tích Cổ Thần vô cùng gian nan. Nơi đó nằm sâu trong Vực Sâu Hỗn Độn, một vùng đất bị nguyền rủa, nơi linh khí hỗn loạn và các sinh vật cổ xưa ẩn mình. Ngay cả những cường giả Lục Địa Cảnh đỉnh phong cũng khó lòng sống sót nếu lạc vào đó.
Chinh một mình xuyên qua những khu rừng u ám, vượt qua những dãy núi lửa đang phun trào, đối mặt với những đàn yêu thú khát máu và những cạm bẫy cổ xưa. Mỗi bước chân là một sự thử thách, nhưng cũng là một cơ hội để hắn mài giũa ý chí và củng cố sức mạnh. Hắn cảm nhận được, càng tiến sâu vào Vực Sâu Hỗn Độn, cái áp lực vô hình của “Thiên” càng trở nên rõ rệt, như thể nó đang theo dõi mọi hành động của hắn, chờ đợi một sai lầm dù là nhỏ nhất.
Cuối cùng, sau hơn một tháng ròng rã, Chinh cũng đặt chân đến rìa của Di Tích Cổ Thần. Trước mắt hắn là một cảnh tượng hùng vĩ đến mức kinh hoàng. Một thành phố cổ đại khổng lồ, được xây dựng từ những khối đá đen kịt, lơ lửng giữa không trung, bị bao phủ bởi một màn sương mù vĩnh cửu. Những kiến trúc đổ nát vươn cao như những ngọn núi, mang theo dấu vết của thời gian và những cuộc chiến tranh hủy diệt. Không có bất kỳ dấu hiệu sự sống nào, chỉ có sự tĩnh mịch đáng sợ và một loại năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ đến mức khiến linh hồn cũng phải run rẩy.
“Di Tích Cổ Thần…” Chinh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc. Nơi đây không phải là một phế tích bình thường. Nó là một di chỉ của một nền văn minh đã bị lãng quên, một cánh cổng đến một thời đại khác.
Khi Chinh bước vào, không gian dường như bị bóp méo. Những ảo ảnh của quá khứ hiện lên rồi tan biến, những tiếng gầm thét của chiến trường cổ xưa vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn đi qua những đại sảnh đổ nát, những quảng trường hoang tàn, nơi từng là nơi tụ họp của vô số cường giả. Trên những bức tường đá, những phù văn cổ xưa khắc họa những vị thần linh uy nghiêm, những sinh vật khổng lồ, và những cuộc chiến tranh long trời lở đất.
Hắn nhận ra rằng, những phù văn này không chỉ là hình vẽ. Chúng là những ký ức, những tri thức được phong ấn. Hắn chạm tay vào một bức tường, một dòng năng lượng khổng lồ ập vào tâm trí hắn. Hắn thấy một thế giới rộng lớn hơn, nơi những vị Tiên nhân bay lượn trên trời, những Thần linh cai trị các giới vực, và một “Thiên Đạo” lạnh lùng, vô tình chi phối mọi sinh linh.
Trong ảo ảnh đó, hắn nhìn thấy sự khinh miệt của các cường giả Thượng Giới đối với hạ giới, nơi họ gọi là “vùng đất phàm trần thấp kém”. Hắn thấy những kẻ bị “Thiên Đạo” ruồng bỏ, bị đày xuống hạ giới, vĩnh viễn không thể siêu thoát. Hắn thấy những cuộc thảm sát, những sự hy sinh vô nghĩa chỉ vì một quy tắc “Thiên Đạo” lạnh lùng.
Sự phẫn nộ dâng trào trong lòng Chinh. Những gì hắn từng nghi ngờ, giờ đây đã được xác thực. “Thiên Đạo” không phải là một quy luật tự nhiên hoàn hảo, mà là một hệ thống, một trật tự được thiết lập bởi những kẻ mạnh hơn, những kẻ tự cho mình là thần linh.
Hắn tiếp tục đi sâu hơn, cho đến khi đến được trung tâm của thành phố cổ đại. Ở đó, một đài tế khổng lồ sừng sững, được bao quanh bởi chín cột đá cao ngất trời. Trên đài tế, một luồng ánh sáng chói lòa đang phát ra, tạo thành một cánh cổng xoáy tròn, rực rỡ và bí ẩn. Đó là Cánh Cổng Phi Thăng, cánh cửa dẫn đến Thượng Giới.
Khi Chinh đến gần, một giọng nói cổ xưa, trầm vang như sấm sét, vọng ra từ hư không. “Kẻ phàm nhân đến từ hạ giới… Ngươi dám đặt chân đến đây sao? Ngươi muốn phi thăng? Ngươi không xứng đáng!”
Một bóng hình khổng lồ, mờ ảo hiện ra trên không trung. Nó được tạo thành từ vô số tia sáng, uy nghiêm và áp bức, mang theo khí tức của một vị thần linh cổ xưa. Đây là tàn niệm của một Hộ Giả Cổ Thần, được lưu lại để ngăn cản những kẻ không đủ tư cách.
“Xứng đáng hay không, không phải do ngươi định đoạt,” Chinh đáp, giọng nói vang dội, không hề nao núng. “Ta đến đây để tìm kiếm sự thật, để thay đổi định mệnh. Nếu Thượng Giới chỉ là một nơi đầy rẫy sự khinh miệt và áp bức, thì ta sẽ đạp đổ nó!”
Bóng hình Hộ Giả Cổ Thần giận dữ gầm lên, một làn sóng năng lượng cuồn cuộn ập đến. Chinh không lùi bước. Hắn vung kiếm, Kiếm Ý Nghịch Thiên bùng nổ, xé toạc không gian. Cuộc chiến diễn ra chớp nhoáng, nhưng đầy kịch tính. Chinh đã không còn là kẻ yếu đuối năm xưa, hắn đã là cường giả đỉnh cao của đại lục này, thậm chí còn vượt xa những giới hạn thông thường. Với sức mạnh của Hạt Giống Nghịch Thiên và sự thấu hiểu về Đạo, hắn đã đẩy lùi được tàn niệm của Hộ Giả Cổ Thần.
Bóng hình mờ ảo dần tan biến, nhưng trước khi biến mất hoàn toàn, nó để lại một lời cảnh báo cuối cùng. “Ngươi… dám thách thức ‘Thiên’? Thượng Giới sẽ không dung thứ cho kẻ phàm nhân như ngươi. Ngươi sẽ phải hối hận!”
“Ta chưa bao giờ hối hận,” Chinh lạnh lùng đáp. Hắn quay lại nhìn Cánh Cổng Phi Thăng. Một luồng áp lực kinh hoàng từ phía bên kia cánh cổng đang dội về, mạnh hơn gấp ngàn lần cái “gaze” hắn cảm nhận được trước đó. Đó là sự chào đón của Thượng Giới, là lời cảnh báo của “Thiên Đạo”.
Nhưng Chinh không chùn bước. Hắn đã đi đến tận đây, đã đối mặt với quá nhiều thử thách. Giờ đây, hắn đã sẵn sàng cho cuộc chiến thực sự. Hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào cánh cổng sáng chói. Bước chân hắn không chút do dự, tiến thẳng vào luồng sáng rực rỡ ấy.
Cánh cổng khép lại phía sau hắn, mang theo Chinh đến một thế giới hoàn toàn mới, một nơi mà những quy tắc cũ không còn giá trị. Hành trình Nghịch Thiên thực sự đã bước sang một chương mới, một chương đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng chứa đựng vô vàn cơ hội để hắn viết lại định mệnh, phá vỡ mọi xiềng xích của “Thiên”.