Nghịch Thiên
Chương 341
Chinh mở bừng mắt. Ánh sáng trong đôi đồng tử hắn không còn là sự dao động của tuyệt vọng hay hoang mang, mà là một ngọn lửa kiên định, rực cháy khát vọng lật đổ. Hắn đã đến Thượng Giới, một cõi đất mà ngay cả những cường giả mạnh nhất ở hạ giới cũng chỉ dám mơ ước. Nhưng nơi đây, không phải là thiên đường. Nó là một nhà tù khổng lồ, được bao bọc bởi những quy tắc cũ kỹ, mục ruỗng, và được bảo vệ bởi những kẻ tự xưng là thần linh, là tiên đế.
Hắn đứng trên một mỏm đá cheo leo, nhìn xuống một thung lũng rộng lớn. Linh khí ở đây dồi dào đến mức gần như hóa thành sương mù lượn lờ giữa những ngọn núi hùng vĩ, những dòng sông chảy xiết mang theo năng lượng cuồn cuộn. Cây cối cao vút tận trời, rễ của chúng bám sâu vào những tảng đá khổng lồ, toát ra vẻ cổ kính và đầy sức sống. Đây là một thế giới hoàn toàn khác biệt so với Phàm Trần. Năng lượng ở đây thuần khiết hơn, mạnh mẽ hơn, và dường như còn mang theo một loại ý chí vô hình, ép buộc mọi sinh linh phải tuân theo một trật tự nhất định.
Chinh cảm nhận được điều đó. Ngay khi hắn đặt chân đến đây, một áp lực vô hình đã đè nặng lên tâm hồn hắn. Đó không phải là áp lực vật lý, mà là một sự kiểm soát tinh thần, một lời nhắc nhở rằng hắn chỉ là một hạt bụi nhỏ bé trong cõi Thượng Giới rộng lớn này. Nhưng chính cái áp lực ấy lại càng kích thích ý chí Nghịch Thiên trong hắn. Hắn không cúi đầu. Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền hắn khẽ rung động, hấp thụ linh khí Thượng Giới với tốc độ kinh người, đồng thời lọc bỏ đi cái “ý chí” vô hình kia, biến nó thành năng lượng thuần túy cho bản thân.
Hắn không biết mình đang ở đâu chính xác trong Thượng Giới. Quá trình phi thăng của hắn đầy biến cố, và có vẻ như hắn đã bị đẩy đến một vùng đất hoang vu, ít người qua lại. Điều này vừa là may mắn, vừa là thử thách. May mắn vì hắn không lập tức đối mặt với những cường giả Thượng Giới ngay lập tức. Thử thách vì hắn phải tự mình tìm kiếm thông tin, tự mình mở đường.
Chinh bắt đầu hành trình. Hắn không vội vàng tìm kiếm thành thị hay tông môn. Thay vào đó, hắn đi sâu vào vùng núi, cố gắng cảm nhận và thích nghi với môi trường mới. Mỗi bước chân của hắn đều là một bài học. Hắn nhận ra rằng, ngay cả những con thú linh ở đây cũng mạnh mẽ hơn gấp bội so với những yêu thú cấp cao nhất ở hạ giới. Chúng mang trong mình dòng máu thuần khiết hơn, được nuôi dưỡng bởi linh khí dồi dào, và thậm chí còn có thể thi triển những thần thông đơn giản mà không cần tu luyện công pháp phức tạp.
Sau vài ngày lang thang, Chinh đã săn được một vài con thú linh để lấy thịt và nội đan, đồng thời củng cố thêm hiểu biết về hệ sinh thái ở đây. Hắn phát hiện ra rằng, sức mạnh của hắn, dù đã đạt đến đỉnh cao ở hạ giới, ở Thượng Giới này chỉ có thể coi là… tạm ổn. Hắn vẫn có thể tự bảo vệ mình, nhưng để trở thành một biểu tượng, một ngọn cờ của sự phản kháng như hắn đã nghĩ, hắn còn một chặng đường dài phải đi.
Một buổi chiều nọ, khi Chinh đang ngồi thiền định bên một thác nước, cố gắng hấp thụ linh khí để củng cố cảnh giới của mình, hắn đột nhiên cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ đang tiến đến gần. Đó là khí tức của con người, nhưng lại mang theo một sự kiêu ngạo và áp bức khó tả. Hắn giấu mình vào một bụi cây rậm rạp, thu liễm toàn bộ khí tức.
Ba bóng người xuất hiện. Hai nam, một nữ. Họ mặc những bộ y phục tinh xảo, chất liệu lụa bóng bẩy, thêu thùa những hoa văn huyền ảo, cho thấy thân phận không tầm thường. Cả ba đều trẻ tuổi, nhưng khí tức trên người lại mạnh mẽ đến mức khiến Chinh phải rùng mình. Đặc biệt là người nam đứng đầu, hắn có đôi mắt sắc bén như chim ưng, và một thanh kiếm cổ đeo bên hông phát ra ánh sáng lạnh lẽo.
“Tiểu sư muội, ngươi xem, linh thảo Ngưng Hồn ở đây quả nhiên dồi dào hơn ở Thiên Phong Cốc của chúng ta. Chuyến đi này không uổng phí,” một người nam khác nói, giọng điệu có chút xu nịnh.
Cô gái trẻ cười khẽ, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ ngạo mạn. “Đó là đương nhiên. Nơi đây là vùng núi Hoang Cổ, linh khí nguyên thủy còn sót lại nhiều, không bị ô nhiễm bởi phàm nhân. Chỉ tiếc là những kẻ hạ giới kia không có tư cách đặt chân đến.”
Chinh nghe vậy, trong lòng khẽ động. “Phàm nhân.” Hắn là phàm nhân trong mắt bọn họ. Những kẻ Thượng Giới này dường như có một sự khinh miệt sâu sắc đối với những người đến từ hạ giới.
“Đúng vậy, hạ giới bẩn thỉu và yếu ớt. Ta nghe nói, mỗi khi có kẻ phi thăng lên Thượng Giới, Thiên Môn sẽ tự động kiểm tra huyết mạch. Nếu không phải là huyết mạch thuần khiết của Thượng Giới, hoặc không có thiên phú đặc biệt được Thiên Đạo chấp thuận, họ sẽ bị đẩy xuống lại hoặc tệ hơn là bị tiêu diệt ngay tại Thiên Môn. May mắn thay, chúng ta sinh ra đã ở Thượng Giới, được Thiên Đạo ưu ái,” tên nam sinh xu nịnh kia tiếp lời, giọng điệu khinh khỉnh.
Người nam đứng đầu, với đôi mắt sắc bén, không nói gì, chỉ khẽ nhếch mép cười. Hắn đưa mắt quét một lượt xung quanh, ánh mắt dừng lại ở một thân cây cổ thụ cách chỗ Chinh ẩn nấp không xa.
“Có kẻ rình rập,” hắn lạnh lùng nói, thanh kiếm bên hông khẽ rung lên.
Hai người kia giật mình, lập tức cảnh giác. Cô gái trẻ rút ra một tấm phù chú phát ra ánh sáng xanh lam. “Ai đó? Cút ra đây!”
Chinh biết mình không thể trốn tránh được nữa. Khí tức của hắn đã bị phát hiện. Hắn bước ra khỏi bụi cây, đứng thẳng người. Bộ y phục của hắn đơn giản, nhuốm màu đất và bụi đường, hoàn toàn đối lập với vẻ ngoài hào nhoáng của ba người kia.
“Ồ, hóa ra là một kẻ hạ giới,” cô gái trẻ lên tiếng, ánh mắt khinh miệt rõ rệt. “Nhìn bộ dạng bẩn thỉu này. Ngươi là kẻ phi thăng à? Sao ngươi không bị Thiên Môn ném trở lại?”
Người nam đứng đầu vẫn im lặng, nhưng đôi mắt hắn đánh giá Chinh từ đầu đến chân. “Ngươi có vẻ mạnh hơn những kẻ hạ giới bình thường. Có lẽ Thiên Môn đã bỏ sót.”
Chinh không đáp lời. Hắn chỉ đứng đó, khí tức bình tĩnh, không hề tỏ ra sợ hãi. Sự im lặng và thái độ của hắn khiến ba người kia có chút bất ngờ.
“Ngươi câm à? Hay là quá sợ hãi đến mức không nói nên lời?” Tên xu nịnh chế giễu. “Một kẻ hạ giới mà dám lẻn vào vùng núi Hoang Cổ của Thiên Phong Cốc chúng ta. Ngươi đang tìm chết sao?”
Chinh nhìn thẳng vào mắt tên nam sinh đó. “Ta không có ý định gây sự. Ta chỉ là một lữ khách.”
“Lữ khách?” Cô gái trẻ cười khẩy. “Một lữ khách hạ giới? Ngươi nghĩ Thượng Giới này là chợ búa của phàm nhân các ngươi sao? Nơi đây không có chỗ cho những kẻ như ngươi.”
Người nam đứng đầu cuối cùng cũng lên tiếng. “Ngươi là kẻ phi thăng, không có môn phái, không có huyết mạch Thượng Giới. Ở đây, ngươi chỉ là một dị số. Tốt nhất là ngoan ngoãn rời đi, nếu không…” Hắn không nói hết câu, nhưng ý đe dọa đã quá rõ ràng.
Chinh nheo mắt. “Nếu không thì sao?”
Thái độ của Chinh khiến ba người kia nổi giận. Tên xu nịnh lập tức lao tới, một luồng kiếm khí sắc bén chém thẳng vào Chinh. “Kẻ hạ giới ngu ngốc! Dám bất kính với sư huynh của ta!”
Chinh không lùi bước. Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền hắn khẽ xoay tròn, một luồng sức mạnh bùng nổ. Hắn không thi triển chiêu thức phức tạp, chỉ đơn thuần giơ tay ra, một nắm đấm bọc trong linh lực thuần túy đánh thẳng vào kiếm khí. “Ầm!” Một tiếng nổ lớn vang lên, kiếm khí tan vỡ, tên nam sinh kia bị đẩy lùi vài bước, sắc mặt trắng bệch.
Ba người kia ngạc nhiên. “Ngươi… Ngươi dám phản kháng?” Cô gái trẻ kinh ngạc nói.
Người nam đứng đầu khẽ cau mày, nhưng ánh mắt hắn lại lóe lên một tia hứng thú. “Hừm, có chút bản lĩnh. Không trách Thiên Môn lại bỏ sót. Nhưng chỉ thế thôi thì không đủ để ngươi kiêu ngạo ở Thượng Giới này.”
Hắn rút thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ. “Ta là Mộ Dung Phong, đệ tử chân truyền của Thiên Phong Cốc. Hôm nay, ta sẽ dạy cho ngươi biết, quy tắc của Thượng Giới!”
Một luồng kiếm ý sắc bén bùng phát từ Mộ Dung Phong, áp lực đè nặng lên Chinh. Kiếm ý này không chỉ chứa đựng sức mạnh vật lý, mà còn là một loại ý chí, một sự ngạo mạn của kẻ được cho là “Thiên Mệnh Chi Tử”. Chinh cảm nhận được sự khác biệt giữa linh khí Thượng Giới và hạ giới. Linh khí ở đây dường như có khả năng cộng hưởng với ý chí của người tu luyện, tạo ra một sức mạnh vượt trội.
Nhưng Chinh không hề sợ hãi. Hắn đã đối mặt với những kẻ tự xưng là thiên mệnh ở hạ giới, và hắn đã đánh bại bọn họ. Ở Thượng Giới này, hắn sẽ tiếp tục làm điều đó. Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền hắn khẽ rung lên dữ dội, như một ngọn lửa đang bùng cháy, sẵn sàng đốt cháy mọi xiềng xích, mọi quy tắc do “Thiên” đặt ra.
“Quy tắc của Thượng Giới ư?” Chinh cười nhạt, một nụ cười đầy thách thức. “Quy tắc do các ngươi đặt ra, chẳng qua cũng chỉ là xiềng xích mà thôi. Ta đến đây, không phải để tuân theo quy tắc của các ngươi, mà là để lật đổ nó!”
Lời nói của Chinh vang vọng trong thung lũng, mang theo một sự kiên định sắt đá, một ý chí Nghịch Thiên không gì có thể lay chuyển. Mộ Dung Phong và hai người kia sững sờ. Chưa từng có kẻ hạ giới nào dám nói ra những lời ngông cuồng như vậy trước mặt họ. Điều này không chỉ là sự bất kính, mà còn là sự khiêu khêu trực tiếp đến toàn bộ trật tự của Thượng Giới, đến cái “Thiên Đạo” mà họ tin tưởng.
“Cuồng vọng!” Mộ Dung Phong hét lên, sát ý bùng nổ. Hắn không thể chấp nhận một kẻ dị số như Chinh tồn tại, càng không thể để những lời lẽ Nghịch Thiên như vậy lan truyền. Hắn vung kiếm, một vệt sáng trắng xé toạc không khí, mang theo uy lực kinh người, lao thẳng vào Chinh. Đây là một chiêu thức mang theo ý chí của Thượng Giới, của những kẻ được “Thiên” ưu ái, muốn nghiền nát mọi sự phản kháng.
Chinh cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp của chiêu kiếm này. Nó vượt xa bất kỳ công pháp nào hắn từng đối mặt ở hạ giới. Nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn sàng. Hắn không còn là kẻ phàm nhân yếu ớt ngày xưa. Hắn là một hạt giống Nghịch Thiên, được tôi luyện qua máu và lửa. Hắn sẽ không gục ngã.
Trong khoảnh khắc đó, linh khí trong cơ thể Chinh bùng nổ, không theo bất kỳ quy tắc nào của Thượng Giới. Hắn không tránh né, mà đón thẳng chiêu kiếm. Đôi mắt hắn rực sáng, một luồng sức mạnh khó tả tuôn trào từ sâu thẳm linh hồn. Hắn muốn chứng minh rằng, dù ở Thượng Giới hay hạ giới, ý chí của một phàm nhân có thể lật đổ cả Thiên Đạo!