Nghịch Thiên
Chương 320

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:21:17 | Lượt xem: 4

Trương Khôi bật cười sảng khoái, vỗ nhẹ vào vai Chinh. “Chinh huynh đệ đã sẵn sàng, vậy thì ta cũng không thể chần chừ. Để ta dẫn đường. Linh hạch của ngươi, nếu ta đoán không lầm, hẳn phải là từ một linh thú cấp cao ở hạ giới. Tuy ở Thượng Giới này, linh hạch như vậy không phải là hiếm có khó tìm, nhưng ta biết một vài nơi có thể định giá công bằng hơn.”

Hắn không đợi Chinh trả lời, đã đứng dậy, vẫy tay ra hiệu. Chinh gật đầu, theo sát Trương Khôi rời khỏi quán trọ. Bước chân ra khỏi cánh cửa gỗ cũ kỹ, một thế giới hoàn toàn khác hiện ra trước mắt hắn.

Không còn là những con đường đất nhem nhuốc hay những tòa thành cổ kính nhuốm màu phong sương của hạ giới. Nơi này, mọi thứ đều rực rỡ và tráng lệ đến kinh ngạc. Những tòa kiến trúc cao vút chạm mây, được xây dựng từ những loại đá quý lấp lánh và kim loại thần bí, tản ra thứ ánh sáng lung linh dưới ba vầng trăng treo lơ lửng trên bầu trời đêm. Dòng người qua lại trên đại lộ lát đá ngọc bích tấp nập không ngừng, mỗi người đều mang theo khí tức tu vi cường đại, ít nhất cũng phải ngang hàng với cảnh giới Hợp Đạo đỉnh phong ở hạ giới. Nhiều người còn phi hành trên những linh khí rực rỡ, lướt đi nhẹ nhàng như tiên.

Linh khí ở đây dày đặc đến mức gần như hóa lỏng, mỗi hơi thở đều mang theo cảm giác sảng khoái, tinh thần minh mẫn. Chinh hít sâu một hơi, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể mình như được gột rửa, hấp thụ nguồn năng lượng thuần khiết này. Quả nhiên là Thượng Giới, một nơi mà ngay cả không khí cũng là một loại tài nguyên tu luyện.

“Thế nào, Chinh huynh đệ? Có phải khác xa với hạ giới của ngươi không?” Trương Khôi cười hỏi, ánh mắt lóe lên vẻ tự mãn.

Chinh gật đầu. “Thật sự là khác biệt một trời một vực. Nơi đây, linh khí dồi dào, cường giả như mây, quy tắc vận hành cũng có vẻ phức tạp hơn nhiều.”

“Đúng vậy,” Trương Khôi đáp. “Thượng Giới này được gọi là Cửu U Thành, một trong hàng ngàn tòa thành lớn của Thượng Giới. Nơi đây là trung tâm giao thương, cũng là nơi tụ tập của vô số tông môn và thế lực lớn nhỏ. Ngươi sẽ phải làm quen với việc tu vi của ngươi ở hạ giới có thể đứng trên đỉnh phong, nhưng ở đây, e rằng chỉ là tầng lớp thấp nhất mà thôi.” Hắn nói đoạn, ánh mắt liếc nhìn Chinh, dường như muốn thăm dò phản ứng của hắn.

Chinh chỉ khẽ nhếch mép. Hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho điều này. Từ phế vật của một tiểu gia tộc đến cường giả đứng đầu một đại lục, hắn đã trải qua quá nhiều. Bắt đầu lại từ con số 0 ư? Hắn không sợ hãi.

Trương Khôi dẫn Chinh xuyên qua những con phố nhộn nhịp, cuối cùng dừng lại trước một tòa kiến trúc đồ sộ, được chạm khắc tinh xảo với hình rồng phượng cuộn mình. Trên đỉnh cửa lớn, một tấm biển ngọc bích phát sáng rực rỡ, khắc ba chữ lớn: “Thiên Bảo Lâu”.

“Đây là Thiên Bảo Lâu, một trong những nơi giao dịch lớn nhất Cửu U Thành,” Trương Khôi giới thiệu. “Họ có thể định giá và thu mua bất kỳ vật phẩm tu luyện nào, từ linh dược, công pháp cho đến linh hạch và binh khí. Tuy nhiên, họ cũng nổi tiếng với việc ép giá đối với những kẻ không có chỗ dựa.”

Chinh bước vào Thiên Bảo Lâu. Bên trong rộng lớn như một quảng trường, chia thành nhiều khu vực nhỏ. Tiếng rao bán, tiếng mặc cả, tiếng linh khí va chạm vang vọng khắp nơi, tạo nên một bản hòa tấu ồn ào nhưng đầy sức sống. Hàng trăm tu sĩ đang giao dịch, khí tức hùng hậu tỏa ra khiến người yếu tim phải run rẩy.

Trương Khôi dẫn Chinh đến một quầy hàng vắng vẻ hơn ở góc phòng. Một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc trường bào màu lam, đang nhắm mắt dưỡng thần. Khi Trương Khôi gõ nhẹ lên mặt bàn, lão giả mới từ từ mở mắt, ánh mắt sắc bén như chim ưng lướt qua Chinh và Trương Khôi.

“Trương lão đệ, lại có món hàng gì tốt sao?” Lão giả hỏi, giọng điệu hờ hững.

Trương Khôi cười hì hì. “Hà hà, Tiêu quản sự. Lần này không phải ta, mà là vị Chinh huynh đệ đây có một viên linh hạch muốn nhờ ngài xem qua.” Hắn nháy mắt với Chinh.

Chinh không nói nhiều, lấy ra viên linh hạch từ trong túi trữ vật. Đó là linh hạch của một con Viễn Cổ Long Tượng mà hắn đã khổ chiến ở hạ giới. Viên linh hạch phát ra ánh sáng vàng nhạt, ẩn chứa một nguồn năng lượng hùng hậu và dã tính.

Tiêu quản sự cầm lấy viên linh hạch, dùng thần thức quét qua. Ánh mắt ông ta khẽ biến đổi, nhưng chỉ trong chớp mắt đã trở lại vẻ bình thản. “Hạ giới linh hạch sao? Năng lượng khá thuần khiết, nhưng lại pha lẫn một chút khí tức hạ đẳng, không thể so với linh hạch từ những linh thú Thượng Giới.”

Ông ta đặt viên linh hạch xuống bàn, xòe năm ngón tay. “Năm mươi viên Hạ Phẩm Tiên Ngọc.”

Chinh nhíu mày. Hắn biết linh hạch này cực kỳ quý giá, dù là ở hạ giới hay ở đây. Năm mươi viên Hạ Phẩm Tiên Ngọc là một con số quá thấp. Tiên Ngọc là đơn vị tiền tệ chính ở Thượng Giới, chia thành Hạ Phẩm, Trung Phẩm, Thượng Phẩm và Cực Phẩm, mỗi cấp bậc chênh lệch gấp trăm lần. Năm mươi viên Hạ Phẩm Tiên Ngọc, nghe có vẻ nhiều, nhưng đối với một cường giả Thượng Giới, nó chỉ đủ để mua vài viên đan dược cấp thấp hoặc một bữa ăn xa xỉ.

Trương Khôi định mở miệng, nhưng Chinh đã ra hiệu cho hắn im lặng. Chinh không nói gì, chỉ đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên viên linh hạch. Một luồng linh lực vô hình từ bàn tay hắn thẩm thấu vào linh hạch. Ngay lập tức, viên linh hạch vốn chỉ phát ra ánh sáng vàng nhạt bỗng bùng lên rực rỡ, bên trong hiện rõ những đường vân phức tạp như một bản đồ thu nhỏ của vũ trụ. Một tiếng gầm nhẹ như tiếng Long Tượng vọng từ sâu thẳm linh hạch, mang theo uy áp cổ xưa.

Tiêu quản sự biến sắc. Ông ta vội vàng rụt tay lại, ánh mắt nhìn Chinh đầy kinh ngạc. “Ngươi… ngươi đã phong ấn khí tức huyết mạch của nó?”

Chinh thu tay về, viên linh hạch lại trở lại vẻ bình thường. “Ta chỉ giúp nó thể hiện giá trị thật sự của mình.”

Tiêu quản sự hít sâu một hơi. “Đây không chỉ là một viên hạ giới linh hạch thông thường. Khí tức Long Tượng huyết mạch cổ xưa này, nó đã được cô đọng đến mức gần như hoàn hảo. Nếu được luyện hóa tốt, có thể giúp một tu sĩ đột phá cảnh giới Tiên Vương!”

Ông ta nhìn Chinh với ánh mắt phức tạp, vừa có sự kinh ngạc, vừa có chút kiêng dè. “Một ngàn viên Hạ Phẩm Tiên Ngọc. Đây là giá cao nhất Thiên Bảo Lâu có thể trả cho một viên linh hạch hạ giới. Nếu ngươi muốn, ta có thể đổi cho ngươi một trăm viên Trung Phẩm Tiên Ngọc.”

Chinh gật đầu. “Một trăm viên Trung Phẩm Tiên Ngọc.” Hắn biết đây là một cái giá khá hợp lý, ít nhất là không bị ép quá đáng.

Tiêu quản sự nhanh chóng giao dịch, đưa cho Chinh một túi gấm chứa Tiên Ngọc. Cầm lấy túi Tiên Ngọc, Chinh cảm thấy một cảm giác an tâm hơn. Đây là vốn liếng đầu tiên của hắn ở Thượng Giới.

Rời khỏi Thiên Bảo Lâu, Trương Khôi nhìn Chinh với ánh mắt đầy thán phục. “Chinh huynh đệ, ngươi quả nhiên không tầm thường. Ngay cả Tiêu quản sự cũng phải nhượng bộ. Ngươi đã che giấu thực lực của viên linh hạch đó, hay là… ngươi đã che giấu thực lực của chính mình?”

Chinh chỉ cười bí ẩn. “Một ít thủ đoạn nhỏ mà thôi.”

Trương Khôi cũng không truy hỏi thêm. “Được rồi, với số Tiên Ngọc này, ngươi có thể ổn định một thời gian. Giờ, ta sẽ dẫn ngươi đến một nơi khác, nơi ngươi có thể tìm hiểu về Thượng Giới này một cách nhanh nhất.”

Hắn dẫn Chinh đến một con hẻm nhỏ, rồi rẽ vào một quán rượu trông có vẻ bình thường, nhưng bên trong lại chật kín người. Khác với Thiên Bảo Lâu, nơi này không quá ồn ào với tiếng giao dịch, mà thay vào đó là những cuộc trò chuyện xì xào, những tiếng cụng chén và tiếng cười vang dội.

“Đây là ‘Quán Rượu Bách Thông’,” Trương Khôi hạ giọng nói. “Nơi này là tụ điểm của những kẻ thích buôn chuyện, những lính đánh thuê, những kẻ phiêu bạt. Ngươi có thể nghe được mọi loại tin tức ở đây, từ những bí mật của các tông môn lớn đến những tin đồn về các di tích cổ xưa, hay thậm chí là những lời tiên tri về ‘Thiên Mệnh Chi Tử’.”

Chinh và Trương Khôi tìm một bàn trống ở góc khuất. Chinh gọi một bình rượu linh và vài món ăn. Hắn không vội vã, chỉ ngồi lắng nghe những câu chuyện xung quanh.

“Nghe nói, Thánh tử của Thiên Diệu Tông đã đột phá cảnh giới Tiên Vương đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là tới Tiên Hoàng rồi!” Một tu sĩ nói lớn.

“Cái đó có gì lạ. Chẳng phải hắn là Thiên Mệnh Chi Tử được Tiên Hoàng đích thân chỉ điểm sao? Cảnh giới đó đối với hắn chỉ là chuyện sớm muộn.” Một người khác đáp lại.

“Thế nhưng, ta lại nghe nói, có một kẻ từ hạ giới phi thăng lên, tu vi không cao nhưng lại có thể đối đầu với mấy vị Thiên Kiêu của các tông môn nhỏ. Hắn được mệnh danh là ‘Nghịch Long’ gì đó.”

“Hạ giới tu sĩ thì làm được gì? Chẳng qua là dựa vào vận may đoạt được vài món bảo vật mà thôi. Đối với Thiên Mệnh Chi Tử, những kẻ đó chỉ là đá lót đường.”

Những lời bàn tán lọt vào tai Chinh. Hắn nghe thấy những từ ngữ quen thuộc: “Thiên Mệnh Chi Tử”, “hạ giới tu sĩ”, “đá lót đường”. Một nụ cười lạnh lùng thoáng qua trên môi hắn. Hắn đã quá quen với việc bị coi thường, bị đánh giá thấp. Nhưng chính sự coi thường đó lại là động lực để hắn lật đổ mọi định kiến.

Trương Khôi nhìn Chinh, rồi lại nhấp một ngụm rượu. “Ngươi thấy đó, Chinh huynh đệ. Đây là Thượng Giới. Nơi mà số phận của ngươi dường như đã được định sẵn từ khi sinh ra. Những kẻ được gọi là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ được hưởng mọi tài nguyên tốt nhất, được các cường giả che chở, con đường tu luyện thuận buồm xuôi gió. Còn những kẻ như chúng ta, những người không có xuất thân, không có bối cảnh, chỉ có thể tự mình tìm kiếm cơ hội, hoặc trở thành quân cờ của người khác.”

“Và ta đoán, ngươi cũng là một người không có xuất thân, không có bối cảnh?” Chinh hỏi, ánh mắt sắc bén.

Trương Khôi cười khẩy. “Ta ư? Ta chỉ là một kẻ buôn tin tức nhỏ bé mà thôi. Kiếm sống bằng cách bán những thứ mà người khác muốn biết, và giữ kín những thứ mà người khác không muốn bị lộ ra.” Hắn ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Chinh. “Nhưng ta tin rằng, Chinh huynh đệ, ngươi sẽ không cam tâm làm một quân cờ.”

“Đương nhiên là không,” Chinh khẽ nói. “Nghịch Thiên, đó là con đường của ta.”

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ quán rượu, nơi ba vầng trăng vẫn chiếu sáng rực rỡ, nhưng giờ đây, chúng không còn mang vẻ huyền ảo xa vời. Thay vào đó, chúng giống như ba con mắt khổng lồ đang dõi theo hắn, dõi theo mỗi bước đi của kẻ nghịch thiên này. Con đường ở Thượng Giới, quả thực mới chỉ bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng để đối đầu với mọi thứ, mọi định mệnh mà cái gọi là “Thiên” đã sắp đặt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8