Nghịch Thiên
Chương 319

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:20:47 | Lượt xem: 4

Chinh quay lưng lại với xác con Thiết Giáp Ngưu khổng lồ, cảm nhận một luồng gió mát lạnh lướt qua gò má. Không khí ở Thượng Giới quả thực khác biệt, tinh thuần hơn, mang theo một thứ hương vị của nguyên khí hỗn độn mà hắn chưa từng nếm trải. Mỗi hơi thở dường như đều thanh lọc gân cốt, khiến kinh mạch trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, hấp thụ. Đây không còn là cái tiểu thế giới cằn cỗi mà hắn từng sinh sống, nơi linh khí mỏng manh đến mức tu luyện phải dựa vào từng chút đan dược, từng giọt linh tuyền quý hiếm.

Hắn nắm chặt viên linh hạch màu xám bạc trong lòng bàn tay. Nó vẫn còn mang hơi ấm của sự sống, và ẩn chứa một nguồn năng lượng mạnh mẽ, tinh khiết. Đây là chiến lợi phẩm đầu tiên của hắn ở Thượng Giới, một dấu hiệu cho thấy hắn có thể đứng vững ở nơi này. Nhưng đồng thời, nó cũng nhắc nhở hắn về sự khốc liệt. Một con Thiết Giáp Ngưu tưởng chừng chỉ là một con yêu thú cấp thấp ở đây, nhưng sức mạnh của nó đã vượt xa những cường giả đỉnh phong ở hạ giới của hắn. Nếu không phải hắn đã tích lũy đủ thâm hậu và học được những công pháp “Nghịch Thiên” từ vật phẩm cổ xưa kia, có lẽ hắn đã không thể toàn mạng.

Con đường trở về Thanh Phong trấn không hề dễ dàng, dù Chinh đã cẩn thận ghi nhớ lộ trình. Địa hình ở Thượng Giới hiểm trở hơn, những dãy núi trùng điệp vươn thẳng lên trời xanh như những thanh kiếm khổng lồ, những dòng sông rộng lớn chảy xiết như muốn nuốt chửng mọi thứ. Thảm thực vật cũng kỳ lạ hơn, những loài cây cổ thụ thân to đến mấy người ôm không xuể, lá cây phát ra ánh sáng nhàn nhạt, và những đóa hoa dại mang theo mùi hương mê hoặc, đôi khi lại ẩn chứa độc tính chết người.

Chinh giữ vững tốc độ, vừa đi vừa quan sát. Hắn không muốn bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào của thế giới mới này. Hắn cảm nhận được nhiều luồng khí tức cường đại ẩn hiện trong những khu rừng sâu thẳm, những ánh mắt sắc lạnh lướt qua từ trên cao, có lẽ là những loài linh điểu khổng lồ đang săn mồi. Thượng Giới là một bức tranh vừa hùng vĩ, vừa ẩn chứa vô vàn nguy hiểm. Sự sơ suất nhỏ nhất cũng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống.

Đêm dần buông xuống. Trên bầu trời Thượng Giới, không chỉ có một mặt trăng mà là ba vầng trăng khác nhau, mỗi vầng mang một màu sắc riêng biệt: một trắng ngà, một xanh lam, và một đỏ cam rực rỡ. Chúng cùng nhau chiếu sáng, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo, ma mị. Chinh tìm một hang động nhỏ, đốt lên đống lửa để xua đuổi dã thú và ngồi xuống điều tức. Hắn lấy ra viên linh hạch Thiết Giáp Ngưu, nhẹ nhàng đặt lên lòng bàn tay. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng từ vật phẩm nghịch thiên trong đan điền của mình, như thể nó cũng đang “thèm khát” nguồn năng lượng tinh thuần này.

Hắn không vội vàng hấp thụ. Hắn cần tìm hiểu kỹ hơn về loại linh hạch này, về cách sử dụng nó hiệu quả nhất ở Thượng Giới. Kiến thức của hắn về Thượng Giới còn quá ít ỏi. Thanh Phong trấn, nơi Trương Khôi đang chờ đợi, sẽ là điểm khởi đầu để hắn thu thập thông tin, tìm hiểu về quy tắc, cảnh giới và các thế lực ở nơi đây.

Hai ngày sau, Chinh cuối cùng cũng nhìn thấy những mái nhà lợp ngói xanh xám nhấp nhô phía xa. Thanh Phong trấn hiện ra giữa một thung lũng nhỏ, bao bọc bởi những ngọn đồi thoai thoải. Nó không tráng lệ như những thành trì trong tưởng tượng của hắn về Thượng Giới, mà mang một vẻ mộc mạc, có phần hoang sơ. Những bức tường thành làm bằng đá thô sơ, những con đường đất lầy lội sau cơn mưa, và những người dân đi lại trên phố với trang phục giản dị. Đây có lẽ là một trấn nhỏ ở rìa Thượng Giới, nơi những người tu sĩ cấp thấp hoặc những kẻ mới phi thăng như hắn thường tìm đến để trú ngụ và thích nghi.

Khi Chinh bước qua cổng trấn, một cảm giác lạ lẫm ập đến. Ánh mắt tò mò, dò xét từ những người xung quanh. Hắn cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng có thể cảm nhận được sự khác biệt giữa mình và họ. Hắn là một kẻ ngoại lai, một người đến từ hạ giới, và điều đó được thể hiện qua khí chất, qua cách vận hành linh lực dù hắn đã cố gắng che giấu. Tuy nhiên, dường như ở Thanh Phong trấn này, những kẻ ngoại lai như hắn không phải là hiếm.

Chinh đi thẳng đến một quán rượu nhỏ tên “Tụ Hiền Các”, nơi Trương Khôi đã dặn dò. Quán rượu khá ồn ào, với tiếng cụng chén, tiếng nói chuyện rôm rả của những tu sĩ đang trao đổi thông tin hoặc khoe khoang chiến tích. Hắn đảo mắt một vòng, nhanh chóng nhận ra Trương Khôi đang ngồi ở một góc khuất, gương mặt gầy gò lộ vẻ sốt ruột. Thấy Chinh bước vào, Trương Khôi lập tức đứng dậy, vẫy tay ra hiệu.

“Chinh huynh đệ, cuối cùng ngươi cũng trở về!” Trương Khôi thở phào nhẹ nhõm, vỗ vai Chinh. “Ta đã chờ ngươi mấy ngày, cứ ngỡ ngươi gặp chuyện không may ở bên ngoài rồi.”

Chinh khẽ gật đầu, ngồi xuống đối diện Trương Khôi. “Ta có chút việc phải giải quyết, chậm trễ vài ngày.” Hắn đặt một túi vải nhỏ lên bàn, bên trong là miếng da Thiết Giáp Ngưu. “Đây là bằng chứng ta đã hoàn thành nhiệm vụ.”

Trương Khôi mở túi ra, đôi mắt lập tức sáng lên khi nhìn thấy miếng da thô ráp nhưng ẩn chứa linh khí. “Thiết Giáp Ngưu! Quả nhiên là ngươi đã thành công! Hơn nữa, nhìn miếng da này… phải là một con Thiết Giáp Ngưu trưởng thành, không phải loại non yếu.” Hắn nhìn Chinh với ánh mắt đầy thán phục. “Ngươi mới đến Thượng Giới không lâu mà đã có thể săn được loại yêu thú này, thật không hổ danh là người được chọn từ hạ giới.”

Chinh nhíu mày. “Người được chọn từ hạ giới?”

Trương Khôi cười tủm tỉm. “À, ngươi chưa biết sao? Những người như chúng ta, từ hạ giới phi thăng lên, thường được gọi là ‘phàm nhân phi thăng’. Nhưng đôi khi, có những kẻ có thiên phú nghịch thiên, phá vỡ mọi quy tắc để đặt chân đến đây, họ được gọi là ‘người được chọn’. Ngươi có vẻ thuộc loại thứ hai.” Hắn hạ giọng. “Tuy nhiên, đừng để lộ điều này quá nhiều. Thượng Giới này không thiếu những kẻ ghen ghét, đố kỵ, hoặc muốn lợi dụng những ‘người được chọn’ như ngươi.”

Chinh gật đầu, hiểu ra. “Vậy thì, nhiệm vụ đã hoàn thành. Ta muốn biết thêm về Thượng Giới này.”

Trương Khôi rót cho Chinh một chén trà linh thảo, hương thơm ngào ngạt. “Tất nhiên rồi. Nhiệm vụ săn Thiết Giáp Ngưu này chỉ là một phép thử nhỏ, để ta xem ngươi có đủ khả năng để theo ta hay không. Giờ thì, chúng ta có thể nói chuyện nghiêm túc.”

“Thượng Giới này rộng lớn vô cùng, Chinh huynh đệ à,” Trương Khôi bắt đầu, giọng điệu trở nên nghiêm túc. “Cái Thanh Phong trấn này chỉ là một hạt cát trên sa mạc mà thôi. Phía bên ngoài, là vô số tông môn, thế gia, đế quốc hùng mạnh. Cảnh giới tu luyện ở đây cũng phức tạp hơn nhiều so với hạ giới của chúng ta. Chúng ta, những ‘phàm nhân phi thăng’, thường bị coi thường. Các cường giả Thượng Giới, những vị Tiên, Thần, Yêu, Ma, họ xem chúng ta như sâu kiến, không đáng nhắc đến.”

Chinh lắng nghe, ánh mắt lóe lên sự kiên định. “Vậy cảnh giới ở đây được phân chia thế nào?”

“Đầu tiên là Phàm Cảnh, rồi đến Linh Cảnh, Huyền Cảnh, Địa Cảnh, Thiên Cảnh, Thần Cảnh, Tiên Cảnh… và trên nữa thì ta cũng không dám nghĩ tới,” Trương Khôi giải thích. “Mỗi cảnh giới lại chia thành nhiều tầng nhỏ. Chúng ta vừa đặt chân đến đây, dù có mạnh mẽ đến mấy ở hạ giới, thì cũng chỉ được xem là tu sĩ ở Phàm Cảnh sơ kỳ mà thôi. Còn con Thiết Giáp Ngưu ngươi vừa săn, nó tương đương với tu sĩ Linh Cảnh trung kỳ. Ngươi có thể đánh bại nó, chứng tỏ ngươi có tiềm lực vượt cấp chiến đấu.”

“Linh Cảnh trung kỳ…” Chinh lẩm bẩm. Hắn đã dùng gần hết sức lực, thậm chí phải vận dụng cả uy lực từ vật phẩm nghịch thiên mới hạ gục được con Thiết Giáp Ngưu. Điều này cho thấy khoảng cách giữa hắn và những cường giả Thượng Giới là rất lớn. Nhưng điều đó không làm hắn nản lòng, mà càng khơi dậy ý chí chiến đấu trong hắn.

“Thượng Giới này còn có một khái niệm quan trọng mà ngươi cần biết,” Trương Khôi tiếp tục, vẻ mặt lộ ra sự khinh miệt. “Đó là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ hay ‘Thiên Tuyển Chi Nhân’. Họ là những kẻ được ‘Thiên Đạo’ ưu ái, sinh ra đã mang theo khí vận, tài nguyên dồi dào, tu luyện một ngày bằng người khác cả năm. Họ được các thế lực lớn tranh giành, bồi dưỡng, và được coi là tương lai của Thượng Giới. Còn những kẻ như chúng ta, bị coi là ‘dị số’, là những kẻ phá vỡ quy tắc, thường bị Thiên Đạo bài xích, thậm chí bị các thế lực lớn truy sát nếu chúng ta thể hiện quá nhiều tài năng.”

Chinh nắm chặt bàn tay dưới gầm bàn. “Thiên Mệnh Chi Tử… Thiên Đạo…” Những từ này như chạm vào vết sẹo sâu thẳm trong lòng hắn. Hắn, một kẻ bị số phận ruồng bỏ từ khi sinh ra, bị coi là phế vật, là dị chủng. Giờ đây, ở Thượng Giới này, hắn lại phải đối mặt với một khái niệm tương tự, nhưng ở một quy mô lớn hơn, khắc nghiệt hơn.

“Ta hiểu rồi,” Chinh nói, giọng bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự lạnh lẽng. “Vậy ngươi có thể giúp ta tìm hiểu thêm về những ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ đó không? Và cả cách để nhanh chóng nâng cao thực lực ở Thượng Giới này.”

Trương Khôi gật đầu. “Đó chính là lý do ta chờ ngươi. Ta có một vài mối quan hệ nhỏ, có thể giúp ngươi tìm kiếm công pháp, đan dược, hoặc giới thiệu ngươi đến một số tiểu tông môn ở đây. Nhưng tất cả đều cần linh thạch, Chinh huynh đệ à. Mọi thứ ở Thượng Giới này đều quy ra linh thạch.”

Chinh lấy viên linh hạch Thiết Giáp Ngưu ra, đặt lên bàn. “Viên linh hạch này, có thể đổi lấy bao nhiêu linh thạch?”

Trương Khôi nhìn viên linh hạch, đôi mắt lần nữa sáng rực. “Một viên linh hạch Thiết Giáp Ngưu trưởng thành, đủ để ngươi đổi lấy ít nhất năm mươi linh thạch hạ phẩm. Đây là một khoản tiền không nhỏ đối với một người mới đến như chúng ta! Ngươi quả nhiên là có vận khí nghịch thiên!”

Năm mươi linh thạch hạ phẩm. Chinh biết, đây chỉ là một con số nhỏ so với những gì hắn cần để đứng vững ở Thượng Giới, nhưng nó là khởi đầu. Hắn đã từng là một phế vật, nhưng hắn đã dùng ý chí và sức mạnh của mình để lật đổ định mệnh. Ở Thượng Giới này cũng vậy. Dù “Thiên Mệnh” có định đoạt thế nào, dù có bao nhiêu “Thiên Mệnh Chi Tử” được ưu ái, hắn sẽ dùng chính con đường “Nghịch Thiên” của mình để chứng minh rằng, ý chí của một phàm nhân có thể lật đổ tất cả.

“Tốt,” Chinh khẽ nói. “Vậy thì, chúng ta bắt đầu từ đâu?”

Trương Khôi cười rạng rỡ. “Trước hết, ta sẽ giúp ngươi bán viên linh hạch này, rồi ta sẽ giới thiệu ngươi một vài nơi có thể giúp ngươi tìm hiểu về Thượng Giới này. Nhưng nhớ kỹ, Chinh huynh đệ, ở Thượng Giới này, không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn.”

Chinh nhìn Trương Khôi, rồi lại nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nơi ba vầng trăng đang chiếu sáng một thế giới rộng lớn, huyền ảo và đầy rẫy thử thách. Con đường “Nghịch Thiên” của hắn ở Thượng Giới, quả thực, chỉ vừa mới bắt đầu. Và hắn đã sẵn sàng cho mọi sóng gió.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8