Nghịch Thiên
Chương 313
La Chinh thu hồi trận pháp, một luồng khí tức thanh tân, đậm đặc ập vào khoang mũi, xua tan đi sự mệt mỏi sau chuyến đi dài. Đây chính là Thượng Giới! Không khí nơi đây dường như nặng hơn, mang theo một mùi hương của đất đá cổ xưa và linh thảo quý hiếm. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí dồi dào, tinh thuần hơn gấp trăm lần so với Hạ Giới, cuồn cuộn tràn vào kinh mạch, khiến từng tế bào trong cơ thể đều reo lên vui sướng.
Hắn đứng trên một ngọn núi hoang sơ, xung quanh là những dãy núi trùng điệp cao ngất, mây mù bao phủ đỉnh. Cây cối ở đây to lớn gấp đôi, gấp ba những cây hắn từng thấy, thân cây xù xì như được đẽo gọt từ đá, lá cây ánh lên sắc xanh đậm tựa ngọc bích. Dòng suối nhỏ chảy róc rách dưới chân núi, nước trong vắt đến mức có thể nhìn thấy những viên sỏi ngũ sắc lấp lánh dưới đáy. Mọi thứ đều mang một vẻ hoành tráng, nguyên thủy và tràn đầy sức sống, khác xa với sự mục nát, cạn kiệt linh khí của Hạ Giới.
“Thượng Giới… quả nhiên không tầm thường.” La Chinh lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những đỉnh núi xa xăm, nơi ẩn chứa vô vàn bí ẩn và cơ duyên. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức cường đại ẩn hiện trong không gian, có thứ hùng vĩ như núi, có thứ sắc bén như kiếm, có thứ âm u như vực sâu. Đây là nơi những cường giả chân chính sinh sống, nơi mà cảnh giới tu luyện của hắn, từng là đỉnh cao ở Hạ Giới, giờ đây có lẽ chỉ là một khởi đầu khiêm tốn.
Hắn khẽ nhắm mắt, nội thị vào đan điền. Nguyên thần của hắn đã đạt đến mức độ viên mãn nhất ở Hạ Giới, nhưng khi hấp thu linh khí Thượng Giới, hắn cảm thấy một sự bão hòa kỳ lạ. Linh khí nơi đây quá mạnh mẽ, quá tinh khiết, đến mức cơ thể hắn cần một thời gian để thích nghi và chuyển hóa. Đây không phải là vấn đề về lượng, mà là về chất. Cảnh giới tu luyện ở Hạ Giới, dù có cao đến đâu, cũng chỉ là một nền tảng trên một thế giới có giới hạn. Ở Thượng Giới, quy tắc vận hành linh khí khác biệt, đòi hỏi một sự lột xác hoàn toàn.
“Nếu cứ hấp thu linh khí một cách thô bạo, chỉ sợ căn cơ sẽ bị tổn hại.” La Chinh thầm nghĩ. Hắn cần phải tìm hiểu phương pháp tu luyện của Thượng Giới, hoặc ít nhất là cách để chuyển hóa linh khí nơi đây một cách hiệu quả nhất. Đây là ưu tiên hàng đầu, bên cạnh việc thu thập thông tin.
Hắn không vội vã hành động. Bước chân đầu tiên ở một thế giới hoàn toàn mới phải thật cẩn trọng. Hắn không muốn trở thành mục tiêu ngay lập tức. Với kinh nghiệm bao năm lăn lộn, La Chinh biết rõ, kẻ yếu hoặc kẻ lạ mặt thường là miếng mồi ngon cho những thế lực ngầm hoặc những kẻ lòng dạ hiểm độc.
La Chinh vận dụng Xích Ảnh Bộ Pháp, thân hình như hòa vào làn gió, nhẹ nhàng lướt xuống sườn núi. Hắn muốn tìm một nơi kín đáo hơn, một hang động hoặc khe núi để tạm thời ẩn thân, đồng thời quan sát và lắng nghe. Hắn không thể mạo hiểm lộ diện quá sớm, đặc biệt là khi hắn chưa biết rõ về cách thức vận hành của Thượng Giới, cũng như thái độ của các cường giả nơi đây đối với những người đến từ Hạ Giới.
Hắn đi được khoảng nửa canh giờ, xuyên qua một khu rừng rậm rạp, bỗng nghe thấy tiếng cười nói vọng lại từ phía trước. La Chinh lập tức dừng bước, thân hình ẩn mình sau một gốc cây cổ thụ to lớn, nín thở quan sát. Khí tức của những người này không quá mạnh, nhưng cũng không hề yếu, tương đương với những cường giả đỉnh cấp mà hắn từng đối đầu ở Hạ Giới.
Ba bóng người xuất hiện trong tầm mắt, có vẻ là một nhóm tiểu đội đang đi săn linh thú hoặc hái linh thảo. Họ mặc trang phục thống nhất, trên ngực thêu một biểu tượng hình ngọn lửa đang bốc cháy, có lẽ là dấu hiệu của một tông môn hay thế lực nào đó. Hai nam tử và một nữ tử, tuổi đời còn khá trẻ, đang rôm rả trò chuyện, trên tay mỗi người đều cầm một cây trường thương hoặc kiếm khí.
“Ha ha, Lôi sư huynh, lần này chúng ta thu hoạch không tồi! Một cây Xích Viêm Thảo cấp ba, đủ để đổi lấy một viên Hạ Phẩm Linh Thạch rồi.” Một nam tử với vẻ mặt hớn hở nói.
Nam tử còn lại, có vẻ là người lớn tuổi nhất và là thủ lĩnh nhóm, gật đầu mỉm cười: “Đúng vậy, nhưng đừng vì thế mà lơ là. Nơi đây tuy là rìa của Hỏa Vân Sơn mạch, nhưng vẫn có những linh thú nguy hiểm ẩn nấp. Hơn nữa, chúng ta phải cẩn thận những kẻ từ Hạ Giới mới phi thăng lên. Bọn chúng thường rất liều mạng và không biết quy tắc.”
Nghe đến đây, La Chinh khẽ nhíu mày. Quả nhiên, những người từ Hạ Giới bị coi thường. “Không biết quy tắc” là một lời đánh giá thẳng thừng.
Nữ tử duy nhất trong nhóm, với khuôn mặt thanh tú, phụ họa: “Đúng đó! Mấy kẻ Hạ Giới đó, vừa lên đến nơi là đã gây chuyện. Có lần ta thấy một tên còn dám gây hấn với đệ tử nội môn của Hỏa Vân Tông chúng ta, kết quả bị đánh cho tàn phế, ném vào Thập Vạn Đại Sơn cho linh thú ăn thịt. Đúng là không biết trời cao đất rộng!”
Tim La Chinh thắt lại. Thập Vạn Đại Sơn… linh thú ăn thịt… Quả thật, Thượng Giới tàn khốc hơn hắn tưởng tượng rất nhiều. Những lời nói khinh miệt, những câu chuyện về sự trừng phạt nghiệt ngã đã khắc họa rõ nét bức tranh về một thế giới nơi kẻ mạnh là vua, và xuất thân từ Hạ Giới đồng nghĩa với việc mang thân phận thấp kém nhất.
Hắn không ngờ mình lại nhanh chóng nghe được những thông tin này. Bọn họ gọi tông môn của mình là Hỏa Vân Tông, ngọn núi này có lẽ là Hỏa Vân Sơn mạch. Đây là những manh mối đầu tiên về thế lực và địa danh ở Thượng Giới.
Đúng lúc đó, một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo một chút khí tức lạ lẫm. Ba đệ tử Hỏa Vân Tông lập tức cảnh giác. Lôi sư huynh khẽ vẫy tay, ra hiệu cho hai người kia dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua khu rừng.
“Có ai đó!” Hắn trầm giọng nói. “Khí tức này… không phải của người bản địa. Có lẽ là một kẻ Hạ Giới mới phi thăng.”
Nữ tử liền cười khẩy: “Ồ, vậy là chúng ta lại có cơ hội ‘dạy dỗ’ một tên không biết quy tắc rồi. Hắn dám ẩn nấp gần chúng ta, đúng là không coi ai ra gì.”
La Chinh biết mình đã bị phát hiện. Hắn không hề che giấu hoàn toàn, chỉ là muốn quan sát. Giờ thì không thể trốn tránh được nữa. Hắn chậm rãi bước ra từ sau gốc cây cổ thụ, thân hình thẳng tắp, ánh mắt bình tĩnh nhìn ba người đối diện.
Ba đệ tử Hỏa Vân Tông nhìn thấy La Chinh, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường. Hắn mặc một bộ trang phục đơn giản, không có dấu hiệu tông môn hay thế gia nào. Khí tức tuy nội liễm nhưng vẫn toát ra sự khác biệt so với người Thượng Giới. Đặc biệt, vẻ mặt bình tĩnh của hắn lại khiến nữ tử kia cảm thấy khó chịu.
“Hừ, đúng là một tên Hạ Giới rác rưởi!” Nữ tử lẩm bẩm, giọng đủ lớn để La Chinh nghe thấy. “Lại còn dám giả bộ trấn định.”
Lôi sư huynh bước tới một bước, ánh mắt lạnh lùng: “Ngươi là ai? Từ đâu đến? Tại sao lại lén lút ẩn nấp ở đây?”
La Chinh khẽ chắp tay, thái độ không kiêu ngạo cũng không hèn mọn: “Tại hạ La Chinh, vừa mới đến Thượng Giới. Thấy quý vị đi ngang qua nên không tiện quấy rầy.”
“Mới đến?” Nam tử còn lại cười khẩy. “Hừ, cái loại Hạ Giới mới phi thăng như ngươi thì có gì mà không tiện quấy rầy? Ngươi có biết đây là địa bàn của Hỏa Vân Tông chúng ta không? Ngươi dám tự tiện xâm nhập, còn lén lút theo dõi, là có ý gì?”
“Tại hạ chỉ muốn tìm một nơi ẩn thân tạm thời, không có ý mạo phạm.” La Chinh bình tĩnh đáp. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không thể để đối phương lấn tới.
Lôi sư huynh nheo mắt, cảm nhận khí tức của La Chinh. Hắn ta phát hiện ra rằng La Chinh tuy không có vẻ ngoài cường đại, nhưng khí tức lại sâu không lường được, như một vực sâu không đáy. Điều này khiến hắn ta hơi bất ngờ. Hầu hết những kẻ Hạ Giới mới phi thăng đều mang khí tức hỗn tạp, yếu ớt, dễ dàng bị phát hiện.
“Ngươi có chút bản lĩnh.” Lôi sư huynh trầm giọng nói. “Nhưng đây là Thượng Giới, không phải Hạ Giới nơi ngươi muốn làm gì thì làm. Ngươi đã xâm nhập địa bàn của Hỏa Vân Tông, theo quy định, chúng ta có quyền bắt ngươi lại để tra hỏi, hoặc ít nhất là thu lấy một ít ‘phí đường’.”
Hắn ta nói đến chữ “phí đường” thì ngừng lại, ý tứ rõ ràng. Đây là một hình thức trấn lột trắng trợn, lợi dụng thân phận kẻ yếu của La Chinh.
La Chinh cười nhạt: “Phí đường? Các vị muốn gì?”
Nữ tử kia thấy La Chinh vẫn còn giữ được vẻ bình tĩnh thì càng thêm tức tối: “Đừng có giả vờ! Kẻ Hạ Giới như ngươi thì có gì mà giả vờ thanh cao? Nộp hết tài vật trên người ra đây, hoặc là bị chúng ta đánh cho tàn phế, ném vào Thập Vạn Đại Sơn làm mồi cho linh thú!”
La Chinh nghe những lời này, ngọn lửa trong lòng khẽ bùng lên. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho sự khinh miệt, nhưng không ngờ lại phải đối mặt với sự tráo trở và áp bức ngay từ giây phút đầu tiên. Hắn không mang theo nhiều tài vật quý giá từ Hạ Giới, phần lớn đã dùng để duy trì trận pháp phi thăng. Hơn nữa, hắn không muốn để lộ ra vật phẩm nghịch thiên của mình.
“Nếu ta không nộp thì sao?” La Chinh hỏi, giọng nói vẫn bình thản, nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ lạnh lẽo.
“Vậy thì đừng trách chúng ta không khách khí!” Lôi sư huynh không nói nhiều lời. Hắn ta vung tay, một luồng hỏa diễm màu đỏ thẫm bùng lên từ lòng bàn tay, hóa thành một đạo kiếm khí rực lửa lao thẳng về phía La Chinh. Chiêu thức này tuy không phải toàn lực, nhưng cũng đủ để hạ gục một cường giả đỉnh cấp Hạ Giới.
La Chinh không né tránh, mà chỉ khẽ nhấc tay. Một luồng khí tức kỳ dị bùng phát từ cơ thể hắn, không phải linh khí, cũng không phải nguyên lực thông thường, mà là một loại lực lượng thuần túy, mạnh mẽ hơn nhiều. Hắn vung tay áo, nhẹ nhàng gạt đi đạo kiếm khí hỏa diễm. Kiếm khí lập tức tan biến vào hư không, không để lại một chút dấu vết nào.
Ba đệ tử Hỏa Vân Tông trố mắt kinh ngạc. Lôi sư huynh là người duy nhất cảm nhận được sự đáng sợ của một chiêu vừa rồi. La Chinh không hề dùng linh khí, mà là dùng một loại sức mạnh khác, mạnh mẽ đến mức khiến linh khí của hắn ta tan rã ngay lập tức. Điều này vượt ngoài sự hiểu biết của hắn ta về tu luyện.
“Ngươi… ngươi là ai?” Lôi sư huynh lần đầu tiên lộ ra vẻ hoảng sợ, giọng nói run rẩy.
La Chinh không đáp, ánh mắt vẫn bình tĩnh như mặt hồ thu. Hắn không muốn gây thù chuốc oán quá sớm, nhưng cũng không thể để mình bị coi thường. Vừa rồi chỉ là một cái phẩy tay nhẹ, đủ để cảnh cáo.
“Ta đã nói, ta là La Chinh. Ta không muốn gây sự, nhưng nếu các vị nhất định muốn ra tay, thì ta cũng không ngại tiếp chiêu.” Giọng nói của La Chinh không lớn, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, khiến ba đệ tử Hỏa Vân Tông cảm thấy như bị một ngọn núi đè nặng.
Lôi sư huynh nuốt nước bọt, hắn ta đã hiểu ra rằng mình đã đánh giá thấp đối thủ. Kẻ Hạ Giới này không phải là loại phế vật mà họ thường gặp. Hắn ta không biết La Chinh dùng loại sức mạnh gì, nhưng chắc chắn là rất đáng sợ. Hắn ta nhìn hai đồng bọn đang run rẩy, ra hiệu bằng ánh mắt.
“Hừ! Lần này coi như ngươi may mắn! Chúng ta có việc gấp, không rảnh dây dưa với ngươi.” Lôi sư huynh cắn răng nói, rồi quay người, nhanh chóng rời đi cùng hai đồng bọn. Bọn họ không dám ở lại thêm một khắc nào.
La Chinh nhìn theo bóng lưng bọn họ biến mất trong rừng sâu, khẽ thở dài. Đây chỉ là một khởi đầu. Hắn biết rằng hành trình ở Thượng Giới sẽ còn khó khăn hơn gấp vạn lần. Sự khinh miệt, sự áp bức, và những kẻ mạnh hơn sẽ liên tục xuất hiện. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong trái tim hắn vẫn bùng cháy dữ dội. Hắn sẽ từng bước thích nghi, từng bước vươn lên, và từng bước phá vỡ mọi xiềng xích của cái gọi là “Thiên Đạo” đã định đoạt số phận của vô số sinh linh.
Hắn cần phải nhanh chóng tìm hiểu về Thượng Giới, về các thế lực, về phương pháp tu luyện. Hắn cần một thân phận mới, một cơ hội để bắt đầu. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng La Chinh đã kiên định với mục tiêu của mình. Thượng Giới, hãy chờ xem, kẻ phàm trần này sẽ viết nên một huyền thoại của riêng mình!