Nghịch Thiên
Chương 304
Bước chân của Mộc Lan nhẹ nhàng, không tiếng động, lướt qua những hành lang vắng vẻ của Phong Vân Thành. Phía sau nàng, La Chinh theo sát, cảm giác về sức mạnh mới được bồi đắp sau cuộc gặp gỡ bí ẩn vẫn còn cuộn trào trong huyết quản. Hắn không còn là La Chinh của ngày xưa, kẻ luôn phải dè dặt, che giấu. Giờ đây, mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch trong cơ thể hắn đều gào thét một khát vọng được bung tỏa, được chứng minh.
“Thiên Giới Thí Luyện không phải là một trò đùa, La Chinh,” Mộc Lan phá vỡ sự im lặng, giọng nàng vang lên như tiếng chuông ngọc giữa không gian tĩnh mịch. “Nó là cánh cửa. Cánh cửa dẫn tới những cảnh giới mà phàm nhân chúng ta chỉ dám mơ tới.”
La Chinh gật đầu, ánh mắt sắc như dao. “Ta đã sẵn sàng.”
“Sẵn sàng thôi là chưa đủ,” Mộc Lan tiếp tục, không quay đầu lại. “Nó đòi hỏi không chỉ sức mạnh, mà còn cả ý chí, vận khí, và sự chấp nhận rủi ro. Rất nhiều thiên tài đã ngã xuống trong Thí Luyện, hóa thành xương trắng dưới chân những kẻ được ‘Thiên’ ưu ái.”
Nghe đến hai chữ “Thiên ưu ái”, La Chinh khẽ nhíu mày. Hắn đã quá quen với việc bị số phận ruồng bỏ, bị coi là phế vật. Cái gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử” luôn là đối tượng mà hắn phải vượt qua, phải lật đổ.
Họ đi sâu hơn vào một khu vực cổ kính của Phong Vân Thành, nơi những bức tường đá rêu phong sừng sững, toát ra khí tức xa xưa. Càng vào trong, linh khí càng trở nên đậm đặc, dường như nơi đây đã tồn tại từ trước khi thành lập Phong Vân Thành. Cuối cùng, Mộc Lan dừng lại trước một cánh cổng đá khổng lồ, được khắc chạm vô số phù văn cổ quái, tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo, huyền bí.
“Đây là Thiên Môn,” Mộc Lan chỉ vào cánh cổng. “Chỉ những người được lựa chọn, hoặc có đủ tư cách, mới có thể tiến vào. Và Thí Luyện sẽ bắt đầu từ đây.”
La Chinh nhìn kỹ cánh cổng. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang ẩn chứa bên trong, như thể nó kết nối với một thế giới khác, một không gian cao cấp hơn. Đây chính là cửa ngõ đến Thượng Giới sao?
“Thiên Giới Thí Luyện được tổ chức định kỳ mỗi trăm năm một lần bởi các thế lực đứng đầu đại lục, với sự ‘chỉ dẫn’ từ Thượng Giới,” Mộc Lan giải thích. “Mục đích là để chọn ra những tinh anh nhất, những người được cho là mang ‘Thiên Mệnh’ để phi thăng, hoặc ít nhất là được ban thưởng những cơ duyên phi phàm. Năm nay, Thí Luyện sẽ diễn ra trong Cổ Thần Di Tích.”
“Cổ Thần Di Tích?” La Chinh lẩm bẩm. Cái tên này đã xuất hiện trong lời của vị tiền bối bí ẩn. Hắn biết, nơi đó chắc chắn ẩn chứa những bí mật không tầm thường.
“Đúng vậy. Một di tích cổ xưa, được cho là do các Cổ Thần thời khai thiên lập địa để lại. Nơi đó đầy rẫy nguy hiểm, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn cơ duyên, thậm chí là những mảnh vỡ của ‘Thiên Đạo’ nguyên thủy,” Mộc Lan trầm giọng. “Và Lý Thanh Phong, hắn chắc chắn sẽ có mặt.”
Cái tên Lý Thanh Phong khiến La Chinh chú ý. Hắn đã nghe danh người này nhiều lần, một thiên tài hiếm có, được mệnh danh là “Thiên Mệnh Chi Tử” của một tông môn lớn. Hắn luôn được bao bọc bởi một vầng hào quang của sự hoàn hảo, mọi thứ dường như đều dễ dàng đến với hắn.
“Lý Thanh Phong là đối thủ của ta?” La Chinh hỏi.
Mộc Lan khẽ lắc đầu. “Hắn không chỉ là đối thủ của ngươi. Hắn là biểu tượng của ‘Thiên Mệnh’ mà ngươi muốn lật đổ. Hắn là người được chọn, được sắp đặt để thành công. Hắn chính là tấm gương phản chiếu mọi quy tắc mà ngươi muốn phá vỡ.”
Nàng quay lại, nhìn thẳng vào mắt La Chinh. “Trong Cổ Thần Di Tích, sẽ có những bài kiểm tra về linh hồn, về ý chí, về sức mạnh. Nhưng quan trọng hơn cả, nó sẽ kiểm tra xem ngươi có đủ ‘tư cách’ để bước tiếp trên con đường của ‘Thiên Đạo’ hay không. Và Lý Thanh Phong, với Thiên Mệnh của hắn, sẽ luôn là người dẫn đầu, ít nhất là trong mắt những kẻ tin vào ‘Thiên’.”
La Chinh cười khẩy. “Vậy thì ta sẽ chứng minh rằng ‘Thiên Mệnh’ cũng có thể bị đạp đổ. Nếu hắn là người dẫn đầu, ta sẽ là người vượt qua hắn.”
Sự tự tin trong lời nói của La Chinh không phải là kiêu ngạo, mà là một niềm tin sắt đá đã được tôi luyện qua bao thăng trầm. Hắn đã từng là phế vật, từng bị ruồng bỏ, nhưng chính những điều đó đã tạo nên một La Chinh không bao giờ chấp nhận số phận.
“Ngươi nói đúng,” Mộc Lan mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ẩn ý. “Đó là lý do ta chọn ngươi. Ngươi là ‘dị số’ mà ‘Thiên Đạo’ không thể dự đoán. Và Cổ Thần Di Tích, nó không chỉ là một nơi để thí luyện, mà còn là một kho tàng của những bí mật đã bị chôn vùi. Có lẽ, những bí mật về ‘Thiên Đạo’ mà ngươi muốn khám phá, cũng đang chờ đợi ngươi ở đó.”
Nàng vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên phù văn trên cánh cổng. Một luồng ánh sáng chói lọi bùng lên, khiến các phù văn cổ xưa như sống lại, xoay chuyển và biến đổi. Cánh cổng đá khổng lồ từ từ mở ra, để lộ một không gian tối tăm, sâu thẳm, nhưng lại tràn ngập một thứ năng lượng cổ xưa, hùng vĩ đến nghẹt thở.
“Bên trong đó, thời gian và không gian có thể bị bóp méo. Ngươi sẽ gặp phải những sinh vật cổ xưa, những cạm bẫy chết người, và cả những linh hồn của các Cổ Thần đã ngã xuống,” Mộc Lan dặn dò, giọng nàng giờ đây mang theo một chút nghiêm trọng. “Hãy cẩn thận. Và hãy nhớ, mục tiêu của ngươi không chỉ là sống sót, mà là tìm kiếm chân tướng.”
La Chinh gật đầu, hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí cuồn cuộn xung quanh. Hắn đưa mắt nhìn vào bóng tối sâu thẳm sau cánh cổng, nơi một thế giới hoàn toàn mới đang chờ đợi. Những thử thách, những cơ duyên, và cả những bí mật về “Thiên Đạo” mà hắn khao khát, tất cả đều nằm phía trước.
“Ta sẽ trở về,” La Chinh nói với Mộc Lan, giọng điệu kiên định. “Với câu trả lời mà ta tìm kiếm.”
Không chần chừ thêm nữa, La Chinh bước qua ngưỡng cửa, dấn thân vào không gian đầy bí ẩn của Cổ Thần Di Tích. Cánh cổng đá từ từ khép lại phía sau hắn, như nuốt chửng hắn vào một thế giới khác, nơi chỉ có kẻ mạnh mới có thể tồn tại, và chỉ có kẻ “Nghịch Thiên” mới có thể thay đổi số phận.
Hắn biết, đây chính là khởi đầu của cuộc hành trình mà hắn đã chuẩn bị bấy lâu. Hành trình để lật đổ mọi quy tắc, phá vỡ mọi xiềng xích, và chứng minh rằng, “Thiên” không phải là chân lý tối thượng. Cổ Thần Di Tích, Lý Thanh Phong, và những bí mật về “Thiên Đạo”, tất cả đều sẽ phải khuất phục dưới ý chí “Nghịch Thiên” của hắn.