Nghịch Thiên
Chương 298

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:10:52 | Lượt xem: 4

Bình minh của ngày mới không mang theo sự ấm áp thường thấy ở hạ giới, mà chỉ là một màu xám xịt, lạnh lẽo bao trùm Thượng Giới. Dù vậy, nó không thể dập tắt ngọn lửa đang cháy trong lòng La Chinh. Hắn đứng trước lối vào mỏ, nơi những tên giám công với ánh mắt lầm lì đang kiểm kê danh sách. Mặc dù bị đầy xuống mỏ sâu nhất, không một chút sợ hãi hay oán hận hiện rõ trên khuôn mặt hắn. Ngược lại, một tia mong chờ le lói trong đôi mắt đen láy.

“La Chinh! Đến lượt ngươi!” Một tên giám công quát lớn, ném cho hắn một chiếc búa khai thác nặng trịch và một túi da rách nát. “Nhớ kỹ, mỏ số bảy là vực sâu không đáy. Linh khí ở đó bị áp chế cực độ, Huyền Thú hoành hành. Nếu không muốn hóa thành phân bón cho Huyền Thạch, tốt nhất là giữ cái mạng chó của ngươi lại.”

La Chinh không đáp lời, chỉ lặng lẽ nhận lấy dụng cụ. Hắn biết, lời cảnh báo đó vừa là sự thật, vừa là một lời đe dọa. Ở Thượng Giới này, mỗi sinh linh đều là một hạt cát nhỏ bé, dễ dàng bị nghiền nát nếu không có đủ sức mạnh. Nhưng La Chinh không phải là hạt cát bình thường. Hắn là hạt giống nghịch thiên, sẵn sàng nảy mầm trong bất kỳ hoàn cảnh khắc nghiệt nào.

Hắn bước vào cửa mỏ, đi theo dòng người thợ mỏ đang cúi đầu lầm lũi. Càng đi sâu, không khí càng trở nên đặc quánh, nặng nề. Linh khí trong không gian không hề biến mất, nhưng lại bị một lực lượng vô hình nào đó ép nén đến mức gần như không thể cảm nhận. Đối với một võ giả hạ giới vừa phi thăng như hắn, đây quả thực là một trở ngại lớn. Thần Hải trong cơ thể hắn dường như bị một lớp màng vô hình bao bọc, khiến việc vận chuyển linh lực trở nên chậm chạp và khó khăn hơn gấp bội.

“Cái này… giống như bị nhốt trong một cái lồng vô hình vậy.” La Chinh thầm nghĩ. Hắn cố gắng vận chuyển một chút linh lực để tăng cường thị giác trong bóng tối mịt mờ. Nhưng ngay lập tức, một cảm giác trì trệ và nặng nề ập đến. Linh lực của hắn, vốn mạnh mẽ và linh hoạt, giờ đây lại giống như dòng bùn đặc quánh.

Hắn đi được một lúc lâu, ánh sáng từ lối vào đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại những ngọn đèn dầu leo lét do các thợ mỏ mang theo. Cuối cùng, một tên giám công khác, vẻ mặt khắc nghiệt hơn, chỉ tay vào một lối hầm tối tăm gần như bị lãng quên.

“Mỏ số bảy, của ngươi đó. Nhớ lấy, ít nhất phải khai thác được mười cân Huyền Thạch mỗi ngày. Nếu không, đừng mơ có cơm ăn.”

La Chinh gật đầu, không nói thêm lời nào. Hắn biết, tranh cãi lúc này là vô ích. Chỉ có sức mạnh mới có thể thay đổi vị thế của hắn.

Bước vào mỏ số bảy, một làn hơi lạnh lẽo, ẩm ướt ập vào mặt hắn, mang theo mùi đất đá và một mùi tanh nồng khó chịu. Lối hầm hẹp và thấp, chỉ đủ cho một người đi qua. Những bức tường xung quanh được chống đỡ bằng những cột gỗ mục nát, gợi lên cảm giác bất an tột độ. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng sự vắng vẻ ở đây. Không một thợ mỏ nào khác muốn đặt chân vào nơi này.

Hắn đưa tay chạm vào vách đá. Một cảm giác mát lạnh và cứng rắn truyền đến. Linh khí bị áp chế, nhưng không khí xung quanh lại nồng đậm một loại năng lượng khác, loại năng lượng mà hắn chưa từng gặp ở hạ giới. Đó là Huyền Khí, thứ năng lượng cấu thành nên Huyền Thạch, cũng là nguồn sống của Huyền Thú.

“Huyền Thạch…” La Chinh nhìn vào những vân đá lấp lánh ẩn hiện trong bóng tối. “Chính là thứ này đã tạo ra sự khác biệt giữa Thượng Giới và hạ giới.”

Hắn nhấc chiếc búa lên, bắt đầu công việc khai thác. Mỗi nhát búa giáng xuống đều tạo ra một tiếng va chạm trầm đục, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Huyền Thạch cứng hơn nhiều so với bất kỳ loại khoáng thạch nào hắn từng gặp. Với linh lực bị áp chế, hắn phải dựa vào thuần túy thể lực và kỹ năng chiến đấu để khai thác. May mắn thay, sau bao năm tu luyện và trải qua vô số trận chiến, thể chất của hắn đã vượt xa phàm nhân. Mỗi thớ thịt, mỗi khớp xương đều ẩn chứa sức mạnh bùng nổ.

Rắc! Một khối Huyền Thạch nhỏ vỡ ra, lộ ra một lõi màu xanh thẫm, lấp lánh dưới ánh đèn. La Chinh nhặt lên, cảm nhận năng lượng đặc biệt từ nó. Đây chính là Huyền Thạch thượng phẩm, chứa đựng Huyền Khí tinh thuần. Nếu có thể hấp thu và chuyển hóa loại năng lượng này, chắc chắn sẽ giúp hắn đột phá cảnh giới.

Bất chợt, một tiếng động lạ vang lên từ sâu bên trong hang động, phá tan sự tĩnh lặng. Tiếng động đó không phải là tiếng nước chảy hay đá rơi, mà là một tiếng cào cấu khẽ khàng, kèm theo một hơi thở nặng nề. La Chinh lập tức cảnh giác. Hắn buông búa xuống, tay nắm chặt chuôi kiếm Tử Cực đã được hắn giấu kín trong người.

Một bóng đen lướt qua trong góc khuất. Nó có kích thước không quá lớn, nhưng đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái trong bóng tối. Đây chính là Huyền Thú. Con Huyền Thú này có hình dáng giống như một con chuột khổng lồ, thân hình được bao phủ bởi những lớp vảy đá cứng cáp, chiếc đuôi dài và mạnh mẽ.

“Huyền Thử Đá,” La Chinh thầm nhận diện. Hắn đã nghe nói về loại Huyền Thú này trong những lời đồn đại của các thợ mỏ khác. Chúng không quá mạnh, nhưng lại rất đông đúc và hung hãn, đặc biệt là khi bị quấy rầy.

Con Huyền Thử Đá gầm gừ một tiếng, lao về phía La Chinh với tốc độ kinh hoàng. Nó không phát ra linh lực, mà thuần túy dựa vào sức mạnh thể chất và sự sắc bén của hàm răng đá để tấn công.

La Chinh không né tránh. Hắn biết, nếu dựa vào linh lực như bình thường, hắn sẽ rất bị động. Hắn cần phải thích nghi. Hắn vận dụng kinh nghiệm chiến đấu phong phú của mình, lấy thân pháp làm chủ. Thoát ảnh Bộ được thi triển, thân ảnh hắn lướt đi như một làn khói, dễ dàng tránh thoát cú cắn của Huyền Thử Đá.

Trong khoảnh khắc lướt qua, La Chinh rút kiếm Tử Cực. Kiếm quang lóe lên trong bóng tối, không mang theo linh lực chói lọi, mà thuần túy là sự sắc bén của lưỡi kiếm và sức mạnh bùng nổ từ cánh tay hắn. Kiếm chém thẳng vào điểm yếu của Huyền Thử Đá – cái cổ giữa lớp vảy.

Xoẹt! Máu đen tóe ra, con Huyền Thử Đá rít lên một tiếng thảm thiết, thân thể cứng cáp đổ sập xuống đất, không còn động đậy. La Chinh thở ra một hơi, cảm nhận sự thích nghi ban đầu của cơ thể với môi trường khắc nghiệt này.

Hắn kiểm tra xác con Huyền Thử Đá. Bên trong cơ thể nó không có nội đan, nhưng tim nó đang co bóp một cách kỳ lạ, tỏa ra một loại năng lượng tương tự Huyền Khí nhưng tinh thuần hơn. “Đây là Huyền Tâm của Huyền Thú sao?” Hắn suy đoán. Huyền Tâm này có lẽ là thứ giúp Huyền Thú thích nghi và sinh tồn trong môi trường linh khí bị áp chế, đồng thời cũng là nguồn gốc sức mạnh của chúng.

Tiếng động lạ lại vang lên, lần này là từ nhiều hướng khác nhau. Mùi máu tươi đã thu hút thêm đồng loại của con Huyền Thử Đá vừa chết. La Chinh nhíu mày. Hắn không sợ hãi, nhưng cũng không muốn lãng phí sức lực vào những trận chiến vô bổ.

Tuy nhiên, một ý nghĩ khác lóe lên trong đầu hắn. “Linh khí bị áp chế, nhưng Huyền Khí lại dồi dào. Nếu ta có thể hấp thu Huyền Tâm này, có lẽ sẽ giúp ta thích nghi nhanh hơn với môi trường Thượng Giới.”

Hắn nhanh chóng lấy ra Huyền Tâm từ xác con Huyền Thử Đá, cho vào túi da. Cùng lúc đó, ba con Huyền Thử Đá khác đã xuất hiện, đôi mắt đỏ rực gầm gừ, sẵn sàng tấn công.

La Chinh không chần chừ. Kiếm Tử Cực lại vung lên. Trong môi trường này, hắn không thể dựa vào linh lực để tạo ra kiếm khí hay chiêu thức hoa mỹ. Hắn phải trở về với những gì cơ bản nhất: tốc độ, sức mạnh, và kỹ năng kiếm thuật thuần túy. Mỗi cú chém đều đơn giản, trực diện, nhưng lại ẩn chứa sự tinh tế và chết chóc.

Một con Huyền Thử Đá nhảy lên, móng vuốt sắc nhọn định cào vào mặt hắn. La Chinh khẽ nghiêng người, tránh thoát. Kiếm Tử Cực xoay tròn, chém ngang vào bụng con thú, khiến nó kêu lên đau đớn. Ngay sau đó, hắn xoay người, mũi kiếm điểm thẳng vào mắt con thứ hai. Con thứ ba lao tới từ phía sau, nhưng La Chinh đã cảm nhận được. Hắn xoay lưng, dùng chuôi kiếm đập mạnh vào đầu nó. Tiếng xương vỡ vang lên, con Huyền Thử Đá ngã lăn ra đất.

Chỉ trong chớp mắt, ba con Huyền Thử Đá đều bị hạ gục. La Chinh nhanh chóng lấy Huyền Tâm của chúng. Hắn nhận ra, trận chiến này không chỉ là thử thách, mà còn là một cơ hội để hắn rèn luyện lại bản thân, thích nghi với quy tắc chiến đấu mới của Thượng Giới.

Hắn không chỉ đơn thuần là muốn sống sót. Hắn muốn trở nên mạnh mẽ hơn, để một ngày nào đó, hắn có thể đứng đối mặt với những kẻ đã sắp đặt số phận, những kẻ tự xưng là đại diện cho “Thiên”. Mỏ sâu nhất này, với linh khí bị áp chế và Huyền Thú hoành hành, chính là lò rèn tốt nhất để tôi luyện ý chí Nghịch Thiên của hắn.

Tiếp tục đi sâu vào trong, hắn phát hiện ra một vách đá lớn, nơi những vân Huyền Thạch tỏa ra ánh sáng rực rỡ hơn nhiều. Nơi này, Huyền Khí dường như còn cô đọng hơn, và ẩn chứa một loại năng lượng nào đó khiến tim hắn đập mạnh. Một cảm giác quen thuộc, nhưng lại xa lạ. Giống như… một loại huyết mạch đang thức tỉnh.

La Chinh dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua vách đá. Có lẽ, bí mật của mỏ số bảy không chỉ dừng lại ở Huyền Thạch hay Huyền Thú. Có điều gì đó lớn hơn đang chờ đợi hắn ở đây.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8