Nghịch Thiên
Chương 297

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:10:27 | Lượt xem: 4

Hơi thở của La Chinh nặng nề, nhưng không phải vì mệt mỏi. Đó là hơi thở của sự thích nghi, của một linh hồn đang cố gắng hòa nhập vào một môi trường hoàn toàn mới, dù môi trường đó khắc nghiệt đến đâu. Thượng Giới… Hắn ngẩng đầu. Những vì sao thực sự lớn hơn, sáng hơn, và mang một màu sắc huyền ảo mà hạ giới không thể nào có được. Nhưng dưới chân hắn, không phải là gấm vóc lụa là, không phải là tiên cảnh bồng lai, mà là một bãi đá rộng lớn, đầy bụi bặm và tiếng hò hét của những phu khuân vác.

Hắn đã được đưa đến đây, một nơi được gọi là “Luyện Thạch Cốc”, ngay sau khi phi thăng. Không có bất kỳ nghi thức chào đón hay giới thiệu nào về thế giới mới. Chỉ có một lão nhân mặt mũi cau có, tay cầm một cây roi da, lạnh lùng chỉ vào bãi đá và ra lệnh: “Kẻ phi thăng từ hạ giới, từ nay làm phu thạch ở đây. Bao giờ đủ một trăm năm cống hiến, hoặc đột phá đến cảnh giới Thiên Nhân, mới được xem xét.”

Một trăm năm! Hoặc Thiên Nhân cảnh! Đối với một người vừa đặt chân đến đây, chưa rõ linh khí Thượng Giới vận hành ra sao, cảnh giới tu luyện phân chia thế nào, đó quả là một bản án. Nhưng La Chinh không oán thán. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho điều này. Định mệnh không bao giờ trải thảm đỏ cho kẻ muốn nghịch thiên.

Hắn nhìn xuống tảng đá trước mặt. Nó lớn gấp đôi hắn, xám xịt, sần sùi, và nặng trịch. Dù thân thể hắn đã đạt đến cảnh giới Kim Cương Bất Hoại, từng có thể nâng núi, lấp biển, nhưng ở Thượng Giới này, linh khí bị áp chế, dường như có một loại lực trường vô hình đè nén mọi thứ. Ngay cả việc vận dụng linh lực cũng trở nên khó khăn hơn gấp bội.

“Này thằng nhóc mới, còn đứng đó ngẩn người làm gì? Muốn chết sao?” Một giọng nói thô bạo vang lên. Một nam nhân vạm vỡ, làn da cháy nắng, trên vai vác một tảng đá còn lớn hơn của La Chinh, nghiến răng nghiến lợi nhìn hắn. “Mau khiêng đá đi! Cút ngay!”

La Chinh không nói gì, cúi người xuống. Hắn dùng hai tay ôm lấy tảng đá. Một luồng sức mạnh quen thuộc bùng lên, nhưng ngay lập tức bị một lực lượng vô hình nào đó áp chế. Đúng như hắn dự đoán. Linh lực trong cơ thể hắn như bị trói buộc. Tuy nhiên, thể chất của hắn vẫn là thể chất Nghịch Thiên. Hắn gồng mình, cơ bắp căng cứng. Tảng đá từ từ nhấc lên khỏi mặt đất.

“Hừ, cũng không phải phế vật hoàn toàn.” Người đàn ông vạm vỡ kia khịt mũi, nhưng ánh mắt có chút kinh ngạc. Những kẻ mới phi thăng từ hạ giới, thường mất vài ngày để thích nghi với trọng lực và linh khí Thượng Giới, chứ đừng nói đến việc vác một tảng đá lớn như vậy ngay lập tức.

La Chinh không quan tâm đến ánh mắt của người khác. Hắn cắn răng, dồn sức lực vào từng bước chân. Đoạn đường từ bãi đá đến điểm tập kết khá xa, gập ghềnh và lầy lội. Mồ hôi bắt đầu vã ra như tắm, thấm ướt y phục. Nhưng trong sâu thẳm, hắn cảm nhận được một điều gì đó khác lạ.

Mỗi khi hắn dồn sức, cố gắng vượt qua giới hạn của bản thân, một luồng năng lượng cực kỳ tinh thuần, hoàn toàn khác biệt với linh khí hạ giới, bắt đầu thẩm thấu vào kinh mạch, vào từng tế bào của hắn. Đó là linh khí của Thượng Giới. Nó mạnh mẽ hơn, cô đọng hơn, và dường như còn mang theo một loại “Đạo vận” nào đó.

Đây không chỉ là lao động khổ sai, mà còn là một cách để hắn làm quen với môi trường mới, để cơ thể và linh hồn hắn hấp thụ và thích nghi với quy tắc của Thượng Giới. Những tảng đá này, dù vô tri, lại đang giúp hắn mở ra cánh cửa đầu tiên đến với sức mạnh ở đây.

Hắn lặp đi lặp lại công việc đó. Khiêng đá, đặt xuống, quay lại, khiêng đá… Ngày đầu tiên trôi qua trong im lặng và sự kiệt sức. Khi màn đêm buông xuống, những vì sao Thượng Giới lấp lánh như hàng tỷ viên kim cương, nhưng tâm trí La Chinh chỉ còn lại sự trống rỗng và cơ thể đau nhức.

“Này nhóc, ăn chút gì đi.” Một giọng nói khàn khàn vang lên. Đó là người đàn ông vạm vỡ ban sáng. Hắn ném cho La Chinh một chiếc bánh khô cứng và một bình nước. “Đừng có nghĩ nhiều. Thượng Giới này, mỗi người một số phận. Kẻ có thiên phú thì lên cao, kẻ không thì cứ mãi làm phu thạch.”

La Chinh nhận lấy, gật đầu cảm ơn. “Xin hỏi đại ca, đây là đâu? Và những tảng đá này dùng để làm gì?”

Người đàn ông vạm vỡ tên là Cổ Nham. Hắn nhai bánh, nhấp nước, đôi mắt mệt mỏi nhìn lên bầu trời đêm. “Đây là biên giới của Vạn Tượng Cổ Vực, một trong ba mươi sáu cổ vực của Thượng Giới. Còn những tảng đá này… chúng là Huyền Thạch, dùng để xây dựng các trận pháp phòng ngự cho một đại tông môn tên là Hắc Long Tông. Nghe nói, bọn họ đang chuẩn bị cho một cuộc đại chiến, nên mới cần nhiều Huyền Thạch đến vậy.”

Hắc Long Tông? Vạn Tượng Cổ Vực? La Chinh ghi nhớ những cái tên này. “Vậy chúng ta… bao giờ thì được tự do?”

Cổ Nham cười khẩy, nụ cười đầy chua chát. “Tự do à? Trừ khi ngươi đột phá Thiên Nhân cảnh, hoặc sống đủ một trăm năm. Nhưng ở cái nơi linh khí bị áp chế này, muốn đột phá Thiên Nhân cảnh còn khó hơn lên trời. Mà một trăm năm… biết bao nhiêu kẻ đã chết vì kiệt sức trước khi đến được cái mốc đó.”

Hắn nhìn La Chinh bằng ánh mắt phức tạp. “Ngươi trông có vẻ không tệ. Thể chất của ngươi rất mạnh. Có lẽ… có cơ hội.”

“Cảm ơn đại ca.” La Chinh đáp. Hắn biết Cổ Nham đang ngầm an ủi hắn. Nhưng La Chinh không cần sự an ủi. Hắn cần thông tin, và hắn cần sức mạnh.

Những ngày tiếp theo, La Chinh vẫn tiếp tục công việc khuân vác Huyền Thạch. Hắn không nói nhiều, chỉ chuyên tâm vào công việc. Nhưng sự khác biệt giữa hắn và những phu khuân vác khác ngày càng rõ rệt.

Trong khi những người khác dần kiệt sức, tốc độ chậm lại, thì La Chinh dường như càng làm càng sung sức. Thể chất của hắn hấp thụ linh khí Thượng Giới nhanh hơn, hiệu quả hơn. Hắn cảm nhận được sức mạnh đang dần trở lại, dù chỉ là một phần nhỏ so với đỉnh phong ở hạ giới, nhưng nó là một sự tiến bộ rõ rệt.

Hắn bắt đầu thử nghiệm. Khi không có ai để ý, hắn lén lút vận chuyển hai tảng Huyền Thạch cùng lúc. Ban đầu, rất khó khăn, nhưng sau vài lần, hắn đã có thể làm được một cách tương đối dễ dàng. Những ánh mắt kinh ngạc, rồi ghen tị, rồi cuối cùng là sợ hãi bắt đầu hướng về hắn.

“Tên nhóc này… hắn là quái vật sao?”

“Mới phi thăng chưa được mười ngày mà đã có thể vác hai Huyền Thạch một lúc. Thể chất hắn rốt cuộc là gì?”

Cổ Nham cũng nhìn La Chinh bằng ánh mắt không thể tin được. Hắn đã ở đây hơn ba mươi năm, nhưng chưa từng thấy một kẻ phi thăng nào có thể thích nghi nhanh đến vậy. Cổ Nham biết, Huyền Thạch không chỉ nặng về vật lý, mà còn có một loại năng lượng vô hình ẩn chứa, khiến việc vận chuyển nó tiêu hao tinh thần và linh lực rất lớn. Việc La Chinh có thể vác hai tảng cùng lúc chứng tỏ hắn không chỉ có thể chất mạnh mẽ, mà còn có khả năng kháng cự lại năng lượng đó.

Một buổi chiều, khi La Chinh đang vác hai tảng Huyền Thạch lớn, một toán lính canh của Hắc Long Tông đi ngang qua. Chúng mặc giáp đen, tay cầm trường thương, ánh mắt sắc lạnh quét qua đám phu thạch.

Một tên lính canh dẫn đầu, vẻ mặt đầy kiêu ngạo, dừng lại trước mặt La Chinh. “Này, kẻ hạ giới kia, ngươi làm gì mà nhanh đến vậy? Định khoe khoang sức mạnh của mình sao?”

La Chinh dừng lại, đặt hai tảng đá xuống đất một cách nhẹ nhàng. Hắn nhìn thẳng vào tên lính canh. “Ta chỉ đang làm tròn nhiệm vụ.”

“Nhiệm vụ?” Tên lính canh cười khẩy. “Nhiệm vụ của ngươi là làm chó săn cho Hắc Long Tông, cho đến khi chết. Đừng có tỏ ra khác biệt. Ở đây, kẻ khác biệt sẽ bị diệt trừ.” Hắn giơ trường thương lên, mũi thương sắc bén chỉ vào cổ La Chinh. “Ngươi có vẻ mạnh hơn những kẻ khác. Vậy thì từ mai, ngươi sẽ phụ trách khuân vác Huyền Thạch từ mỏ sâu nhất. Nơi đó linh khí áp chế mạnh hơn gấp bội, và còn có Huyền Thú ẩn nấp. Nếu ngươi sống sót, thì ta sẽ công nhận ngươi có chút bản lĩnh.”

Đám phu khuân vác xung quanh xì xào bàn tán. Khu vực mỏ sâu nhất là địa ngục trần gian. Rất ít người có thể sống sót trở về.

La Chinh không biến sắc. Hắn nhìn tên lính canh, trong mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. “Được.”

Tên lính canh hơi bất ngờ trước sự điềm tĩnh của hắn. Thường thì những kẻ bị chỉ định đến đó đều sợ hãi run rẩy, thậm chí quỳ xuống cầu xin. Nhưng La Chinh lại chấp nhận một cách dễ dàng như vậy.

“Hừ! Ta sẽ xem ngươi có thể sống sót được bao lâu.” Tên lính canh hừ lạnh, rồi tiếp tục dẫn đội tuần tra đi.

Cổ Nham tiến lại gần La Chinh, vẻ mặt lo lắng. “Tiểu huynh đệ, ngươi… ngươi chấp nhận thật sao? Nơi đó không phải trò đùa đâu. Ngay cả những cường giả Thiên Nhân cảnh cũng không dám bén mảng vào đó một mình.”

La Chinh vỗ vai Cổ Nham. “Đại ca, nếu muốn sống ở Thượng Giới này, ta không thể mãi làm một phu thạch bình thường được. Hắn muốn ta đi mỏ sâu nhất, vậy ta sẽ đi. Có lẽ, đó là cơ hội để ta tìm hiểu thêm về Thượng Giới này, và cũng là cơ hội để ta đột phá.”

Trong mắt La Chinh, không có sự sợ hãi, chỉ có ngọn lửa quyết tâm đang cháy bỏng. Mỏ sâu nhất, nơi linh khí bị áp chế mạnh nhất, nơi có Huyền Thú ẩn nấp… Nghe có vẻ nguy hiểm, nhưng đối với hắn, đó lại là một thử thách, một con đường tắt để hắn nhanh chóng thích nghi và trở nên mạnh mẽ hơn. Hắn tin rằng, trong nguy hiểm luôn tiềm ẩn cơ hội. Hắn sẽ không chỉ sống sót, mà còn sẽ trở lại mạnh mẽ hơn. Bởi vì, hắn là La Chinh, kẻ mang trong mình ý chí Nghịch Thiên. Định mệnh do người khác sắp đặt, hắn sẽ là người định nghĩa lại.

Ngày mai, một chương mới của hành trình Thượng Giới sẽ bắt đầu, sâu thẳm trong lòng đất, nơi Huyền Thạch và Huyền Thú đang chờ đợi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8