Nghịch Thiên
Chương 290
Gió lướt qua tai, mang theo hơi thở khác biệt. La Chinh đứng sừng sững giữa hoang mạc cằn cỗi, nơi vừa diễn ra cuộc chiến chóng vánh. Ba kẻ tự xưng là “thiên nhân” đã tan biến vào hư vô, không để lại dấu vết gì ngoài một làn bụi mỏng. Hắn không có cảm giác đắc thắng, chỉ có sự bình thản như mặt hồ phẳng lặng. Đây là Thượng Giới, nơi mà chỉ vài khoảnh khắc trước, hắn còn là một kẻ bị khinh bỉ, một “phế vật” từ hạ giới. Nhưng giờ đây, định nghĩa đó đã bị xé toạc.
La Chinh thu tay về, ánh mắt quét qua những tàn dư cuối cùng của cuộc giao tranh. Linh khí nơi này quả thật nồng đậm hơn hạ giới gấp trăm lần, nhưng cũng mang theo một loại áp lực vô hình, đè nặng lên mọi sinh linh. Hắn cảm nhận được sự khác biệt trong quy tắc vận hành, một sự “chặt chẽ” hơn, “kiên cố” hơn. Đây không còn là nơi mà một ý niệm có thể dễ dàng thay đổi cục diện. Nhưng chính điều đó lại càng kích thích hắn.
Hắn nhìn về phía xa, nơi màn bụi cát đã dần tan bớt, để lộ ra những đường chân trời mờ ảo. Có lẽ ở đó, sẽ có những thị trấn, những tông môn, những con người. Và ở đó, hắn sẽ bắt đầu hành trình của mình, từng bước, từng bước, ghi dấu chân Nghịch Thiên của mình lên toàn bộ Thượng Giới, bất chấp mọi rào cản và định đoạt của số phận.
La Chinh cất bước. Từng bước chân của hắn vững chãi, không chút do dự. Dù cảnh vật xung quanh vẫn hoang vu, nhưng hắn cảm nhận được một sự sống động tiềm ẩn. Những ngọn núi đá vôi cao vút, những thung lũng sâu hun hút, tất cả đều mang một vẻ hùng vĩ mà hạ giới không thể sánh bằng. Hắn biết, đây là một thế giới rộng lớn gấp vạn lần bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân đến. Một thế giới đầy rẫy cơ hội, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn nguy hiểm.
Hắn đi suốt một ngày, băng qua những vùng đất hoang sơ. Đôi lúc, hắn thấy những loài linh thú kỳ dị lướt qua, phát ra những luồng khí tức mạnh mẽ hơn nhiều so với linh thú ở hạ giới. Chúng không tấn công hắn, có lẽ vì cảm nhận được khí chất đặc biệt của hắn, hoặc đơn giản là không muốn gây sự với một kẻ lạ mặt không rõ lai lịch. La Chinh cũng không muốn gây chuyện, mục tiêu của hắn lúc này là tìm hiểu về thế giới này, tìm một nơi để dừng chân và bắt đầu.
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, La Chinh cuối cùng cũng nhìn thấy một dấu hiệu của sự sống. Xa xa, một dải khói mỏng bốc lên, và thấp thoáng sau những rặng cây cổ thụ khổng lồ, là những mái nhà lờ mờ. Hắn tăng tốc, trong lòng không khỏi có chút tò mò. Đây sẽ là cuộc gặp gỡ đầu tiên của hắn với những người dân Thượng Giới không phải là đối thủ.
Chẳng mấy chốc, một thị trấn nhỏ hiện ra trước mắt. Nó không quá lớn, nhưng được xây dựng bằng những khối đá vững chãi, mang một vẻ cổ kính và bền bỉ. Những con đường lát đá, những cửa hàng bán đủ loại vật phẩm tu luyện, những quán rượu ồn ào. Linh khí nơi đây được dẫn dắt một cách khéo léo, tạo thành những luồng chảy nhẹ nhàng trong không khí, giúp mọi sinh linh cảm thấy thư thái. La Chinh hòa vào dòng người, cố gắng không gây chú ý. Hắn nhận thấy, phần lớn người ở đây đều có tu vi ở mức Khai Mạch Cảnh hoặc Tụ Đan Cảnh, tương đương với cảnh giới cao thủ ở hạ giới, nhưng ở đây lại chỉ là những người bình thường.
Hắn tìm một quán ăn nhỏ, gọi vài món đơn giản. Trong khi ăn, hắn lắng nghe những câu chuyện phiếm từ những bàn xung quanh. Phần lớn đều xoay quanh các tông môn lớn, những tin đồn về các thiên tài, hoặc những cuộc săn giết linh thú. Hắn cũng nghe loáng thoáng về “Thiên Mệnh Chi Tử” nào đó vừa đột phá, hay một vị “Tiên Tôn” nào đó vừa ra tay trấn áp yêu ma. Những từ ngữ này đối với hắn mà nói, vừa xa lạ vừa quen thuộc. Hắn đã từng nghe qua khái niệm “Thiên Mệnh” ở hạ giới, nhưng ở đây, nó dường như là một sự thật hiển nhiên, một chân lý không thể lay chuyển.
Đột nhiên, một tiếng cười cợt the thé vang lên, phá vỡ bầu không khí yên bình. “Ồ, nhìn kìa, ở đâu ra một tên nhà quê thế này?”
La Chinh ngẩng đầu. Ba tên thanh niên, ăn mặc có vẻ sang trọng hơn người thường, đang đứng ngay lối vào, ánh mắt đầy khinh bỉ nhìn về phía hắn. Tu vi của chúng cũng chỉ ở Tụ Đan Cảnh tầng trung, không đáng để La Chinh bận tâm. Nhưng thái độ ngạo mạn của chúng lại khiến hắn nhíu mày.
Tên cầm đầu, một gã có khuôn mặt dài và đôi mắt ti hí, bước tới gần bàn của La Chinh. “Nhìn cái cách ngươi ăn kìa, như thể chưa từng thấy đồ ăn vậy. Chắc là từ vùng sâu vùng xa nào đến đây, phải không? Hay là… một kẻ trốn chui trốn nhủi từ hạ giới lên?” Hắn cố tình nhấn mạnh từ “hạ giới”, khiến những người xung quanh bật cười khúc khích.
La Chinh đặt đũa xuống, ánh mắt bình thản nhìn thẳng vào tên thanh niên. “Ngươi có chuyện gì sao?”
“Chuyện gì à?” Tên đó bật cười lớn hơn. “Ngươi có biết đây là đâu không? Đây là Thanh Vân Trấn, thuộc địa phận của Thanh Vân Tông! Bất cứ kẻ nào đặt chân đến đây mà không có lệnh bài thông hành đều phải nộp phí. Nhìn ngươi thế này, chắc là không có lệnh bài rồi.”
Một tên khác bồi thêm: “Đúng thế! Trông ngươi như một kẻ lang thang, có lẽ là muốn trà trộn vào Thanh Vân Tông để trộm cắp công pháp đây mà!”
La Chinh khẽ nhếch môi. “Lệnh bài thông hành? Ta chưa từng nghe nói. Và ta cũng không có hứng thú với Thanh Vân Tông của các ngươi.”
Lời nói của hắn lập tức khiến cả ba tên thanh niên cứng đờ. Tên cầm đầu, sắc mặt trở nên giận dữ. “Thằng ranh con! Ngươi dám khinh thường Thanh Vân Tông của ta ư? Ngươi có biết, Thanh Vân Tông là một trong những tông môn lớn nhất vùng này không? Một kẻ hạ giới như ngươi, nói chuyện với chúng ta như vậy, là đang tự tìm cái chết!”
Hắn vươn tay, định túm lấy cổ áo La Chinh. Nhưng ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào La Chinh, một luồng lực vô hình chợt bùng lên. Tên thanh niên cảm thấy một cú sốc điện chạy khắp cánh tay, sau đó là một lực đẩy mạnh mẽ khiến hắn loạng choạng lùi về sau mấy bước, suýt ngã sấp mặt. Hai tên còn lại vội vàng đỡ lấy hắn.
La Chinh vẫn ngồi yên tại chỗ, không hề nhúc nhích. Hắn chỉ hờ hững nói: “Ta không muốn gây sự. Tốt nhất là các ngươi nên tránh xa ra một chút.”
Tên cầm đầu ôm lấy cánh tay tê dại, sắc mặt tái xanh. Hắn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Hắn rõ ràng đã dùng toàn bộ tu vi để ra tay, nhưng lại bị một lực lượng vô hình phản chấn. Hắn nhìn La Chinh với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa căm phẫn. “Ngươi… ngươi dám ra tay với ta? Ngươi có biết ta là ai không? Ta là đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông, Tôn Vũ!”
La Chinh phớt lờ lời đe dọa của hắn. Hắn đứng dậy, đặt vài đồng bạc lên bàn. “Không cần lệnh bài, ta cũng sẽ đi. Các ngươi đừng cản đường.”
Tôn Vũ thấy La Chinh định rời đi, cơn giận bùng lên. “Dừng lại! Ngươi tưởng ra tay rồi là có thể bỏ đi sao? Đừng hòng! Hôm nay, nếu ngươi không quỳ xuống tạ lỗi, ta sẽ phế bỏ tu vi của ngươi!”
Hắn rút ra một thanh kiếm dài, lưỡi kiếm sáng loáng, mang theo một luồng khí tức sắc bén. Hai tên đồng bọn của hắn cũng rút binh khí ra, bao vây La Chinh. Những người trong quán ăn vội vàng né tránh, không muốn dính líu vào rắc rối với đệ tử Thanh Vân Tông.
La Chinh khẽ thở dài. Hắn không ngờ mình vừa đặt chân đến Thượng Giới đã gặp phải loại chuyện này. Nhưng điều này cũng chứng minh một điều: sự ngạo mạn của Thượng Giới đối với hạ giới là bẩm sinh, ăn sâu vào trong máu thịt của họ.
Khi Tôn Vũ vung kiếm chém xuống, La Chinh không lùi bước, cũng không rút binh khí. Hắn chỉ giơ một ngón tay. “Đừng tự tìm phiền toái.”
Ngón tay hắn chạm nhẹ vào lưỡi kiếm. “Keng!” Một tiếng vang giòn tan. Thanh kiếm của Tôn Vũ không hề hấn gì, nhưng cổ tay hắn lại truyền đến một cơn đau nhói, tựa như bị một tảng đá khổng lồ đập trúng. Hắn run rẩy buông kiếm, cả người lảo đảo. Thanh kiếm rơi xuống đất, cắm sâu vào nền đá.
La Chinh tiến lên một bước. Tôn Vũ và hai tên đồng bọn lập tức cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên người, khiến họ không thể thở nổi. Tim đập thình thịch, một cảm giác sợ hãi tột cùng dâng lên trong lòng họ. Đây không phải là sức mạnh mà một kẻ Tụ Đan Cảnh có thể sở hữu. Đây là sức mạnh của một cường giả thực sự!
“Ta nói rồi, ta không muốn gây sự.” Giọng nói của La Chinh vẫn bình thản, nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương. “Nhưng nếu các ngươi cứ muốn tự chuốc lấy phiền toái, thì ta cũng không ngại dạy cho các ngươi một bài học.”
Hắn không cần dùng đến bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào. Chỉ là một ánh mắt, một khí thế, đã đủ để trấn áp ba tên đệ tử Thanh Vân Tông. Tôn Vũ quỳ sụp xuống, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn không còn chút ngạo mạn nào, chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ. Hắn đã đánh giá thấp kẻ lạ mặt này quá nhiều.
“Đại… Đại nhân… chúng ta có mắt không tròng… xin đại nhân tha mạng!” Tôn Vũ run rẩy cầu xin.
La Chinh thu hồi khí thế. Hắn nhìn Tôn Vũ, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã bắt đầu chiếu rọi. “Ta hỏi ngươi, Thanh Vân Tông của các ngươi, là một tông môn lớn đến mức nào ở Thượng Giới này?”
Tôn Vũ ngẩng đầu, lắp bắp trả lời: “Thanh… Thanh Vân Tông chúng ta… chỉ là một tông môn nhỏ ở vùng này… không đáng kể… Thượng Giới rộng lớn… còn có rất nhiều tông môn mạnh hơn… như Thiên Kiếm Tông, Vạn Pháp Các… và còn có các thế gia cổ xưa… các đế quốc hùng mạnh…”
La Chinh gật đầu, trong lòng đã có cái nhìn sơ bộ về Thượng Giới. Thanh Vân Tông này, e rằng chỉ là một viên sỏi nhỏ trong dòng sông cuồn cuộn. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều thử thách. Nhưng hắn không sợ hãi. Ngược lại, hắn cảm thấy hưng phấn.
“Vậy thì, cho ta biết đường đến thành lớn nhất gần đây, hoặc nơi có thể tìm hiểu thông tin rõ ràng hơn về Thượng Giới.” La Chinh nói.
Tôn Vũ không dám giấu giếm, vội vàng chỉ đường: “Về phía Đông Bắc… có Vọng Nguyệt Thành… đó là một trong những thành trì lớn nhất khu vực này… ở đó có Tàng Kinh Lâu… có thể tìm được mọi thông tin…”
La Chinh gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư. Hắn không làm khó Tôn Vũ thêm nữa, chỉ nói một câu: “Nhớ kỹ, đừng bao giờ đánh giá thấp bất kỳ ai, đặc biệt là những người từ nơi khác đến. Ngươi không biết được, ai mới là kẻ thật sự Nghịch Thiên.”
Nói rồi, hắn không quay đầu lại, bước ra khỏi quán ăn, hòa vào màn đêm. Tôn Vũ và hai tên đồng bọn vẫn quỳ sụp dưới đất, cả người ướt đẫm mồ hôi lạnh. Họ nhìn theo bóng La Chinh khuất dần, trong lòng vẫn còn dư âm của sự sợ hãi. Kẻ đó, rốt cuộc là ai? Một cường giả ẩn dật? Hay một kẻ từ hạ giới thật sự, nhưng lại sở hữu sức mạnh kinh khủng đến vậy?
La Chinh bước đi dưới ánh trăng, hướng về phía Đông Bắc. Vọng Nguyệt Thành. Tàng Kinh Lâu. Đó sẽ là điểm dừng chân đầu tiên để hắn tìm hiểu về thế giới mới này, về những quy tắc, những cường giả, và cả “Thiên Mệnh” mà người Thượng Giới vẫn luôn tôn sùng. Hắn biết, con đường Nghịch Thiên của mình, chỉ vừa mới bắt đầu.